MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYêu Nhầm Chàng Cao Bồi "Vô Tri"Chương 1: Cuộc đổ bộ của chiếc mũ rộng vành

Yêu Nhầm Chàng Cao Bồi "Vô Tri"

Chương 1: Cuộc đổ bộ của chiếc mũ rộng vành

1,234 từ · ~7 phút đọc

Sân bay Tân Sơn Nhất buổi chiều tà giống như một cái lò nung khổng lồ vừa được mở nắp. Dòng người hối hả, tiếng còi xe inh ỏi từ phía cửa ra hòa lẫn với cái nóng hầm hập đặc trưng của Sài Gòn khiến bất cứ ai cũng phải xây xẩm. Giữa đám đông lố nhố những áo chống nắng kín mít và khẩu trang, một "vật thể lạ" xuất hiện khiến sự chú ý của cả sảnh chờ đổ dồn về một phía.

Đó là một gã đàn ông cao gần hai mét, mái tóc vàng rối bù như vừa bước ra từ một cơn bão cát ở vùng hoang mạc. Gã diện một chiếc sơ mi carô bụi bặm sắn tay, quần jean xanh bạc màu đi kèm chiếc thắt lưng có khóa đồng to bằng bàn tay thiếu nữ. Nhưng điểm "cháy" nhất chính là chiếc mũ Stetson rộng vành che nửa khuôn mặt góc cạnh và đôi boot cao bồi bằng da lộn nện xuống sàn đá hoa cương những tiếng cộp cộp đầy uy lực.

Tyler Miller hít một hơi thật sâu, nụ cười rạng rỡ nở trên môi dù mồ hôi đã bắt đầu rịn ra trên trán. Anh lẩm bẩm bằng chất giọng Texas trầm đục: “Everything is bigger in Texas, but man, this crowd is something else!”

Trong khi Tyler đang hào hứng tận hưởng cảm giác lần đầu đặt chân đến Đông Nam Á, thì ở một góc cột số 9, Mai Vy đang muốn tan chảy theo đúng nghĩa đen. Cô gái nhỏ nhắn trong chiếc váy hoa nhí, tay cầm tấm bảng ghi chữ "TYLER MILLER" khổ lớn, đang cố gắng kiễng chân hết mức có thể.

“Trời đất ơi, sao chưa thấy gã đó ta? Hay gã bị hải quan giữ lại vì cái vẻ ngoài như phim cao bồi thập niên 70 rồi?” – Vy lẩm bẩm, tay quạt lia lịa.

Bỗng nhiên, một bóng đen cao lớn đổ ập xuống che khuất cả nắng chiều đang hắt vào vị trí của cô. Vy ngước lên, và rồi cổ cô suýt thì trật bản lề. Trước mặt cô là một "ngọn núi" thịt bắp cuồn cuộn. Tyler nhìn xuống cô gái nhỏ chưa đứng tới ngực mình, đôi mắt xanh biếc của anh sáng rực lên như vừa tìm thấy kho báu.

“Vy! Is that you, my little star?”

Chưa kịp để Vy phản ứng, Tyler đã tung một cú bắt tay "truyền thống" của dân Texas. Anh nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của cô, lắc mạnh đến mức Vy cảm tưởng như cả bộ khung xương của mình sắp rã rời ra từng mảnh.

“Chào... chào anh... Tyler... Rung... rung quá...” – Vy lắp bắp, cố gắng giật tay ra trước khi nó lìa khỏi vai.

“Oh, sorry! Tôi quá excited!” – Tyler dùng vốn tiếng Việt bồi ít ỏi của mình, nhe răng cười lộ ra hàm răng trắng bóng. “Em look so much... nhỏ bé hơn trong app nha!”

Vy thở hắt ra, chỉnh lại mái tóc rối bù sau cú "sang chấn" vừa rồi. Cô nhìn chiếc vali khổng lồ của anh, rồi nhìn lại chiếc mũ rộng vành trông cực kỳ lạc quẻ giữa cái nắng 38 độ của Sài Gòn.

“Anh Tyler, ở đây không có ngựa, cũng không có sa mạc đâu. Anh đội cái mũ này... không sợ nóng đến bốc hỏa sao?”

Tyler vỗ vỗ vào vành mũ một cách tự hào: “Mũ này là linh hồn của người đàn ông Texas đó Vy. Không có nó, anh thấy mình như... con gà bị vặt lông vậy. Mà ngựa đâu? Em nói sẽ pick up anh bằng phương tiện đặc biệt của Việt Nam mà?”

Vy mím môi, nén một nụ cười đầy ẩn ý. Cô dắt gã cao bồi khổng lồ ra phía bãi giữ xe, nơi chiếc xe Cup 50 màu hồng cánh sen – kỷ vật thời sinh viên của cô – đang dựng lẻ loi giữa rừng xe tay ga hầm hố.

Nhìn thấy chiếc xe nhỏ xíu, Tyler đứng khựng lại. Anh chớp chớp mắt, đi vòng quanh chiếc xe ba vòng, rồi lấy tay gãi gãi râu quai nón.

“Vy, cái này là... đồ chơi à? Hay là xe cho con nít?”

“Đây là 'chiến mã' của em đó. Ở Việt Nam, cưỡi cái này mới là đẳng cấp thoát tắc đường. Anh lên đi!” – Vy vỗ vỗ vào yên sau, nơi chỉ rộng bằng đúng một gang tay rưỡi của Tyler.

Phải mất mười phút đồng hồ, gã cao bồi cao 1m90 mới tìm được cách "gấp" đôi chân dài miên man của mình lại để ngồi lên yên sau. Hai đầu gối của anh chĩa sang hai bên như đôi cánh máy bay, chiếc mũ Stetson che khuất cả tầm nhìn của Vy phía trước. Tyler bám chặt lấy vai Vy, người anh cứng đờ như một khối đá.

“Don’t worry, Tyler! Tin em đi, em tay lái lụa nhất Quận 5!”

Nói rồi, Vy rồ ga. Chiếc xe Cup 50 kêu lên những tiếng bành bạch đau đớn như đang cầu cứu vì phải thồ một khối lượng vượt quá công suất thiết kế. Vừa lao ra khỏi cổng sân bay, Tyler đã được nếm trải "đặc sản" đầu tiên: kẹt xe giờ cao điểm.

Hàng ngàn chiếc xe máy bủa vây xung quanh họ. Tiếng còi xe vang lên liên hồi từ mọi phía: Píp píp! Bim bim! Toét toét!

Tyler ngồi phía sau, mắt trợn tròn nhìn dòng người đông nghịt đang lách qua lách lại chỉ cách chân anh vài centimet. Thay vì sợ hãi, gã "vô tri" này lại nghĩ đây là một hình thức chào đón nồng nhiệt. Anh buông một tay khỏi vai Vy, nhiệt tình vẫy tay với một anh shipper đang bóp còi xin vượt:

“Hi! Chào bạn! Hello Vietnam!”

Anh shipper nhìn gã Tây cao lớn đội mũ cao bồi đang cười hớn hở, chỉ biết lắc đầu lẩm bẩm: “Hâm nặng rồi!” rồi rồ ga lách qua.

“Vy! Mọi người ở đây friendly quá nha! Họ bóp còi để chào anh liên tục kìa!” – Tyler hét lên trong gió, giọng đầy phấn khích.

Vy chỉ biết dở khóc dở cười, vừa cố giữ thăng bằng cho chiếc xe đang lảo đảo, vừa hét lại: “Họ không chào anh đâu, họ đang bảo anh dẹp cái chân dài ngoằng ra để họ đi đó! Anh ngồi yên đi, sắp về tới nhà rồi. Nhớ nhé, gặp mẹ em thì cứ cười thôi, đừng nói gì nhiều kẻo lại lòi ra cái sự 'vô tri' của anh!”

Tyler gật đầu lia lịa, tay vẫn không quên giữ chặt chiếc mũ vì sợ gió thổi bay linh hồn người Texas xuống đường Trường Sơn. Anh nhìn những tòa nhà san sát, những con hẻm nhỏ tí tẹo bắt đầu hiện ra trước mắt. Trong đầu Tyler đang vẽ ra một viễn cảnh màu hồng về sự hiếu khách của người Việt, mà không biết rằng, ở cuối con hẻm kia, "trùm cuối" – bà Cúc chủ tiệm vàng – đang ngồi gõ những chiếc vòng cẩm thạch vào nhau lạch cạch, chờ đợi để "tổng duyệt" chàng rể tương lai mà bà cho là "kẻ chăn bò nghèo khổ".

Chuyến phiêu lưu của gã cao bồi miền Viễn Tây tại mảnh đất hình chữ S, chính thức bắt đầu từ một chiếc yên xe Cup 50 chật chội.