MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYêu Nhầm Chàng Cao Bồi "Vô Tri"Chương 2: Xe Cup 50 và gã khổng lồ Texas

Yêu Nhầm Chàng Cao Bồi "Vô Tri"

Chương 2: Xe Cup 50 và gã khổng lồ Texas

1,077 từ · ~6 phút đọc

Tiếng động cơ của chiếc Cup 50 kêu lên những nhịp rệu rã như hơi thở của một cụ già đang leo dốc, nhưng Tyler thì không hề nhận ra sự khốn khổ của "chiến mã" này. Anh đang bận rộn với một nhiệm vụ quan trọng hơn: cố gắng không để đôi chân dài như chân nhện của mình va quẹt vào những chiếc xe máy đang lách qua như cá cảnh trong bồn. Sài Gòn chiều nay đón anh bằng một trận "hợp xướng" còi xe nhức óc và mùi khói bụi nồng nặc, nhưng gã cao bồi lại thấy nó đầy sức sống.

"Vy! Nhìn kìa! Có một gia đình năm người ngồi trên một chiếc xe máy! That's a miracle!" – Tyler hét lên, tay chỉ vào một chiếc Honda chở cả gia đình đi ngang qua.

"Tyler, anh làm ơn hạ tay xuống và ôm chặt lấy em được không? Ngã một cái là anh thành cao bồi 'chiên giòn' trên mặt đường nhựa bây giờ!" – Vy gào lại, hai tay gồng lên giữ vững tay lái khi đi qua một ổ gà.

Chiếc xe loạng choạng. Tyler vội vàng thu tay về, ôm khít lấy vòng eo nhỏ xíu của Vy. Cảm giác ấm áp bất chợt truyền qua lớp áo mỏng khiến cả hai cùng khựng lại một nhịp. Tyler bỗng thấy Sài Gòn bớt ồn ào đi một chút, còn Vy thì đỏ mặt, thầm trách cái gã Tây này sao mà... nặng kinh khủng.

Sau gần một tiếng đồng hồ đánh vật với dòng người, Vy rẽ vào một con hẻm nhỏ tại Quận 5. Con hẻm ngoằn ngoèo đến mức Tyler phải liên tục nghiêng người để tránh những sào phơi đồ chìa ra từ ban công nhà hàng xóm. Anh lẩm bẩm câu cửa miệng với vẻ mặt đầy hoang mang:

"Everything is bigger in Texas, but why is the alley here so small? Vy, anh cảm giác như mình đang đi xuyên qua phòng khách của từng nhà vậy!"

"Đúng rồi đó, ở đây hẻm càng nhỏ thì tình hàng xóm càng... to." – Vy cười khổ khi thấy mấy bà hàng xóm đã bắt đầu ló đầu ra nhìn gã Tây lạ mặt với ánh mắt dò xét.

Chiếc xe dừng lại trước một căn nhà phố khang trang, cửa cuốn đóng kín mít nhưng bên cạnh là một biển hiệu vàng chóe, chữ nổi bằng đồng sáng loáng: TIỆM VÀNG CÚC KIM CƯƠNG. Tyler lóng ngóng gỡ mình ra khỏi yên xe, đứng thẳng người dậy và vươn vai một cái. Ngay lập tức, vành mũ cao bồi của anh đập bộp vào cái lồng chim sáo đang treo trước hiên, khiến con chim giật mình kêu "chào khách! chào khách!" inh ỏi.

"Ôi, con chim này nói tiếng Anh hả Vy?" – Tyler ngây ngô hỏi.

"Nó nói tiếng Việt đó gã ngốc!" – Vy vừa xích xe vừa đáp, tim cô bắt đầu đập nhanh hơn khi nghe thấy tiếng lạch cạch quen thuộc từ bên trong nhà.

Đó là tiếng những chiếc vòng cẩm thạch va chạm vào nhau – âm thanh báo hiệu "Boss cuối" đang xuất hiện. Cánh cửa kính cường lực đẩy ra, bà Cúc bước ra với dáng vẻ của một mệnh phụ phu nhân đích thực. Bà diện một bộ đồ bộ bằng lụa tơ tằm thêu hoa mẫu đơn, cổ đeo kiềng vàng bản lớn, mười ngón tay thì hết tám ngón lấp lánh kim cương. Bà nheo mắt, soi Tyler qua cặp kính lão vắt vẻo trên mũi.

Tyler, đúng như những gì đã hứa, nở một nụ cười "chuẩn hoa hậu", nhe hàm răng trắng bóc và tiến tới, chìa bàn tay to lớn ra:

"Hello... Mother Cúc! Rất vui được... meet bà!"

Bà Cúc không bắt tay. Bà khoanh tay trước ngực, nhìn cái mũ Stetson bụi bặm, nhìn xuống đôi boot bám đầy bụi đường sân bay, rồi lại nhìn lên gương mặt râu ria của Tyler. Bà quay sang hỏi Vy bằng giọng đặc sệt miền Nam:

"Vy, con dắt cái thằng đi chăn bò thuê này về đây làm chi? Nhìn nó giống mấy đứa đóng phim hành động Mỹ mà bị thua trận quá vậy con?"

Tyler không hiểu tiếng Việt, nhưng anh thấy bà Cúc nhìn mình rất kỹ. Nghĩ rằng bà đang ngưỡng mộ phong cách của mình, anh tự hào vỗ vỗ vào chiếc khóa thắt lưng đồng hình đầu bò:

"Texas! Cowboy! Me... chăm sóc ngựa rất giỏi!"

Vy tái mặt, vội vàng thông dịch "giảm nhẹ": "Mẹ, anh ấy nói anh ấy là chuyên gia huấn luyện sinh vật cảnh cao cấp ở Mỹ đó. Anh ấy quý mẹ nên mới diện đồ truyền thống của quê hương anh ấy qua đây."

Bà Cúc hừ lạnh một tiếng, tiếng vòng tay lại vang lên lạch cạch như tiếng súng lên nòng: "Trai Tây trai Ta gì không biết, nhưng nhìn tướng tá này chắc ăn nhiều lắm. Tiệm vàng nhà mình dạo này kim cương thì nhiều chứ gạo thì không có dư để nuôi 'voi' đâu nghe chưa."

Bà quay lưng đi thẳng vào trong, để lại một câu sấm truyền: "Dắt nó đi rửa chân tay cho sạch rồi vô ăn cơm. Coi chừng nó làm trầy cái nền gạch bông tao mới lau đó!"

Tyler quay sang Vy, mắt sáng lấp lánh: "Vy, mẹ em nói gì vậy? Bà ấy khen anh cool đúng không? Anh thấy bà ấy nhìn cái khóa thắt lưng của anh rất lâu!"

Vy thở dài, vỗ vai gã bạn trai tội nghiệp: "Ừ, bà ấy nói anh... 'đặc biệt' lắm. Thôi, vào nhà đi, hiệp một mới chỉ bắt đầu thôi Tyler."

Khi Tyler bước qua ngưỡng cửa, anh phải cúi thấp đầu để không đụng trần nhà. Trong không gian nồng mùi nhang trầm và mùi thức ăn, gã cao bồi Texas cảm thấy mình như một con voi lạc vào tiệm đồ gốm. Anh không biết rằng, trên bàn ăn lúc này, một bát nước mắm nguyên chất tỏi ớt đang chờ đợi để thử thách bản lĩnh của người đàn ông Viễn Tây đầu tiên bước chân vào gia tộc họ Mai.

"Everything is bigger in Texas..." – Tyler lẩm bẩm tự trấn an khi thấy bà Cúc đang dùng kính lúp soi một viên kim cương, hoàn toàn tảng lờ sự hiện diện của anh. "... nhưng áp lực ở đây có vẻ còn to hơn cả một cơn lốc xoáy."