MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYêu Nhầm Chàng Cao Bồi "Vô Tri"Chương 3: Diện kiến "Nữ hoàng Kim cương"

Yêu Nhầm Chàng Cao Bồi "Vô Tri"

Chương 3: Diện kiến "Nữ hoàng Kim cương"

1,532 từ · ~8 phút đọc

Cánh cửa gỗ lim dày cộp đóng lại, ngăn cách cái nắng hầm hập của Sài Gòn nhưng lại mở ra một bầu không khí ngột ngạt hơn gấp bội. Tyler Miller đứng giữa phòng khách của nhà họ Mai, cái mũ cao bồi rộng vành vẫn cầm trên tay, xoay xoay một cách lúng túng. Anh chưa bao giờ thấy căn nhà nào... lấp lánh như thế này. Đồ gỗ chạm trổ rồng phượng phủ đầy bụi thời gian nhưng sáng bóng, và khắp nơi là những tủ kính bày biện vàng bạc, kim cương tỏa ra thứ hào quang của sự giàu sang tột bậc.

Bà Cúc ngồi chễm chệ trên chiếc ghế gỗ trắc khổng lồ, tay cầm một chiếc quạt lụa phe phẩy. Tiếng vòng cẩm thạch trên cổ tay bà va vào nhau lạch cạch, lạch cạch, đều đặn và đanh gọn như nhịp gõ của một vị quan tòa đang chờ tuyên án.

“Ngồi xuống đi.” – Bà Cúc hất hàm, mắt vẫn không rời khỏi gã Tây khổng lồ đang đứng lù lù làm khuất cả ánh sáng của chiếc đèn chùm.

Vy vội vã kéo tay Tyler ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Tyler ngồi xuống nhưng đôi chân dài quá khổ của anh khiến đầu gối suýt chạm vào chiếc bàn trà bằng đá cẩm thạch. Anh nở một nụ cười rạng rỡ, hàm răng trắng bóng tương phản hoàn toàn với bộ râu quai nón bụi bặm.

“Mẹ... Cúc, your house is... beautiful! So much gold!” – Tyler dùng vốn từ vựng ít ỏi, giơ ngón tay cái lên tán thưởng.

Bà Cúc nheo mắt nhìn Vy: “Nó nói cái gì đó con? Nó bảo nhà mình nhiều vàng để nó tính đường 'vác' đi về Mỹ hả?”

“Dạ không mẹ! Anh ấy khen mẹ có gu thẩm mỹ, nhà cửa sang trọng thôi ạ.” – Vy toát mồ hôi hột, len lén đá vào chân Tyler một cái dưới gầm bàn.

Tyler giật nảy mình, nhưng vẫn cố duy trì nụ cười "vô tri" thương hiệu. Anh lục lọi trong chiếc túi da cũ kỹ treo bên hông, lôi ra một gói quà được bọc bằng giấy xi măng, thắt dây thừng thô sơ.

“This is for you, Mrs. Cúc. A gift from Texas!” – Tyler trịnh trọng đặt gói quà lên bàn trà.

Bà Cúc nhướng mày. Với bà, quà cáp phải là yến sào, nhân sâm, hay ít nhất cũng phải là một sợi dây chuyền vàng 24K đựng trong hộp nhung đỏ thắm. Nhìn cái gói giấy nhăn nheo này, bà không khỏi nghi ngờ. Vy cũng hồi hộp không kém, cô thầm khấn nguyện Tyler đừng có lôi ra một bộ móng ngựa hay cái sừng bò.

Bà Cúc dùng đôi tay đầy nhẫn kim cương, thận trọng xé lớp giấy. Bên trong là một túi nilon lớn chứa đầy... cỏ khô. Những cọng cỏ dài, thơm mùi nắng và thảo nguyên, được sấy khô hoàn hảo.

Cả căn phòng bỗng chốc rơi vào sự im lặng chết chóc. Con chim sáo ngoài hiên cũng ngừng kêu.

“Cái... cái gì đây?” – Bà Cúc thảng thốt, bốc một nhúm cỏ lên, soi qua cặp kính lão. “Nó tặng bà chủ tiệm vàng một bịch rác khô hả Vy? Hay nó tưởng nhà mình nuôi bò?”

Tyler vẫn hào hứng giải thích, tay chân múa may quay cuồng: “It’s premium hay (cỏ khô cao cấp)! Best in Texas! I dry it myself. For the... horses... but very expensive!”

Vy nhắm mắt lại, cảm thấy tiền đình bắt đầu đình công. Cô gượng cười, giọng run rẩy: “Mẹ ơi... anh ấy nói đây là... thảo dược quý từ vùng viễn Tây Mỹ. Ở bên đó người ta dùng cái này để... ướp trà và thanh lọc không khí trong nhà. Quý lắm mới có đó mẹ!”

Bà Cúc hít một hơi, mùi cỏ khô nồng nàn sực lên mũi. Bà quẳng nhúm cỏ xuống bàn, nhìn Tyler như nhìn một sinh vật lạ: “Thảo dược cái nỗi gì! Mùi này là mùi chuồng trại rõ ràng. Con Vy, con nói thiệt cho mẹ nghe, thằng này ở bên Mỹ nó làm nghề gì? Có phải nó lừa con không? Nhìn nó giống đứa đi lượm rác hơn là đại gia.”

“Mẹ... anh ấy là vlogger, là chuyên gia động vật...”

Bà Cúc cắt ngang bằng tiếng vòng tay lạch cạch đanh thép: “Thôi khỏi giải thích. Đẹp trai không mài ra vàng mà ăn được. Muốn làm rể nhà này thì phải qua được ải của mẹ. Bây giờ dọn cơm ra đi, để mẹ coi cái nết ăn của nó ra sao. Người ta nói 'học ăn, học nói', nhìn cách nó ăn là biết nó có phúc đức hay là phường lêu lổng liền.”

Bữa cơm được dọn ra trên chiếc bàn tròn quay. Một mâm cơm đậm chất Nam Bộ với thịt kho tàu cắt miếng vuông vức, cá linh bông điên điển và đặc biệt là một bát nước mắm nguyên chất tỏi ớt đỏ rực, tỏa mùi nồng nặc cả gian phòng.

Tyler nhìn mâm cơm với vẻ hiếu kỳ cực độ. Anh chưa bao giờ thấy miếng thịt nào to như cục gạch và bóng loáng mỡ màng đến thế. Tuy nhiên, khi mùi nước mắm sực vào mũi, gương mặt rạng rỡ của gã cao bồi bỗng chốc biến sắc. Anh khẽ rùng mình, lẩm bẩm: "What is that smell? Is something... rotten?"

Bà Cúc gắp một miếng thịt kho to nhất, đặt vào bát của Tyler với một nụ cười không mấy thiện cảm: “Ăn đi con. Ở Mỹ chắc toàn ăn bánh mì kẹp thịt nguội, qua đây ăn cơm mẹ nấu cho biết thế nào là hương vị quê hương.”

Tyler nhìn đôi đũa tre trước mặt như nhìn hai món vũ khí nguy hiểm. Anh cố gắng cầm chúng lên, nhưng đôi bàn tay thô ráp vốn chỉ quen cầm dây thừng và kìm bấm lại trở nên vụng về đến lạ. Đôi đũa chéo ngoe vào nhau, miếng thịt cứ thế trượt đi trượt lại trên bát sứ như một con cá trơn trượt.

Bà Cúc nhìn chằm chằm không chớp mắt. Vy lo lắng đến mức không dám cầm đũa. Cuối cùng, không chịu nổi sự bất lực của mình, Tyler cười cầu hòa rồi rút từ trong túi quần ra một bộ dao dĩa gấp gọn chuyên dụng của dân dã ngoại.

Cạch.

Anh trịnh trọng dùng dĩa găm chặt miếng thịt kho tàu, rồi dùng dao cắt nó thành từng miếng nhỏ đều tăm tắp như đang ăn bít tết tại nhà hàng 5 sao ở Houston.

Bà Cúc đập bàn cái chát: “Trời đất ơi! Nó dùng dao dĩa để ăn thịt kho tàu nhà mình hả con Vy? Nó coi thường văn hóa dùng đũa của tổ tiên mình hả?”

Tyler giật mình, miếng thịt trên dĩa suýt rơi ra. Anh nhìn Vy cầu cứu, mồ hôi chảy ròng ròng trên má. Anh nghĩ mình vừa phạm phải một tội ác chiến tranh nào đó.

“Không mẹ! Anh ấy... anh ấy bị chấn thương tay khi huấn luyện ngựa hoang, bác sĩ dặn không được dùng đũa để tránh ảnh hưởng đến cơ tay ạ!” – Vy nảy số cực nhanh, bịa ra một lý do không thể nào vô lý hơn.

Bà Cúc hứ một tiếng, rồi chỉ tay vào bát nước mắm: “Được rồi, bỏ qua chuyện đũa. Kêu nó chấm miếng thịt vô cái chén đó rồi ăn. Không chấm nước mắm thì không phải rể Việt Nam.”

Tyler nhìn bát "nước sốt của quỷ" đang bốc khói cay nồng. Anh biết, đây là bài kiểm tra cuối cùng của hiệp một. Anh nhìn Vy, thấy cô đang gật đầu khích lệ nhưng mắt lại đầy vẻ lo âu. Tyler hít một hơi thật sâu, nín thở, găm miếng thịt mỡ màng vào bát nước mắm đỏ âu, rồi đưa lên miệng.

Vị mặn chát, vị cay của ớt và mùi nồng đặc trưng bùng nổ trong khoang miệng gã trai Texas. Tyler trợn tròn mắt, mặt đỏ gay như tôm luộc, mồ hôi tuôn ra như mưa. Anh cảm giác như vừa bị một con ngựa hoang đá thẳng vào thực quản.

Bà Cúc nhếch mép: “Sao? Ngon không?”

Tyler nuốt ực một cái, nước mắt bắt đầu rưng rưng nhưng anh vẫn cố nở một nụ cười méo mó, giơ ngón tay cái lên:

“Very... strong! Nó giống như... lửa... but... I like lửa!”

Vy thở phào một cái, nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Bà Cúc thong thả buông đũa, lau miệng bằng khăn lụa rồi nói: “Ăn xong rồi thì chuẩn bị đi. Chút nữa thầy Bảy Bấm tới xem quẻ. Nếu cái mạng 'chăn bò' của nó mà xung khắc với mạng 'tiệm vàng' của con thì mẹ cũng xin mời nó lên xe Cup ra sân bay ngay lập tức.”

Tyler nhìn Vy, vẫn giữ nụ cười vô tri dù bên trong cổ họng đang cháy sực: “Vy, mẹ em nói chúng ta sắp đi chơi đúng không? Bà ấy thực sự rất mến anh!”

Vy chỉ biết gục đầu xuống bàn, thầm nghĩ: Trận đấu này, cao bồi Texas có vẻ sắp bị đánh đo ván rồi.