MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYêu Nhầm Chàng Cao Bồi "Vô Tri"Chương 4: "Tôi là bò!" - Lời chào tai hại

Yêu Nhầm Chàng Cao Bồi "Vô Tri"

Chương 4: "Tôi là bò!" - Lời chào tai hại

1,290 từ · ~7 phút đọc

Bữa cơm trưa kết thúc với một sự im lặng đầy đe dọa. Tyler cảm thấy dạ dày mình như đang có một cuộc nội chiến giữa miếng mỡ thịt kho tàu và bát nước mắm tỏi ớt. Anh vẫn mỉm cười, nhưng mồ hôi hột đã rịn đầy trên thái dương. Vy nhìn anh, nửa muốn bật cười, nửa muốn khóc thét khi thấy gã cao bồi cứ liên tục lén uống nước lọc để dập tắt cái "hương vị quê hương" đang cháy âm ỉ trong cổ họng.

Bà Cúc đứng dậy, những chiếc vòng cẩm thạch khua lên những tiếng lạch cạch khô khốc. Bà không nói không rằng, ra lệnh cho Vy: “Con dắt gã này ra phía sau nhà, chỗ sân thiên tỉnh ấy. Thầy Bảy Bấm sắp tới rồi. Nhớ bảo nó cất cái mũ chăn bò đó đi, đứng trước mặt thầy mà đội mũ là thầy quở cho sập tiệm vàng đó nghe chưa!”

Vy lí nhí vâng dạ rồi kéo Tyler ra sân sau. Đây là một không gian nhỏ nhưng đầy mùi nhang khói, giữa sân đặt một cái bàn đá đen bóng, bên trên bày sẵn bộ bài Tây, mấy đồng tiền xu cổ và một cái la bàn phong thủy.

“Tyler, nghe em này.” – Vy nắm lấy bắp tay cuồn cuộn của anh, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc. “Sắp tới đây là một VIP của mẹ em. Anh phải cực kỳ lễ phép. Ở Việt Nam, ấn tượng đầu tiên là quan trọng nhất. Nếu anh ấy chào anh, anh phải cúi đầu thật thấp và chào lại rõ ràng bằng tiếng Việt em dạy lúc nãy, nhớ không?”

Tyler gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy sự "vô tri" nhưng vô cùng quyết tâm: “I remember! Anh đã tập trung hết sức để ghi nhớ. Cúi thấp đầu, mỉm cười và chào đúng không?”

“Đúng rồi. Câu chào là gì?”

“Chào... bà... à không, Chào thầy!” – Tyler hăng hái đáp.

“Tốt! Còn nếu bà Cúc hỏi anh là ai, anh phải nói mình là Cao bồi (Cowboy), nhưng nhớ phát âm cho đúng kẻo mẹ lại tưởng anh là dân lao động tự do không nghề nghiệp.”

Năm phút sau, Thầy Bảy Bấm xuất hiện. Thầy có dáng người gầy nhom, mặc một bộ đồ lam, tay cầm cái quạt giấy, đôi mắt nhỏ ti hí như lúc nào cũng đang bấm quẻ xem thiên hạ có ai sắp... mất tiền hay không. Bà Cúc đi sau thầy, vẻ mặt cung kính chưa từng thấy.

Thầy Bảy bước vào sân, vừa nhìn thấy bóng dáng cao lừng lững của Tyler, thầy giật mình lùi lại một bước, quạt giấy suýt rơi khỏi tay. Tyler, đúng như lời Vy dặn, gập đôi người lại – một cú gập 90 độ khiến cái lưng dài của anh suýt đập vào đầu thầy Bảy.

“CHÀO THẦY!” – Tyler hét lên bằng chất giọng trầm đục, vang dội khắp căn nhà nhỏ.

Thầy Bảy Bấm vuốt ngực, lẩm bẩm: “Trời đất ơi, mạng Kim này mạnh quá, nó hét một cái mà bần đạo tưởng sấm sét ngang tai.”

Bà Cúc tiến tới, nheo mắt nhìn Tyler rồi hỏi bằng giọng thăm dò: “Này cậu Tây, cậu nói lại cho rõ xem cậu là ai, làm nghề gì ở bên Mỹ mà dám sang đây đòi dắt con gái tôi đi?”

Tyler đứng thẳng dậy, nhớ đến từ "Cowboy" mà Vy đã dặn. Nhưng trong cơn bối rối vì sự hiện diện đầy quyền lực của bà Cúc và sự "tâm linh" của thầy Bảy, bộ não của gã trai Texas bỗng nhiên bị... chập mạch. Anh nhớ đến lúc nãy ở sân bay, Vy nói anh giống như con gà bị vặt lông, rồi lại nhớ đến lúc bà Cúc nói về chuyện nuôi bò.

Anh ưỡn ngực, vỗ tay vào chiếc khóa thắt lưng hình đầu bò lấp lánh, tự tin tuyên bố bằng vốn tiếng Việt mới học được:

“CHÀO BÀ... TÔI LÀ BÒ!”

Không gian rơi vào một sự tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng một con ruồi đang bay qua. Vy đứng bên cạnh, tay chân rụng rời, sắc mặt chuyển từ hồng sang trắng rồi sang tím ngắt.

Bà Cúc há hốc mồm, chiếc quạt lụa ngừng hẳn việc phe phẩy: “Cái... cái gì? Cậu nói cậu là cái gì?”

Tyler tưởng mình phát âm chưa chuẩn, anh hít một hơi thật sâu, lần này còn dõng dạc hơn, tay chỉ thẳng vào mình rồi chỉ vào bà Cúc:

“TÔI LÀ BÒ! TÔI... CHĂN... BÀ!”

(Ý anh chàng muốn nói là "Tôi là Cowboy, tôi chăn bò", nhưng cấu trúc câu lộn xộn cộng với phát âm sai dấu đã biến anh thành một kẻ đang... lăng mạ chủ nhà).

Bà Cúc run cầm cập, những chiếc nhẫn kim cương run rẩy theo nhịp tim: “Con Vy! Con nghe nó nói chưa? Nó bảo nó là bò, rồi nó còn dám bảo nó... 'chăn' mẹ mày nữa hả? Thằng này nó lộng ngôn, nó coi thường cái tiệm vàng này rồi!”

Thầy Bảy Bấm lúc này mới lật đật bấm đốt ngón tay, mặt biến sắc: “Chết rồi chị Cúc ơi! Quẻ này nặng quá! Thằng này mạng Kim, mà lại còn là Kim 'nghịch tử'. Nó bảo nó là bò tức là nó thuộc quẻ Khôn, mà chị lại mệnh Cấn. Bò mà vào tiệm vàng thì chỉ có nước phá tan nát thôi! Xung lắm! Khắc lắm!”

“Mẹ ơi không phải đâu! Anh ấy nói anh ấy là Cowboy!” – Vy hét lên trong tuyệt vọng, cô lay mạnh vai Tyler: “Tyler! Stop! Anh nói cái gì vậy hả?”

Tyler ngơ ngác nhìn phản ứng của mọi người. Anh thấy bà Cúc đỏ mặt tía tai, thấy ông thầy bói nhìn mình như nhìn tà ma ngoại đạo. Gã cao bồi vẫn cố gắng vớt vát bằng nụ cười chân thành nhất có thể:

“I am... Bò? No? Texas... Moo moo?” – Anh còn làm thêm động tác hai tay để lên đầu giả làm sừng bò để minh họa cho sinh động.

Hành động này là giọt nước tràn ly. Bà Cúc tức đến mức suýt ngất xỉu, bà chỉ tay ra cửa: “Dắt nó đi ngay! Con Vy, con dắt cái 'con bò' này đi ngay cho mẹ! Thầy Bảy nói đúng rồi, nó chưa vào nhà mà tiệm vàng đã muốn sập vì nó rồi!”

Thầy Bảy Bấm vừa bấm quẻ vừa phán thêm: “Để hóa giải cái nghiệp 'Bò' này, chị phải bắt nó mặc áo dài màu hường, đeo chuỗi hạt trầm hương và đi phóng sinh ba ngày ba đêm thì mới mong giảm bớt sát khí của nó được.”

Tyler nhìn Vy, mặt mũi tội nghiệp như một con cún bị bỏ rơi: “Vy, did I say something wrong? Tại sao mẹ em lại nhìn anh như muốn mang anh đi làm thịt bít tết vậy?”

Vy chỉ biết ôm mặt thở dài. Cô biết, hành trình chinh phục bà chủ tiệm vàng của chàng cao bồi "vô tri" không phải là một bộ phim lãng mạn, mà chính thức đã biến thành một vở hài kịch đen tối nhất lịch sử Quận 5.

“Tyler à,” – Vy thì thầm qua kẽ tay. “Anh không phải là bò, nhưng anh vừa mới biến em thành đứa con bất hiếu nhất cái phố này rồi đấy.”

Đêm đó, trong khi Tyler hì hục tra từ điển để hiểu tại sao "Bò" và "Bà" lại khiến mọi chuyện tệ đi, thì bà Cúc đã âm thầm gọi điện cho một "đối thủ" tiềm năng – anh chàng con trai chủ tiệm cầm đồ đầu phố, người vốn đã có sẵn sổ đỏ và quan trọng nhất là... không tự nhận mình là bò.