Sau sự cố "Tôi là bò" khiến thầy Bảy Bấm phải niệm chú giải vây, bầu không khí trong tiệm vàng Cúc Kim Cương chùng xuống như một sợi dây đàn sắp đứt. Bà Cúc không đuổi Tyler đi ngay, không phải vì bà nguôi giận, mà vì bà muốn quan sát xem "cái nết ăn" của gã trai này có thực sự tệ hại như "cái nết nói" hay không.
“Dọn cơm ra đi Vy. Để mẹ coi gã cao bồi 'chăn bà' của con ăn uống kiểu gì.” – Bà Cúc phán một câu xanh rờn, tay mân mê chuỗi hạt trầm hương vừa mới được thầy Bảy yêu cầu đeo để "trấn áp sát khí" từ Tyler.
Vy loay hoay trong bếp, tim đập thình thịch. Cô bày biện mâm cơm theo đúng chuẩn truyền thống: một bát canh chua cá lóc nghi ngút khói, cá kho tộ đen bóng mỡ màng, và dĩ nhiên, tâm điểm của mọi sự chú ý chính là bát nước mắm nguyên chất đỏ rực tỏi ớt.
Tyler bước vào phòng ăn, anh đã cất chiếc mũ Stetson theo yêu cầu khẩn thiết của Vy nhưng vẫn giữ nguyên bộ giày boot cao cổ nện cộp cộp xuống nền gạch men. Anh nhìn mâm cơm với vẻ tò mò pha lẫn một chút... kinh hãi. Mùi nước mắm nồng nặc sực thẳng vào mũi khiến anh khẽ hắt xì một cái.
“Everything is bigger in Texas, but this... this smell is... very powerful!” – Tyler thì thầm, nụ cười vẫn gượng gạo trên môi.
“Tyler, anh ngồi xuống đi. Nhớ này, đôi đũa là linh hồn của bữa cơm Việt. Đừng dùng nó như xiên thịt, cũng đừng làm rơi.” – Vy dặn dò khẽ khép.
Tyler cầm đôi đũa tre lên. Với đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm kìm bấm, dây thừng và tay lái xe địa hình, hai chiếc que gầy guộc ấy bỗng trở thành thử thách lớn nhất cuộc đời anh. Đôi đũa trong tay Tyler trông như hai chiếc tăm xỉa răng nằm giữa những ngón tay cơ bắp. Anh thử gắp một miếng cá kho, nhưng đôi đũa cứ chéo ngoe vào nhau như hình chữ X. Miếng cá trượt đi, bắn một giọt nước kho thẳng lên chiếc sơ mi carô đắt tiền của anh.
Bà Cúc nheo mắt nhìn, tiếng vòng tay va vào nhau lạch cạch đanh gọn: “Ăn cơm mà đánh vật với thức ăn như đi đánh trận thì làm sao mà giữ được của? Con Vy, đưa cho nó cái muỗng đi, nhìn nó cầm đũa mà mẹ đau cái tiền đình quá.”
Tyler không bỏ cuộc. Sự bướng bỉnh của một kẻ thường xuyên đối mặt với những con ngựa hoang trỗi dậy. Anh nhìn cách Vy cầm đũa, bắt chước tư thế, nheo mắt tập trung cao độ. Lần này, anh gắp được một miếng thịt kho tàu. Nhưng khi anh chuẩn bị đưa vào miệng, bà Cúc lại hắng giọng:
“Chấm nước mắm đi cậu. Không chấm nước mắm là không biết ăn cơm Việt Nam đâu.”
Vy tái mặt. Cô biết Tyler cực kỳ nhạy cảm với mùi vị. Nhưng Tyler, với sự lạc quan "vô tri" và khát khao lấy lòng mẹ vợ tương lai, đã quyết định liều mình. Anh nhúng miếng thịt sâu vào bát nước mắm đỏ âu, tỏi ớt bám đầy xung quanh.
“Here goes nothing!” – Tyler lẩm bẩm rồi tống cả miếng thịt vào miệng.
Trong một giây, cả gian phòng im phăng phắc.
Mùi nồng của mắm cá lên men bùng nổ trong khoang miệng, vị mặn chát xuyên thẳng lên đại não, và vị cay của ớt hiểm khiến lưỡi Tyler tê dại ngay lập tức. Mặt anh bắt đầu chuyển từ hồng sang đỏ, rồi sang tím lịm. Đôi mắt xanh biếc trợn trừng, nước mắt bắt đầu rưng rưng nơi khóe mi. Anh cảm giác như mình vừa nuốt một hòn than nóng của địa ngục.
“Strong... so strong...” – Tyler lắp bắp, mồ hôi vã ra như tắm trên trán.
Anh muốn nhả ra, nhưng nhìn thấy ánh mắt soi mói của bà Cúc và ánh mắt cầu xin của Vy, gã cao bồi quyết định thực hiện một hành động anh hùng. Anh nhắm mắt, nuốt ực một cái. Miếng thịt trôi xuống thực quản như một quả đại bác đang nổ chậm.
Bà Cúc khẽ nhướn mày, có vẻ hơi bất ngờ trước sự kiên cường này: “Cũng biết ăn mắm đó chứ. Tưởng dân Tây chỉ biết uống sữa với ăn bơ.”
“Bà... bà thấy không?” – Tyler thở hổn hển, cố rặn ra một nụ cười dù cổ họng đang cháy sực. “Nước sốt này... nó giống như một cú đá của con ngựa hoang... nhưng anh... anh thích nó!”
Vy thở phào, vội vàng gắp thêm một miếng rau muống luộc để "chữa cháy" cho Tyler. Nhưng sự "vô tri" của anh chàng lại một lần nữa trỗi dậy. Thấy bà Cúc rót một chén trà đặc sau bữa ăn, Tyler tưởng đó là một loại rượu để tráng miệng sau bữa ăn cay nóng. Anh cầm chén trà lên, cung kính hướng về phía bà Cúc:
“Cheers, Mother Cúc! Chúc bà... nhiều vàng!”
Nói rồi, anh nốc cạn chén trà nóng bỏng. Sự kết hợp giữa vị cay nồng của ớt còn sót lại và nhiệt độ của trà khiến Tyler không kìm chế được. Anh phun ngược toàn bộ nước trà ra ngoài theo một hình cầu vồng hoàn hảo.
Không may thay, tia "cầu vồng" ấy hướng thẳng về phía con chim sáo đang đứng trong lồng. Con chim bị ướt sũng, giật mình bay loạn xạ, mỏ gào lên: “Cướp! Cướp! Cháy nhà! Cháy nhà!”
Bà Cúc đứng phắt dậy, mặt đen lại như cái tộ kho cá: “Cậu... cậu dám phun nước vào linh vật phong thủy của tiệm vàng nhà tôi hả?”
Tyler đứng sững người, miệng vẫn còn bốc khói theo đúng nghĩa đen: “I’m sorry... It’s too... hot... hot water!”
Vy chỉ biết ôm mặt. Chương đầu tiên của cuộc sống chung giữa chàng cao bồi và gia đình tiệm vàng kết thúc bằng một thảm họa không thể cứu vãn. Tyler không những tự nhận mình là bò, mà giờ đây còn chính thức trở thành "kẻ thù" của con chim sáo quyền lực nhất Quận 5.
Đêm đó, trong căn phòng dành cho khách, Tyler nằm nhìn lên trần nhà, bụng anh vẫn còn réo rắt tiếng nước mắm. Anh thì thầm: “Vy nói đúng, Sài Gòn không có sa mạc, nhưng thử thách ở đây còn khắc nghiệt hơn cả việc cưỡi một con ngựa không yên.”
Phía bên kia tường, bà Cúc đang ngồi lật sổ đỏ, lẩm bẩm: “Phải tìm cho con Vy một đứa biết cầm đũa mới được. Cái thằng 'Bò' này nó phá quá, nó phá tan tành cái phong thủy nhà mình rồi!”