MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYêu Nhầm Chàng Cao Bồi "Vô Tri"Chương 9: Vy và kế hoạch "Việt Nam hóa" chàng cao bồi

Yêu Nhầm Chàng Cao Bồi "Vô Tri"

Chương 9: Vy và kế hoạch "Việt Nam hóa" chàng cao bồi

1,052 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, khi ánh nắng vàng rực rỡ bắt đầu nhảy múa trên những sạp hàng rực rỡ của chợ thiếc Quận 5, Vy quyết định thực hiện một bước đi táo bạo. Nếu muốn Tyler thoát khỏi cái mác "kẻ chăn bò vô tri" trong mắt mẹ, anh cần một cuộc "đại tu" toàn diện về văn hóa.

"Tyler, hôm nay chúng ta sẽ go shopping," Vy tuyên bố trong lúc Tyler đang loay hoay dùng đôi đũa để... gãi lưng.

"Shopping? Great! Anh cần một cái thắt lưng mới, cái cũ hơi bị trầy sau vụ trèo tường hôm qua," Tyler hớn hở.

"No, Tyler. Không thắt lưng, không boot, và tuyệt đối không Stetson." Vy dứt khoát.

Ba mươi phút sau, tại một sạp quần áo truyền thống trong chợ, Tyler Miller nhìn mình trong chiếc gương ố vàng với vẻ mặt không thể tin nổi. Anh đang mặc một bộ đồ bà ba màu nâu đất, chất liệu vải mềm rủ xuống đôi vai rộng khổ. Vy thậm chí còn tìm được một đôi dép tổ ong size 45 màu trắng ngà cho anh.

"Vy, I look like a... very big farmer. Một ông nông dân khổng lồ!" Tyler xoay người, tà áo bà ba ngắn ngủn so với cái lưng dài của anh khiến nó trông giống một chiếc áo crop-top lỗi thời.

"Đây là phong cách 'Soái ca miền Tây' đó anh. Người Việt mình rất trọng sự giản dị," Vy vừa nói vừa nhét vào tay anh một chiếc nón lá. "Giờ thì đến bài học quan trọng nhất: Đi chợ."

Tyler lóng ngóng đội chiếc nón lá lên trên mái tóc vàng rối, trông anh lúc này giống một ngọn tháp nhọn di động giữa đám đông. Vy dẫn anh đến sạp thịt lợn của chị Ba "Sát Thủ".

"Nghe này, ở Việt Nam, giá niêm yết chỉ là một gợi ý mang tính tham khảo. Anh phải trả giá (bargain). Nếu chị ấy nói 100, anh phải nói 50. Hiểu không?"

Tyler gật đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc như đang chuẩn bị ký kết hợp đồng mua bán ngựa nghìn đô. Anh tiến đến sạp thịt, dõng dạc nói bằng vốn tiếng Việt bồi:

"Hello sister Ba! Cho tôi one kilo thịt... heo. How much?"

Chị Ba nhìn gã Tây cao lớn mặc đồ bà ba, mắt chữ O miệng chữ A: "Trời đất, Tây nay đi chăn vịt hả em? Một trăm hai mươi ngàn một ký cưng ơi!"

Tyler nhớ lời Vy dặn, anh nhìn thẳng vào mắt chị Ba, dùng giọng trầm nhất có thể: "Too expensive! Sáu mươi ngàn! No... sáu mươi... 'xu'?"

Chị Ba cười ngặt nghẽo, vỗ đùi bành bạch: "Thôi ông thần ơi, sáu mươi ngàn tui bán cái móng heo còn chưa đủ. Bớt ông mười ngàn làm quen đó!"

Tyler quay lại nhìn Vy cầu cứu, cô ra hiệu "lắc đầu". Thế là gã cao bồi quyết định dùng chiêu cuối của dân Texas: Sự chân thành. Anh tháo chiếc nón lá xuống, quạt quạt cho chị Ba:

"Sister Ba, please! Mẹ Vy... Mother Cúc... very difficult. Tôi cần thịt tốt, giá rẻ để bà ấy... love me. Please help a cowboy in trouble!"

Chị Ba bị cái vẻ mặt "vô tri" tội nghiệp và nụ cười rạng rỡ của Tyler làm cho mủi lòng. Chị tặc lưỡi: "Thôi được rồi, tám mươi ngàn! Coi như tui làm phước cho thằng nhỏ lấy được vợ tiệm vàng."

Tyler nhảy cẫng lên, suýt chút nữa làm đổ sạp hành bên cạnh: "Thank you! Sister Ba is the best! You are bigger than Texas!"

Vy đứng từ xa, chứng kiến cảnh Tyler hì hục xách túi thịt, túi rau, vừa đi vừa cúi đầu chào tất cả các bà nội trợ trong chợ, lòng cô trào dâng một cảm xúc lạ kỳ. Anh không còn là chàng vlogger lịch lãm trên mạng, anh là một Tyler đang nỗ lực hòa nhập vào cái thế giới nhỏ bé, ồn ào này vì cô.

Tuy nhiên, bài học "Việt Nam hóa" không dừng lại ở đó. Vy dẫn anh đến một sạp chè.

"Giờ anh hãy thử gọi món bằng tiếng Việt hoàn toàn. Không được dùng tiếng Anh," cô ra thử thách.

Tyler hít một hơi thật sâu, chỉ tay vào nồi chè thưng: "Cho... một... bát... chè... thương!"

Bà bán chè ngẩn người: "Chè gì cưng? Chè thưng hả?"

Tyler lắc đầu, mắt nhìn Vy tha thiết: "No! Vy nói... từ 'Thương' là 'Love'. Tôi muốn... chè Thương. I want to eat love!"

Cả sạp chè cười ồ lên. Vy đỏ bừng mặt, vừa xấu hổ vừa cảm động. Cô nhận ra Tyler đã loay hoay cả buổi sáng để học phát âm từ "Thương" – một từ mà cô từng nói với anh là nó sâu sắc hơn cả "Yêu". Anh không phân biệt được "Thưng" và "Thương", nhưng anh biết chắc chắn mình đang muốn dành điều đó cho cô.

"Thôi, bà cho con hai bát chè thưng đi ạ," Vy nói khẽ, tay lén nắm lấy bàn tay to lớn của Tyler dưới gầm bàn gỗ.

Tyler nhìn bát chè đầy màu sắc, rồi nhìn Vy. Anh không hiểu hết những quy tắc phức tạp của việc đi chợ hay những dấu câu rắc rối trong tiếng Việt, nhưng anh hiểu rằng mỗi khi anh cố gắng làm một điều gì đó "thuần Việt", ánh mắt của Vy lại lấp lánh niềm vui.

"Vy, em có muốn go... ăn chè with me forever không?" Tyler hỏi, đôi mắt xanh thẳm tràn đầy sự chân thành.

Vy mỉm cười, múc một muỗng chè đưa lên miệng anh: "Để xem anh có sống sót qua đợt kiểm tra giỏ xách của bà Cúc chiều nay không đã nhé!"

Họ đi về nhà, Tyler trong bộ đồ bà ba nâu, nón lá treo sau lưng, tay xách nách mang đủ thứ quà vặt của chợ. Trông anh chẳng giống một cao bồi Texas chút nào, nhưng trong mắt những người hàng xóm hẻm 42, gã Tây này bắt đầu trông có vẻ... "được nết".

Chỉ có điều, khi về đến cổng tiệm vàng, Tyler bỗng khựng lại. Anh thấy một chiếc xe hơi sang trọng đang đỗ trước cửa, và bà Cúc đang hớn hở đón một thanh niên mặc vest chỉnh tề vào nhà.

"Đối thủ" đã xuất hiện sớm hơn dự kiến.