MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYêu Nhầm Chàng Cao Bồi "Vô Tri"Chương 8: Giờ giới nghiêm 9 giờ tối - Tyler tưởng mình đang ở... tù

Yêu Nhầm Chàng Cao Bồi "Vô Tri"

Chương 8: Giờ giới nghiêm 9 giờ tối - Tyler tưởng mình đang ở... tù

1,316 từ · ~7 phút đọc

Kim đồng hồ trên bức tường phòng khách nhà họ Mai nhích dần đến con số 9. Đối với Tyler Miller, đây thường là lúc anh bắt đầu ngồi bên đống lửa trại tại Texas, ngắm nhìn bầu trời đầy sao và thưởng thức một lon bia lạnh. Nhưng ở Quận 5, con số 9 này lại mang một ý nghĩa kinh hoàng hơn nhiều.

Lạch cạch. Lạch cạch.

Tiếng vòng cẩm thạch của bà Cúc vang lên từ cầu thang. Bà xuất hiện với bộ đồ bộ lụa hoa hòe, tay cầm một xâu chìa khóa to tướng như cai ngục thời trung cổ.

“Vy! Bảo thằng Tây vào phòng đóng cửa cài then. Đúng 9 giờ là tiệm vàng thiết lập báo động, nội bất xuất ngoại bất nhập. Con cũng về phòng mau!”

Tyler đứng hình, chiếc điện thoại đang hiện bản đồ tiệm kem dừa vỉa hè suýt rơi khỏi tay. Anh nhìn Vy, đôi mắt xanh tràn đầy vẻ ngơ ngác: “Vy, what’s happening? Is there a hurricane coming? Tại sao phải khóa cửa sớm thế? Sài Gòn bây giờ mới bắt đầu... party mà!”

Vy khổ sở ra hiệu cho anh giữ im lặng. Cô kéo anh vào góc hành lang, thì thầm: “Nhập gia tùy tục, Tyler! Mẹ em quan niệm 'vàng bạc đầy nhà, ngủ sớm cho chắc'. 9 giờ tối là giờ giới nghiêm của gia tộc họ Mai. Nếu sau 9 giờ mà anh còn thò mặt ra ngoài phòng khách, hệ thống báo động sẽ hú lên và mẹ em sẽ tưởng anh là... cướp tiệm vàng thật đấy.”

Tyler nhìn cánh cửa sắt dày cộp đang được bà Cúc kéo lại với âm thanh rầm rầm chói tai. Anh lẩm bẩm: “Everything is bigger in Texas, but the prison here is much smaller! Vy, anh không thể ngủ lúc 9 giờ. Anh là cao bồi, không phải là... con gà công nghiệp!”

“Suỵt! Anh ráng chịu đựng đi. Mai em bù cho.” – Vy đẩy anh vào căn phòng dành cho khách, rồi nhanh chóng lẩn về phòng mình trước khi tiếng bước chân của bà Cúc tiến lại gần.

Cạch. Tiếng khóa cửa ngoài vang lên. Tyler đứng giữa căn phòng nhỏ xíu, xung quanh là bốn bức tường dán giấy hoa hồng sến súa. Anh cảm thấy nghẹt thở. 1m90 chiều cao của anh khiến căn phòng trông như một cái hộp diêm. Anh nằm xuống giường, đôi chân dài dư ra một đoạn lớn, đôi boot cao bồi vẫn còn xỏ trong chân vì anh sợ nếu tháo ra, mùi mồ hôi sau một ngày "lắc chuông" sẽ khiến hệ thống cảm biến khói của bà Cúc kích hoạt.

Nhưng tình yêu thì không có giờ giới nghiêm.

10 giờ tối. Điện thoại Tyler rung lên. Tin nhắn từ Vy: “Em thèm kem dừa quá... Nhưng mẹ khóa cửa dưới rồi. Chắc chỉ có nước ngủ trong cơn thèm thôi. Chúc anh ngủ ngon, Cowboy của em.”

Tyler bật dậy. Một kế hoạch "vượt ngục" táo bạo hình thành trong cái đầu vốn chỉ quen với việc nhảy qua rào chăn gia súc. Anh mở cửa sổ nhìn xuống. Hẻm phía dưới vắng lặng, chỉ có ánh đèn vàng vọt và tiếng chó sủa xa xa. Từ cửa sổ tầng hai xuống mặt đất là một khoảng cách không quá lớn đối với một người từng thuần phục những con ngựa chứng nhất miền Tây nước Mỹ.

Anh rút từ trong túi hành trang ra một sợi dây thừng bện bằng nilon – vật bất ly thân của dân cao bồi. Tyler quấn một đầu dây vào chân giường gỗ chắc chắn, đầu kia thả xuống hẻm.

“Vượt rào ở Texas thì bị bắt, còn vượt rào ở đây là để đi ăn kem. Công lý ở đâu?” – Anh lầm bầm, rồi nhanh nhẹn đu người xuống dưới. Với kỹ năng điêu luyện, anh tiếp đất êm ru như một con mèo rừng... nặng gần 100 ký.

Tyler rón rén đi vòng ra phía cửa sổ phòng Vy, gõ nhẹ vào lớp kính. Vy giật mình mở rèm, suýt chút nữa thì hét lên khi thấy gương mặt râu quai nón của Tyler lù lù ngoài cửa sổ.

“Anh điên rồi sao?! Anh xuống đó bằng cách nào?” – Vy thò đầu ra, nói khẽ nhất có thể.

“Texas Ranger never leaves a lady in hunger! (Cảnh sát Texas không bao giờ để quý cô phải nhịn đói!) Xuống đây Vy, anh dắt em đi ăn kem dừa. Anh đã thắt nút dây thừng rồi, an toàn tuyệt đối!”

Vy nhìn sợi dây thừng, rồi nhìn gã cao bồi đang nhe răng cười dưới ánh trăng. Sự sắc sảo thường ngày của tiểu thư tiệm vàng bỗng chốc tan biến, thay vào đó là khao khát được nổi loạn một lần trong đời. Cô trèo qua cửa sổ, bám vào vai Tyler. Anh đỡ lấy cô nhẹ nhàng như đỡ một chú chim nhỏ, rồi cả hai cùng lẻn ra đầu hẻm.

Tại quán kem dừa vỉa hè, Tyler ngồi trên chiếc ghế nhựa thấp đến mức anh cảm giác như đang ngồi xổm trên mặt đất. Anh nhìn Vy ăn kem một cách ngon lành, lòng tràn ngập hạnh phúc.

“Vy, em biết không? Ở Texas, người ta yêu nhau là dắt nhau đi cưỡi ngựa dưới ánh trăng. Còn ở đây, chúng ta phải trốn chui trốn lủi như... quân trộm cắp.”

Vy mỉm cười, quệt chút kem dính trên râu của Tyler: “Nhưng kem dừa ở đây ngon hơn bít tết Texas mà, đúng không?”

“Yes, nhưng nước mắm thì vẫn là quỷ dữ.” – Tyler nháy mắt.

Cuộc vui chưa kéo dài được bao lâu thì Tyler nhìn đồng hồ. 11 giờ. Anh hốt hoảng: “Chúng ta phải về thôi! Nếu bà Cúc thức dậy đi vệ sinh mà thấy phòng trống, bà ấy sẽ báo cảnh sát quốc tế bắt anh mất!”

Hai người hối hả chạy về. Nhưng khi đến chân tường nhà, Tyler khựng lại. Sợi dây thừng của anh... không còn ở đó nữa. Thay vào đó là chú Út Xe Ôm đang đứng khoanh tay, miệng ngậm điếu thuốc, tay kia cầm đầu sợi dây thừng đã bị tháo ra.

“Tụi bây đi đâu giờ này mới về?” – Chú Út hất hàm, mắt nhìn Tyler đầy vẻ ranh mãnh. “Thằng Tây này, mầy tưởng mầy là người nhện hả?”

Vy tái mặt: “Chú Út! Suỵt! Khẽ thôi chú, mẹ con mà nghe thấy là con chết chắc!”

Chú Út cười khà khà: “Tao thức canh xe cho xóm, thấy cái dây thừng này treo lủng lẳng, tao tưởng thằng nào thất tình định đi... treo cổ, nên tao tháo xuống cất giùm. Ai dè là hai đứa tụi bây đi ăn mảnh.”

Tyler vội vàng rút ví, nhưng chú Út gạt đi: “Tiền bạc gì. Muốn lên lại không? Tao cho mượn cái thang xếp. Nhưng nhớ, mai mua cho tao bao thuốc lá thứ thiệt bên Mỹ nha thằng Tây!”

Nhờ sự trợ giúp của "đồng minh" xe ôm, Tyler và Vy leo ngược lại phòng mình an toàn. Ngay khi Tyler vừa rút dây thừng vào và đóng cửa sổ, anh nghe thấy tiếng lạch cạch của vòng cẩm thạch ngoài hành lang.

Bà Cúc gõ cửa phòng anh: “Cậu Tây! Có ngủ chưa? Sao tôi nghe tiếng động gì rầm rì ngoài hẻm vậy?”

Tyler lao lên giường, trùm chăn kín đầu, giả vờ ngáy khò khò như sấm động: “Khò... khò... Texas... sleep... khò...”

Bà Cúc hứ một tiếng: “Đúng là cái thứ mạng Kim, ngủ thôi mà cũng ồn ào như tiếng máy cày.”

Dưới lớp chăn, Tyler mỉm cười mãn nguyện. Sài Gòn đêm nay không có sao, nhưng vị kem dừa trên môi Vy và cảm giác hồi hộp của màn "vượt ngục" khiến anh nhận ra: Ở đây, mọi thứ tuy nhỏ bé, nhưng cảm xúc thì lại to lớn chẳng kém gì Texas.