Trời mưa từ chiều đến tối.
Không phải cơn mưa dữ dội, chỉ là thứ mưa lặng lẽ, rơi đều đều, đủ để người ta thấy lạnh dù đang đứng giữa thành phố đông đúc. Minh ngồi ở quán cà phê quen, góc trong cùng, nơi ít người để ý. Anh chọn chỗ đó như một thói quen, không phải vì yên tĩnh, mà vì không cần giao tiếp bằng ánh mắt với ai.
Ly cà phê trước mặt nguội từ lúc nào.
Minh không uống nữa. Anh chỉ nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những giọt nước mưa kéo dài thành vệt, làm nhòe cả ánh đèn đường. Thành phố lúc mưa trông hiền hơn, nhưng cũng cô đơn hơn. Giống anh lúc này.
Ba mươi tuổi chưa tới, nhưng Minh đã quen với việc một mình. Không phải kiểu độc thân tự do, mà là kiểu đã từng tin, từng yêu, rồi nhận ra không phải ai cũng ở lại đến cuối. Có những người đến chỉ để dạy ta cách mất niềm tin.
Anh không buồn. Ít nhất là anh nghĩ vậy.
Cửa quán mở ra, tiếng chuông nhỏ vang lên. Minh không quay đầu. Anh chỉ nhận ra có người vừa bước vào vì mùi mưa ẩm len theo gió. Một lát sau, có người ngồi xuống bàn đối diện anh.
“Xin lỗi… ở đây còn chỗ không?”
Giọng nữ, nhỏ và hơi dè dặt.
Minh ngẩng lên. Trước mặt anh là một cô gái khoảng hai mươi mấy tuổi, áo khoác mỏng đã thấm mưa, tóc hơi rối, tay ôm chiếc túi vải cũ. Cô không nhìn anh lâu, ánh mắt chỉ lướt qua rồi nhanh chóng né đi, như thể sợ làm phiền.
Quán đông. Những chỗ khác đều kín.
“Ừ, ngồi đi.” Minh nói, giọng bình thản.
Cô gái gật đầu, khẽ nói cảm ơn rồi ngồi xuống. Cả hai lại rơi vào im lặng. Không awkward, cũng không thân thiết. Chỉ là hai người xa lạ chia sẻ chung một cái bàn nhỏ trong một buổi tối mưa.
Minh quay lại nhìn ra cửa kính. Anh nghĩ câu chuyện sẽ dừng ở đó.
Nhưng một lúc sau, cô gái đặt túi xuống, thở ra nhẹ nhõm, như vừa trút được điều gì đó. Cử chỉ rất nhỏ, nhưng không hiểu sao Minh để ý.
“Mưa kiểu này… dễ làm người ta mệt hơn bình thường.” Cô nói, không nhìn anh, như đang nói với chính mình.
Minh im lặng vài giây, rồi đáp: “Ừ. Nhất là khi đã mệt sẵn.”
Cô quay sang, hơi bất ngờ. Ánh mắt hai người chạm nhau một nhịp rất ngắn. Cô cười, nụ cười không tươi, nhưng thật.
“Anh cũng vậy à?”
Minh không trả lời ngay. Anh chưa từng quen việc chia sẻ với người lạ. Nhưng tối nay, mưa làm mọi thứ chậm lại, kể cả sự phòng bị.
“Chắc vậy.” Anh nói.
Cô gái gật đầu, không hỏi thêm. Minh thấy nhẹ nhõm vì điều đó. Có những người không cần đào sâu, chỉ cần biết dừng đúng lúc.
Họ giới thiệu tên với nhau một cách tự nhiên, không gượng ép. Cô tên An. Cái tên đơn giản, giống như chính cách cô nói chuyện. Không cố gây ấn tượng, cũng không cố che giấu mệt mỏi.
Minh nhận ra, từ lúc An ngồi xuống, anh không còn nhìn đồng hồ nữa.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi. Trong quán, tiếng nhạc nhẹ vang lên. Hai người nói với nhau vài câu rời rạc, về công việc, về những ngày bận rộn, về việc đôi khi chỉ muốn biến mất một chút khỏi cuộc sống của chính mình.
Không ai hỏi về tình yêu.
Không ai nhắc đến quá khứ.
Nhưng cả hai đều biết, người ngồi trước mặt mình là kiểu người đã từng tổn thương.
Minh không nghĩ đây là khởi đầu của điều gì cả. Anh đã quá quen với những cuộc gặp thoáng qua. Nhưng khi An đứng dậy chào ra về, anh bỗng thấy trong lòng mình có một khoảng trống rất nhẹ, rất mơ hồ.
Không đau.
Chỉ là… thiếu.
Có lẽ, đôi khi người ta gặp nhau không phải để bắt đầu yêu, mà chỉ để nhắc rằng mình vẫn còn khả năng rung động.
Và điều đó, với Minh, đã đủ nguy hiểm rồi.