Minh không nghĩ mình sẽ gặp lại An.
Thành phố này đủ rộng để người ta lướt qua nhau cả đời mà không chạm mặt lần thứ hai. Anh tin vào điều đó, nên buổi tối hôm mưa ấy, Minh xem như một đoạn nghỉ ngắn giữa hai ngày dài mệt mỏi.
Vậy mà ba ngày sau, An lại xuất hiện.
Không phải trong quán cà phê hôm trước, mà ở tiệm sách cũ cuối con đường nhỏ gần nhà Minh. Anh đến đó vào chiều muộn, khi trời vừa tạnh mưa, thói quen nhiều năm không đổi. Tiệm sách cũ kỹ, mùi giấy ẩm, ánh đèn vàng yếu ớt – nơi khiến người ta thấy mình chậm lại.
Minh đang đứng lật một cuốn tiểu thuyết thì nghe thấy giọng quen quen phía sau.
“Anh cũng hay đọc mấy loại này à?”
Anh quay lại. An đứng đó, tay ôm chồng sách, tóc buộc cao, áo sơ mi đơn giản. Không có mưa, không có vẻ mệt mỏi như lần trước. Chỉ là một An rất bình thường, rất đời.
“Ừ… tình cờ.” Minh đáp, rồi tự thấy câu trả lời của mình hơi ngốc.
An cười. “Em cũng hay ghé tiệm này. Ít người, dễ thở.”
Câu nói ấy khiến Minh khựng lại một chút. “Dễ thở” – hai chữ nghe đơn giản, nhưng không phải ai cũng dùng. Đó là cách nói của người đã từng thấy cuộc sống ngột ngạt.
Họ đứng cạnh nhau, không quá gần, cũng không xa. Lần này không có mưa để làm cái cớ. Nhưng vẫn nói chuyện, tự nhiên hơn lần trước. Minh biết An làm thiết kế tự do, công việc không ổn định, thu nhập lúc có lúc không. An biết Minh làm văn phòng, đều đặn, an toàn, nhưng nhàm chán.
“Nghe có vẻ… đối lập.” An nói.
“Ừ. Nhưng cả hai đều mệt.” Minh đáp.
An không cười. Cô gật đầu, ánh mắt lặng đi một chút. Minh nhận ra, họ nói chuyện với nhau không phải để khoe mình ổn thế nào, mà là để thừa nhận rằng mình không ổn.
Họ mua sách xong thì cùng bước ra ngoài. Trời chiều xám, gió nhẹ. Không ai nói lời tạm biệt ngay.
“Anh có vội không?” An hỏi, rất khẽ.
Minh lắc đầu.
Thế là họ đi bộ cùng nhau một đoạn. Không phải hẹn hò, cũng chẳng giống hẹn hò. Chỉ là hai người đi song song, nói những chuyện vụn vặt. An kể về những lần phải thức trắng đêm chạy deadline, Minh kể về cảm giác ngồi họp mà đầu óc trống rỗng.
Không ai hỏi về người cũ. Nhưng khoảng lặng giữa những câu nói đủ để Minh đoán: An cũng từng yêu không ít, và từng thất vọng không ít.
Khi đến ngã rẽ, An dừng lại.
“Chắc em về hướng này.” Cô nói.
Minh gật đầu. “Ừ.”
Anh định chào rồi đi, nhưng An lại ngập ngừng.
“À… nếu không phiền, anh cho em xin số được không? Lỡ… có hôm mưa giống bữa trước.”
Minh nhìn An. Không có sự mong chờ lộ liễu, cũng không có vẻ tính toán. Chỉ là một lời đề nghị rất bình thường. Nhưng bình thường đôi khi lại là thứ nguy hiểm nhất.
Anh đưa điện thoại cho cô.
Tin nhắn đầu tiên An gửi đến là tối hôm đó.
“Hôm nay không mưa, nhưng vẫn hơi mệt.”
Minh đọc, rồi gõ lại.
“Vậy chắc tại ngày.”
An gửi lại một icon cười rất nhỏ.
Từ hôm đó, họ nhắn tin với nhau không nhiều, nhưng đều. Không hỏi nhau đang làm gì từng giờ, không chúc nhau ngủ ngon mỗi tối. Chỉ là thỉnh thoảng, một tin nhắn ngắn: “Hôm nay ổn không?” hoặc “Trời mưa rồi.”
Minh nhận ra mình bắt đầu để ý đến thời gian. Không phải chờ tin nhắn, mà là nhận ra khi An chưa nhắn. Cảm giác đó rất khẽ, nhưng đủ để anh thấy không quen.
Một buổi tối, An nhắn:
“Anh có bao giờ sợ quen ai đó quá không?”
Minh nhìn màn hình rất lâu.
Anh muốn trả lời thành thật, nhưng lại sợ mình nói ra sẽ phá vỡ thứ cân bằng mong manh này.
Cuối cùng, anh nhắn:
“Có. Vì quen rồi, rời đi sẽ khó.”
An không trả lời ngay. Mười phút sau, cô nhắn lại:
“Vậy chắc mình giống nhau.”
Minh đặt điện thoại xuống. Trong lòng có cảm giác gì đó không rõ tên. Không vui hẳn, cũng không buồn. Chỉ là biết rằng, từ khoảnh khắc này, mối quan hệ giữa họ đã bước qua ranh giới của một cuộc gặp tình cờ.
Họ vẫn chưa gọi đó là gì.
Nhưng cả hai đều biết: khoảng cách đã không còn đủ xa để quay lại làm người lạ.