Minh nhận ra An có một thói quen rất lạ.
Cô thường biến mất.
Không phải kiểu im lặng giận dỗi, cũng không phải cố tình làm cao. Chỉ là có những ngày, An không nhắn tin, không trả lời, như thể cả thế giới của cô tự dưng tắt đi một công tắc vô hình. Rồi hôm sau, cô lại xuất hiện, bình thường, nhẹ nhàng, không giải thích.
Minh không hỏi.
Anh đã học được rằng, không phải khoảng trống nào cũng cần lấp đầy bằng câu hỏi. Nhưng điều đó không có nghĩa là anh không để tâm.
Buổi tối hôm ấy, Minh tan làm muộn. Trời bắt đầu đổ mưa lất phất, kiểu mưa mỏng, đủ làm áo ướt vai. Anh đứng dưới mái hiên tòa nhà, nhìn dòng người vội vã. Bất giác, anh mở điện thoại.
Tin nhắn cuối cùng của An là từ hai ngày trước:
“Hôm nay em không ổn lắm.”
Minh đã trả lời, nhưng An chưa xem.
Anh định cất điện thoại đi thì màn hình sáng lên.
An: “Anh rảnh không?”
Minh gõ rất nhanh.
“Có chuyện gì vậy?”
Ba chấm hiện lên rồi biến mất. Mãi một lúc sau, An mới nhắn lại.
“Em không muốn ở một mình.”
Minh không suy nghĩ lâu.
“Anh qua được.”
Địa chỉ An gửi là một khu chung cư cũ, nằm sâu trong con hẻm nhỏ. Khi Minh đến, mưa đã nặng hạt. Hành lang tối, đèn vàng chập chờn. Căn phòng An ở nhỏ, đơn giản đến mức gần như trống trải.
An mở cửa. Cô không trang điểm, tóc xõa, mắt hơi đỏ. Không khóc, nhưng rõ ràng là vừa trải qua điều gì đó không ổn.
“Xin lỗi vì làm phiền anh.” An nói nhỏ.
Minh lắc đầu. “Không sao.”
Họ ngồi đối diện nhau, cách nhau một chiếc bàn thấp. Im lặng kéo dài. Minh không thúc giục. An cũng không mở lời ngay. Một lúc sau, cô mới cười nhạt.
“Anh có bao giờ thấy mình… chẳng thuộc về đâu không?”
Minh ngẫm nghĩ. “Có.”
An nhìn anh, lần này là nhìn rất lâu. “Em cũng vậy.”
Cô kể, rất ngắn. Không chi tiết. Chỉ nói rằng mối quan hệ cũ của cô kết thúc không đẹp. Rằng cô từng tin quá nhiều, nhường quá nhiều, rồi nhận lại cảm giác mình là người thừa trong chính tình yêu của mình.
Minh không hỏi thêm. Anh biết có những câu chuyện, càng kể càng đau.
An im lặng một lúc, rồi nói tiếp: “Em không tìm người mới. Em chỉ… không muốn biến mất hoàn toàn.”
Câu nói ấy khiến Minh thấy cổ họng mình nghèn nghẹn. Anh hiểu cảm giác đó. Cảm giác cần một người ở cạnh, không phải để yêu, mà để xác nhận mình vẫn đang tồn tại.
Anh đứng dậy, rót cho An ly nước. Khi quay lại, anh thấy cô đang nhìn xuống tay mình, những ngón tay khẽ run.
Minh đặt ly nước xuống, do dự một giây, rồi ngồi xuống gần hơn. Không chạm vào An. Chỉ là khoảng cách đủ để cô biết mình không một mình.
An khẽ tựa người về phía trước. Trán cô chạm nhẹ vào vai Minh. Rất khẽ, như một thử nghiệm. Minh không né. Anh chỉ ngồi yên.
Ngoài trời, mưa rơi nặng hơn.
Khoảnh khắc đó kéo dài không lâu, nhưng đủ để cả hai nhận ra: họ đã vượt qua một ranh giới vô hình. Không phải thể xác, mà là cảm xúc.
An ngồi thẳng dậy trước. Cô lùi lại, như vừa sực tỉnh.
“Xin lỗi…” Cô nói.
Minh lắc đầu. “Không cần.”
Nhưng cả hai đều hiểu, từ giây phút này, mọi thứ sẽ không còn đơn giản nữa.
Khi Minh đứng dậy ra về, An tiễn anh ra cửa. Trước khi đóng cửa, cô nói rất khẽ:
“Anh đừng quen em quá, được không?”
Minh nhìn cô. Anh muốn trả lời rằng đã muộn rồi. Nhưng anh chỉ nói:
“Anh sẽ cố.”
Trên đường về, Minh nhận ra tay mình vẫn còn ấm. Không phải vì An chạm vào anh, mà vì cảm giác được ai đó cần đến.
Và anh biết, cảm giác này, sớm muộn gì cũng sẽ khiến cả hai tổn thương.