Sau tối hôm đó, Minh không còn coi An là một cuộc gặp ngẫu nhiên nữa.
Anh không nói ra điều đó, nhưng hành động thì khác. Tin nhắn của anh đến đều hơn, không dồn dập, nhưng có mặt đúng lúc. Không hỏi han quá nhiều, chỉ đủ để An biết: có người đang để ý đến sự tồn tại của cô.
Buổi sáng, Minh nhắn:
“Hôm nay trời không mưa.”
An trả lời sau đó khá lâu:
“Ừ.”
Một chữ. Gọn. Xa.
Minh nhìn màn hình, không khó chịu, chỉ thấy một cảm giác mơ hồ. Anh hiểu An đang tự lùi lại. Nhưng anh không chắc đó là vì cô bận, hay vì cô bắt đầu nhận ra thứ gì đó đang đi quá xa.
Chiều hôm ấy, Minh tan làm sớm. Anh đứng trước quán cà phê quen, nơi họ từng gặp lần đầu. Không hẹn trước. Chỉ là anh nghĩ, nếu An rảnh, cô có thể đến. Nếu không, anh cũng sẽ ngồi một mình.
Anh nhắn:
“Anh đang ở quán cũ. Không vội. Nếu em muốn.”
An đọc tin nhắn rất nhanh. Nhưng không trả lời ngay.
Minh chờ.
Mười lăm phút sau, An xuất hiện. Cô không ngồi đối diện anh như lần trước, mà chọn ghế bên cạnh. Khoảng cách đủ gần để thấy mùi cà phê, đủ xa để không chạm.
“Em tưởng anh chỉ nói cho vui.” An nói.
“Anh không quen nói cho vui.” Minh đáp.
An cười nhẹ, nhưng nụ cười không chạm đến mắt. Cô khuấy ly nước đá, đá va vào thành ly kêu lách cách.
“Anh có thấy tụi mình… hơi kỳ không?” An hỏi.
Minh nhìn thẳng. “Kỳ ở chỗ nào?”
An im lặng một lúc. “Mình đâu có gọi đây là gì. Nhưng lại cư xử như thể có gì đó.”
Minh gật đầu. “Anh biết.”
“Vậy sao anh vẫn làm?” An quay sang, ánh mắt không trách móc, chỉ là hoang mang.
Minh nghĩ rất lâu. Rồi anh nói thật: “Vì anh thấy em cần. Và anh cũng vậy.”
Câu trả lời quá thẳng khiến An sững lại. Cô quay đi, nhìn ra ngoài cửa kính. Trời bắt đầu sầm màu, mưa lác đác rơi.
“Minh,” cô nói khẽ, “em không muốn đi lại con đường cũ.”
“Anh không bắt em.” Minh đáp ngay.
“Nhưng anh đang kéo em.” An nói, giọng nhỏ dần.
Khoảnh khắc đó, Minh nhận ra: tình cảm không phải lúc nào cũng tiến cùng tốc độ. Có người vừa bước lên thì đã sẵn sàng chạy. Có người vừa đứng dậy đã sợ ngã.
Anh thở ra chậm rãi. “Nếu anh chậm lại, em có thấy dễ thở hơn không?”
An quay sang nhìn anh. Lần này, ánh mắt cô mềm đi. “Có thể.”
Minh gật đầu. “Vậy anh chậm.”
Họ ngồi đó đến khi mưa nặng hạt. Không ai chạm vào ai. Nhưng giữa họ có một sự thỏa thuận ngầm: tiếp tục, nhưng dè chừng.
Khi An đứng dậy ra về, Minh đưa cô chiếc ô.
“Anh không cần à?” An hỏi.
Minh lắc đầu. “Anh thích mưa.”
An cười, lần này là cười thật. “Anh lạ.”
“Anh biết.”
An bước đi vài bước, rồi quay lại. “Minh này…”
“Ừ?”
“Đừng tốt với em quá.” Cô nói rất nhanh, như sợ mình sẽ đổi ý.
Minh không trả lời ngay. Anh chỉ nhìn theo bóng An khuất dần trong mưa. Trong lòng anh, có một cảm giác rất rõ ràng: khi người ta bắt đầu dặn nhau đừng tốt, nghĩa là họ đã sợ đau.
Và Minh biết, từ đây, mọi chuyện sẽ không còn chỉ là hai người tựa vào nhau lúc mệt mỏi nữa.
Nó đang dần trở thành thứ mà cả hai từng thề sẽ tránh xa.