An gặp lại người cũ vào một buổi chiều rất bình thường.
Không mưa. Không dấu hiệu báo trước. Chỉ là lúc cô vừa bước ra khỏi thang máy công ty thì nhìn thấy anh ta đứng đó, dựa lưng vào tường, tay cầm điện thoại, dáng vẻ quen thuộc đến mức An mất vài giây mới nhận ra mình đang nín thở.
“Lâu rồi.” Anh ta nói.
Chỉ hai chữ. Nhẹ tênh. Như thể giữa họ chưa từng có những tháng ngày mệt mỏi, những lần im lặng kéo dài, những cuộc cãi vã không đi đến đâu.
An gật đầu. “Anh cần gì?”
Cách xưng hô khiến cả hai đều khựng lại. Người cũ nhìn An, ánh mắt lướt qua rất nhanh, rồi dừng lại ở sự thay đổi trên gương mặt cô. Không nhiều, nhưng đủ để nhận ra An không còn là người dễ bị kéo lại chỉ bằng vài lời quen thuộc.
“Anh chỉ muốn nói chuyện.” Anh ta nói.
“Em không có nhiều thời gian.” An đáp.
Cuối cùng họ vẫn ngồi đối diện nhau trong quán nước gần đó. Không phải vì An mềm lòng, mà vì cô muốn kết thúc rõ ràng. Cô đã học được rằng né tránh không làm quá khứ biến mất.
Người cũ hỏi thăm vài câu xã giao, rồi chuyển sang điều anh ta thực sự quan tâm.
“Em… có người mới rồi à?”
An không trả lời ngay. Cô nhìn ly nước trước mặt, đá tan chậm rãi.
“Không.” Cô nói. Rồi dừng một nhịp. “Chưa hẳn.”
Anh ta cười, nụ cười An từng rất quen. “Vậy là vẫn còn chỗ cho anh?”
An ngẩng lên. Lần này, ánh mắt cô lạnh hơn. “Anh nghĩ mình có quyền đó sao?”
Câu hỏi khiến người cũ im lặng. Một lúc sau, anh ta nói nhỏ: “Anh biết mình sai. Nhưng anh chưa từng nghĩ sẽ mất em.”
An đứng dậy. “Anh mất em từ lúc anh không chọn em.”
Cô quay đi, không để lại cơ hội nào cho câu nói tiếp theo.
Tối hôm đó, Minh nhắn tin.
“Hôm nay ổn không?”
An nhìn màn hình rất lâu. Cuối cùng, cô trả lời:
“Không hẳn.”
Minh gọi. An do dự vài giây rồi bắt máy.
Giọng Minh trầm và chậm. “Có chuyện gì?”
An muốn nói. Nhưng những gì vừa gặp khiến cô rối. Cô không biết nên bắt đầu từ đâu, hay có nên nói hay không. Cô sợ nếu nói ra, Minh sẽ hiểu lầm rằng cô vẫn còn dây dưa với quá khứ.
“Em hơi mệt.” An nói, chọn cách an toàn nhất.
Minh im lặng một chút. “Anh qua nhé?”
An lắc đầu, dù biết Minh không thấy. “Không. Để em tự ở một mình.”
Minh không ép. “Ừ. Khi nào cần, nhắn anh.”
Cuộc gọi kết thúc. An đặt điện thoại xuống, tựa lưng vào ghế. Trong lòng cô có hai cảm giác song song tồn tại: nhẹ nhõm vì đã nói được lời từ chối với người cũ, và nặng nề vì biết mình đang giấu Minh điều gì đó.
Cùng lúc đó, Minh ngồi trong phòng, nhìn màn hình tối đen. Anh không biết chuyện gì vừa xảy ra, nhưng trực giác nói với anh rằng An đang bị kéo về một hướng mà anh không chạm tới được.
Lần đầu tiên kể từ khi quen An, Minh thấy sợ.
Không phải sợ mất cô.
Mà sợ rằng mình chỉ đến đúng lúc, chứ không phải đúng người.