Sau buổi tối đó, Minh bắt đầu để ý nhiều hơn.
Không phải kiểu theo dõi hay ghen tuông rõ ràng. Chỉ là những chi tiết rất nhỏ: An trả lời tin nhắn chậm hơn, đôi khi đọc rồi không rep ngay. Những câu trả lời vẫn nhẹ nhàng, vẫn lịch sự, nhưng thiếu đi thứ gì đó từng khiến Minh thấy gần.
Minh không hỏi.
Anh tự nhắc mình rằng họ chưa là gì của nhau. Không có quyền chất vấn, cũng không có tư cách đòi hỏi. Nhưng lý trí là một chuyện, cảm giác lại là chuyện khác.
Một buổi tối, Minh rủ An đi ăn. Không phải quán quen, chỉ là một quán nhỏ mới mở gần nhà cô.
“Để hôm khác nha anh.” An nhắn.
“Em có việc.”
Minh nhìn tin nhắn vài giây rồi trả lời:
“Ừ. Khi nào rảnh thì nói.”
Câu trả lời rất bình thường. Nhưng Minh nhận ra, lần đầu tiên anh không mong đợi tin nhắn tiếp theo.
Ba ngày sau, họ mới gặp lại.
An đến muộn hơn giờ hẹn gần nửa tiếng. Cô xin lỗi, giọng không vội, cũng không giải thích nhiều. Minh gật đầu, bảo không sao. Nhưng trong lòng anh có một khoảng lặng rất rõ.
Trong bữa ăn, An nói nhiều hơn bình thường. Kể chuyện linh tinh, cười nhiều, như thể đang cố lấp đi điều gì đó. Minh nghe, nhưng không thực sự ở đó.
“Anh sao vậy?” An hỏi.
“Không sao.” Minh đáp.
Câu trả lời giống hệt câu An từng nói với anh. Và cả hai đều biết, đó là lời nói dối nhẹ nhất người ta hay dùng.
Khi ra về, Minh nhìn thấy điện thoại An sáng lên. Một cái tên hiện ra trên màn hình. Không lưu biệt danh. Chỉ là một cái tên đàn ông rất bình thường.
An vội úp màn hình xuống.
Minh không nói gì. Anh cũng không hỏi. Nhưng từ khoảnh khắc đó, cảm giác bất an có hình dạng rõ ràng hơn.
“Em về trước nhé.” An nói nhanh.
“Ừ.” Minh đáp.
An đi rồi, Minh đứng lại một mình dưới ánh đèn đường. Anh không giận. Cũng không buồn dữ dội. Chỉ là cảm giác bị đặt ra ngoài một phần cuộc sống của người mình quan tâm.
Đêm đó, An nhắn:
“Hôm nay em hơi kỳ.”
Minh đọc, rồi trả lời rất lâu sau:
“Ừ. Anh thấy.”
Tin nhắn hiện đã xem. Nhưng An không trả lời lại.
Minh đặt điện thoại xuống, ngả lưng ra ghế. Anh nghĩ đến câu An từng nói: “Đừng quen em quá.” Lúc đó anh đã nghĩ mình hiểu. Bây giờ anh mới nhận ra, câu đó không chỉ là lời cảnh báo cho anh, mà còn là cho chính cô.
Sáng hôm sau, Minh không nhắn tin trước.
Không phải để thử An, cũng không phải giận dỗi. Chỉ là anh muốn xem: nếu anh im lặng, liệu An có tìm đến không.
Đến trưa, An vẫn không nhắn.
Chiều, Minh thấy mình thất vọng, dù đã cố không kỳ vọng.
Tối, An gửi một tin rất ngắn:
“Anh giận em à?”
Minh nhìn câu hỏi đó rất lâu. Rồi anh gõ:
“Không. Chỉ là anh không muốn làm người ở bên ngoài nữa.”
An đọc tin nhắn, nhưng rất lâu không trả lời.
Khoảng cách giữa họ không phải vì cãi nhau, mà vì cả hai đều đang giữ trong lòng những điều chưa nói. Và Minh hiểu, từ đây, mọi chuyện sẽ không thể quay lại như trước.
Bởi khi nghi ngờ đã xuất hiện, tình cảm không còn vô tư được nữa.