MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYêu Nhầm Người, Đúng Thời ĐiểmChương 7: SỰ THẬT KHÔNG LÀM MỌI THỨ NHẸ ĐI

Yêu Nhầm Người, Đúng Thời Điểm

Chương 7: SỰ THẬT KHÔNG LÀM MỌI THỨ NHẸ ĐI

564 từ · ~3 phút đọc

An không trả lời tin nhắn của Minh tối hôm đó.

Sáng hôm sau, cô chủ động gọi.

Giọng cô ở đầu dây bên kia không run, nhưng cũng không vững.

“Anh rảnh không? Em muốn gặp.”

Minh nhìn màn hình vài giây. “Ở đâu?”

“Quán cũ.”

Vẫn là quán cà phê lần đầu họ gặp nhau. Trời không mưa, nhưng bầu trời xám đục, như thể đang giữ lại một cơn mưa khác.

An đến trước. Khi Minh bước vào, anh thấy cô ngồi ở bàn trong góc, tay đan vào nhau, mắt nhìn xuống mặt bàn. Không giống An của những buổi nói chuyện thoải mái. Cô im lặng, và lần này, sự im lặng có trọng lượng.

Minh ngồi xuống đối diện.

“Anh không muốn ở bên ngoài.” An nói trước, nhắc lại câu Minh đã nhắn.

Minh không đáp. Anh chờ.

An hít vào một hơi sâu. “Người anh thấy hôm trước… là người cũ của em.”

Không vòng vo. Không né tránh.

Minh gật đầu nhẹ. “Anh đoán vậy.”

“Anh ấy quay lại.” An nói tiếp. “Không phải kiểu đòi quay lại ngay. Nhưng… anh ấy nói vẫn còn tình cảm.”

Minh nhìn thẳng vào An. “Còn em?”

Câu hỏi đó làm An khựng lại.

Cô im lặng rất lâu. Dài đến mức tiếng máy pha cà phê phía quầy trở nên rõ ràng.

“Em không biết.” Cô nói thật. “Em nghĩ mình đã hết. Nhưng khi gặp lại… em nhận ra mình chưa từng thật sự kết thúc.”

Minh không bất ngờ. Nhưng nghe chính miệng An nói ra vẫn khiến ngực anh nặng đi một nhịp.

“Vậy còn anh?” Minh hỏi, giọng vẫn đều.

An ngẩng lên. Lần này ánh mắt cô không né tránh. “Anh đến khi em yếu nhất. Ở bên em lúc em cần nhất. Em trân trọng điều đó.”

“Chỉ vậy thôi?” Minh hỏi.

An siết chặt tay. “Em sợ mình đang dựa vào anh vì cô đơn. Em không muốn làm vậy với anh.”

Minh bật cười nhẹ, không vui cũng không mỉa mai. “Anh chưa từng nghĩ em lợi dụng anh.”

“Nhưng em nghĩ.” An nói khẽ. “Em sợ mình quen anh chỉ vì anh tốt.”

Không khí giữa họ trở nên đặc quánh.

Minh ngả lưng ra ghế. Anh không cao giọng. Không trách móc. Chỉ nói một câu rất chậm:

“Anh không cần em ở lại vì anh tốt.”

An cắn môi.

“Anh chỉ cần biết em muốn ở lại vì anh.” Minh nói tiếp.

Câu nói ấy khiến An rơi vào im lặng lần nữa.

Cô không thể trả lời ngay. Bởi nếu nói “muốn”, cô phải chắc chắn. Mà cô thì chưa.

“Em cần thời gian.” An nói.

Minh gật đầu. “Bao lâu?”

“Em không biết.”

Lần đầu tiên, Minh cảm thấy mình đang đứng ở vị trí chờ đợi. Không phải chờ tin nhắn, mà chờ một lựa chọn.

Anh nhìn An thật lâu, rồi nói:

“Anh không giỏi chờ trong mập mờ.”

An nghe câu đó, mắt hơi đỏ. “Em không muốn mất anh.”

“Vậy đừng để anh là phương án.” Minh đáp.

Câu nói ấy không lớn tiếng, nhưng đủ sắc.

An cúi đầu. Cô hiểu Minh đang làm điều đúng — đặt giới hạn cho mình. Nhưng chính điều đó lại khiến cô sợ hơn. Vì lần này, nếu mất, có thể là mất thật.

Khi họ rời quán, không ai nói lời hẹn gặp lại.

Trên đường về, Minh không nhắn tin. An cũng không.

Khoảng cách lần này không phải vì hiểu lầm.

Mà vì sự thật.

Và sự thật, đôi khi còn đau hơn cả dối trá.