Minh không nhắn tin cho An suốt ba ngày.
Không phải để thử lòng. Không phải để làm cao.
Chỉ là anh đã nói rõ giới hạn của mình, và anh cần giữ nó.
Ba ngày đó, Minh đi làm, về nhà, đọc sách, chạy bộ. Mọi thứ vẫn diễn ra bình thường. Nhưng ở giữa những khoảng lặng, anh nhận ra mình hay cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống.
An cũng không nhắn.
Cô tôn trọng “thời gian” mình đã xin. Nhưng càng im lặng, cô càng thấy rõ một điều: Minh không phải kiểu người sẽ đứng yên mãi ở đó.
Tối ngày thứ tư, An nhận được tin nhắn.
“Anh nghĩ mình nên dừng lại ở đây.”
Chỉ một câu. Không giải thích dài dòng.
An nhìn màn hình đến mức mắt mỏi đi.
Cô gọi. Minh không bắt máy.
Cô nhắn:
“Ý anh là sao?”
Một lúc sau, Minh trả lời:
“Anh không muốn là lựa chọn trong lúc em phân vân.”
An đọc mà tim hụt xuống.
Cô gõ rất nhanh:
“Em chưa chọn ai cả.”
Minh rep gần như ngay lập tức:
“Chính vì vậy.”
Câu trả lời đó làm An nghẹn lại.
Minh không trách cô. Không đòi hỏi. Nhưng chính sự bình tĩnh ấy khiến mọi thứ trở nên nghiêm túc hơn.
An gọi lại lần nữa. Lần này Minh nghe.
“Anh đang ở đâu?” An hỏi.
“Ở nhà.”
“Em qua được không?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. “Tùy em.”
Ba mươi phút sau, An đứng trước cửa nhà Minh.
Cô chưa từng đến đây. Căn hộ đơn giản, gọn gàng, hơi lạnh vì ít người. Minh mở cửa, đứng tránh sang một bên cho cô vào.
Không ôm. Không hỏi han.
An quay lại nhìn anh. “Anh thật sự muốn dừng?”
Minh thở ra chậm. “Anh muốn một người chắc chắn chọn anh. Không phải một người đang cân nhắc giữa anh và quá khứ.”
“Em không cân nhắc như vậy.” An phản bác, nhưng giọng không còn vững.
“Vậy em có thể nói chắc chắn em không còn muốn quay lại với người cũ không?” Minh hỏi.
An im lặng.
Sự im lặng đó là câu trả lời.
Minh gật đầu, như thể đã chuẩn bị sẵn cho khoảnh khắc này. “Anh không trách em. Ai cũng có quá khứ chưa xong. Nhưng anh không thể ở đây chờ em xử lý nó.”
An bước đến gần hơn. “Nhưng em không muốn mất anh.”
Minh nhìn cô, ánh mắt không giận dữ, chỉ mệt mỏi. “Em không muốn mất anh, hay em không muốn cảm giác có anh?”
Câu hỏi đó làm An chết lặng.
Cô chưa từng phân biệt hai điều đó.
Căn phòng rơi vào im lặng dài. Cuối cùng, Minh nói nhỏ:
“Anh thích em. Nhiều hơn anh nghĩ. Nhưng anh không muốn thích trong sự bất an.”
An thấy mắt mình cay.
“Vậy nếu em cần thêm thời gian thì sao?” cô hỏi.
“Thời gian không làm tình cảm rõ ràng hơn nếu em đã phân vân.” Minh đáp.
Câu nói ấy không tàn nhẫn. Chỉ là thẳng.
An hiểu Minh đang bảo vệ chính mình. Và cô không có quyền trách anh vì điều đó.
Cô quay người, đi về phía cửa. Trước khi mở cửa, cô nói rất khẽ:
“Em không cố ý làm anh thành phương án.”
Minh đứng sau lưng cô. “Anh biết.”
Cửa đóng lại.
Minh đứng yên một lúc lâu, rồi ngồi xuống ghế. Cảm giác trống trải ập đến nhanh hơn anh tưởng. Anh nghĩ mình sẽ nhẹ nhõm vì đã chọn dứt khoát. Nhưng sự dứt khoát đôi khi chỉ làm người ta tỉnh táo hơn với nỗi đau.
Ở phía bên kia cánh cửa, An bước xuống cầu thang mà không nhớ nổi mình đã đi bao nhiêu bậc.
Lần đầu tiên kể từ khi gặp Minh, cô cảm thấy thật sự sợ mất anh.
Nhưng nỗi sợ đó đến quá muộn.