Chiều hôm ấy, bầu trời thành phố bất ngờ đổ mưa lớn.
Minh đứng dưới mái hiên quán cà phê quen thuộc, nhìn những giọt nước rơi xuống mặt đường loang loáng ánh đèn. Cơn mưa đến nhanh như chính những cảm xúc anh dành cho An – không báo trước, không kịp chuẩn bị, nhưng đủ mạnh để cuốn anh đi.
An nhắn tin:
"Anh đang ở đâu vậy? Em kẹt mưa gần công ty…"
Minh không suy nghĩ nhiều. Anh cầm ô, chạy bộ gần như suốt quãng đường. Mưa làm áo anh ướt đẫm, nhưng trong lòng lại nóng như có lửa.
Khi anh đến nơi, An đang đứng trú dưới mái hiên một cửa hàng nhỏ. Tóc cô hơi ướt, vài lọn tóc dính vào má. Cô ôm tập tài liệu trước ngực, vẻ mặt vừa lo vừa buồn cười khi thấy anh chạy tới thở hổn hển.
– Anh bị điên à? Mưa lớn vậy mà chạy qua đây? – An trách, nhưng giọng đầy lo lắng.
Minh chỉ cười.
– Anh sợ em chờ lâu.
Câu nói đơn giản ấy khiến An khựng lại. Ánh mắt cô mềm đi.
Hai người cùng đi dưới chiếc ô nhỏ. Mưa rơi lộp bộp trên tán ô, khoảng cách giữa họ gần đến mức Minh có thể nghe rõ nhịp thở của An.
Bất chợt, một chiếc xe lao qua làm nước bắn tung tóe. Minh theo phản xạ kéo An sát vào mình để tránh. Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại.
An nằm gọn trong vòng tay anh.
Cô ngẩng lên. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài centimet. Ánh đèn đường hắt xuống, phản chiếu trong đôi mắt nâu của cô.
Tim Minh đập mạnh đến mức anh sợ An nghe thấy.
Anh biết… nếu không nói hôm nay, có lẽ anh sẽ hối hận mãi.
– An này… – anh gọi, giọng trầm và hơi run.
– Dạ?
– Anh thích em. Không phải kiểu đồng nghiệp, không phải bạn bè. Là thích theo cách… mỗi sáng muốn thấy em đầu tiên, mỗi tối muốn nhắn tin cho em trước khi ngủ. Là kiểu nếu em buồn, anh chỉ muốn chạy đến ngay lập tức.
Mưa vẫn rơi, nhưng dường như âm thanh xung quanh đã biến mất.
An sững sờ. Cô nhìn anh rất lâu, ánh mắt dao động giữa bất ngờ và cảm động.
– Em… – cô cắn môi – Em sợ lắm, Minh à.
Tim anh khựng lại.
– Sợ điều gì?
– Sợ nếu mọi thứ thay đổi… chúng ta sẽ mất cả những gì đang có.
Minh im lặng vài giây. Rồi anh khẽ mỉm cười.
– Anh cũng sợ. Nhưng anh càng sợ hơn nếu cứ im lặng mãi. Ít nhất… hãy cho anh một cơ hội được đứng cạnh em, không phải với tư cách “đồng nghiệp tốt”, mà là người muốn bảo vệ em.
An nhìn anh, nước mưa hòa lẫn với những giọt nước không rõ là mưa hay nước mắt.
Cuối cùng, cô khẽ gật đầu.
– Cho em thời gian… nhưng đừng rời đi, được không?
Minh thở phào. Anh không cần một lời đồng ý ngay lập tức. Chỉ cần cô không từ chối.
Anh đưa tay lau nhẹ giọt nước trên má cô.
– Anh sẽ đợi.
Cơn mưa dần nhỏ lại. Nhưng trong lòng hai người, một cơn mưa khác vừa bắt đầu – cơn mưa của những rung động thật sự, không còn che giấu.
Và lần đầu tiên, họ nắm tay nhau.
Không phải vì vô tình.
Mà vì đã lựa chọn.