MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYêu Nhầm Người, Đúng Thời ĐiểmChương 10: Người Thứ Ba Xuất Hiện

Yêu Nhầm Người, Đúng Thời Điểm

Chương 10: Người Thứ Ba Xuất Hiện

576 từ · ~3 phút đọc

Sau cơn mưa hôm đó, mọi thứ giữa Minh và An thay đổi.

Không ồn ào, không công khai, nhưng ánh mắt họ dành cho nhau đã khác. Trong những cuộc họp, chỉ cần vô tình chạm mắt, cả hai đều phải vội quay đi vì tim đập quá nhanh. Tin nhắn mỗi tối trở thành thói quen. Những câu chuyện tưởng như nhỏ nhặt lại khiến họ cười suốt cả tiếng đồng hồ.

Nhưng hạnh phúc mong manh luôn đi kèm thử thách.

Sáng thứ Hai, công ty thông báo sẽ có một quản lý mới từ chi nhánh Hà Nội chuyển vào – người sẽ phụ trách trực tiếp dự án mà Minh và An đang làm.

Tên anh ta là Khải.

Khi Khải bước vào phòng họp, cả phòng gần như xôn xao. Anh ta cao ráo, ăn mặc chỉnh tề, ánh mắt tự tin và nụ cười rất dễ gây thiện cảm. Khải bắt tay từng người một cách chuyên nghiệp.

Khi đến lượt An, anh hơi khựng lại một giây.

– An? Lâu rồi không gặp.

An sững người.

Minh ngồi cách đó không xa, lặng lẽ quan sát. Anh chưa từng thấy biểu cảm đó trên gương mặt An – vừa bất ngờ, vừa có chút bối rối.

– Anh… Khải? – cô khẽ nói.

Cả phòng lập tức tò mò.

Sau buổi họp, Minh mới biết: Khải là đàn anh của An thời đại học. Họ từng rất thân.

“Chỉ là bạn thôi,” An nói khi Minh hỏi.

Nhưng cách Khải nhìn cô… không hề đơn giản như vậy.

Những ngày sau đó, Khải thường xuyên gọi An vào phòng để trao đổi công việc. Có khi chỉ là chỉnh sửa một bản proposal nhỏ, nhưng cuộc nói chuyện kéo dài hàng tiếng. Anh ta hay mang cà phê cho cô, đôi khi còn đợi cô tan làm để “bàn thêm ý tưởng”.

Minh không phải người ghen tuông vô lý. Nhưng anh bắt đầu cảm thấy một khoảng cách vô hình.

Một tối, khi cả nhóm phải tăng ca, Minh thấy Khải đứng sát An, chỉ tay vào màn hình máy tính. Khoảng cách giữa họ gần đến mức khiến anh khó chịu.

– Anh Minh, anh giúp em xem lại phần này được không? – An quay sang gọi.

Minh bước tới. Anh cố giữ bình tĩnh.

Khải mỉm cười thân thiện.

– An ngày xưa ở trường cũng vậy, lúc nào cũng cầu toàn. Tôi đã bảo em ấy đừng tự tạo áp lực quá.

“Ngày xưa.”

Hai chữ ấy vang lên như một nhát dao nhỏ.

Minh nhận ra… anh không biết gì về “ngày xưa” của An.

Khi về nhà, Minh nhắn tin:

"Em và Khải… từng có gì không?"

Tin nhắn gửi đi rồi, anh mới thấy hối hận vì nghe giống như chất vấn.

Một lúc sau, An trả lời:

"Từng thích nhau. Nhưng chưa bao giờ chính thức. Và đã là chuyện cũ rồi."

Tim Minh thắt lại.

Anh biết mình không có quyền trách cô. Quá khứ của cô tồn tại trước khi anh bước vào. Nhưng cảm giác bị so sánh, bị đặt cạnh một người từng quan trọng… khiến anh không khỏi bất an.

Vài phút sau, điện thoại anh lại rung.

"Minh, em đã nói cho anh cơ hội. Đừng để quá khứ làm anh lùi bước, được không?"

Minh nhìn màn hình rất lâu.

Ngoài kia, trời lại lất phất mưa.

Có những cơn mưa làm người ta xích lại gần.

Nhưng cũng có những cơn mưa thử thách lòng tin.

Và Minh biết… thử thách thật sự của anh vừa mới bắt đầu.