MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYêu Trong Hận ThùChương 1: ĐÊM MƯA VÀ LỜI CẦU XIN TUYỆT VỌNG

Yêu Trong Hận Thù

Chương 1: ĐÊM MƯA VÀ LỜI CẦU XIN TUYỆT VỌNG

1,150 từ · ~6 phút đọc

Cơn mưa tầm tã của mùa hạ như muốn nhấn chìm cả thành phố S trong màn nước trắng xóa. Tiếng sấm rền rĩ trên cao không át nổi tiếng tim đập loạn nhịp trong lồng ngực Thẩm Nhược Hy. Cô đứng trước cánh cửa gỗ lim đen bóng của biệt thự Phó gia, toàn thân ướt đẫm, chiếc váy lụa mỏng dính sát vào cơ thể, để lộ những đường cong run rẩy vì lạnh và vì sợ hãi.

Cạch.

Cánh cửa mở ra, một luồng ánh sáng vàng nhạt ấm áp hắt ra, nhưng nó không sưởi ấm được cô. Người đàn ông đứng đó, cao lớn, mặc chiếc áo choàng tắm bằng lụa đen hờ hững, che đi lồng ngực rắn chắc nhưng lại không giấu nổi khí chất áp bức đến nghẹt thở.

Phó Kính Diễn. Người đàn ông từng là thanh xuân của cô, nay lại là cơn ác mộng lớn nhất.

"Thẩm tiểu thư cao quý lại có nhã hứng đứng tắm mưa trước cửa nhà tôi sao?" Giọng anh trầm thấp, mang theo sự mỉa mai lạnh thấu xương.

Nhược Hy ngước đôi mắt ngập nước nhìn anh, giọng cô khản đặc: "Phó Kính Diễn... cầu xin anh. Cha tôi... ông ấy không chịu nổi trong tù đâu. Anh có thể rút đơn kiện được không? Tôi xin anh..."

Kính Diễn nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách khiến Nhược Hy vô thức lùi lại. Một bàn tay to lớn, thô ráp nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào sự thù hận đang cuộn trào trong đôi đồng tử đen sẫm của anh.

"Cầu xin? Thẩm Nhược Hy, lúc cha cô đẩy gia đình tôi vào bước đường cùng, ông ta có nghe lời cầu xin của mẹ tôi không?"

"Không phải... chuyện đó có hiểu lầm..."

"Câm miệng!" Anh gắt lên, bàn tay siết chặt cằm cô hơn. "Tôi không đến đây để nghe giải thích. Muốn tôi cứu ông ta? Được thôi. Nhưng cô lấy gì để trao đổi? Thẩm gia bây giờ... còn gì giá trị sao?"

Nhược Hy run lên bần bật. Cô biết câu trả lời. Cô đã bán đứng lòng tự trọng của mình khi đặt chân đến đây. Cô nhắm nghiền mắt, để mặc giọt nước mắt nóng hổi lăn dài hòa cùng nước mưa lạnh lẽo.

"Tôi... chính tôi. Chẳng phải anh muốn hành hạ tôi sao?"

Một khoảng lặng kéo dài đến đáng sợ. Chỉ có tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái hiên. Bất ngờ, Kính Diễn túm lấy cổ tay cô, thô bạo lôi tuột cô vào trong nhà. Cánh cửa sập mạnh, ngăn cách thế giới hỗn loạn bên ngoài.

Anh đẩy cô vào phòng tắm, bật vòi hoa sen. Dòng nước ấm nóng bất ngờ dội xuống khiến Nhược Hy thốt lên một tiếng khe khẽ. Kính Diễn không rời đi, anh đứng đó, tự tay xé toạc lớp vải lụa đã ướt sũng trên người cô.

"Kính Diễn... đừng..." Cô đưa tay che chắn theo bản năng.

"Đã tự dâng tận cửa, còn giả vờ thanh khiết làm gì?"

Anh thô bạo xoay người cô lại, ép cô đối diện với tấm gương lớn đẫm hơi nước. Trong gương, hình ảnh người đàn ông mạnh mẽ đang bao vây lấy cô gái nhỏ bé tạo nên một sự tương phản đầy nhục dục. Bàn tay anh lướt trên làn da trắng sứ của cô, từ cổ xuống bờ vai đang run rẩy. Mỗi nơi anh chạm vào như để lại một vệt lửa thiêu đốt.

Kính Diễn cúi xuống, hơi thở nóng rực phả bên tai cô: "Nhìn đi, Nhược Hy. Đây là cái giá của cô. Đêm nay, tôi sẽ cho cô biết, hận một người... có thể đau đớn đến mức nào."

Anh xoay người cô lại, chiếm hữu đôi môi cô bằng một nụ hôn thô bạo. Nó không có sự ngọt ngào của tình yêu, chỉ có sự trừng phạt và chiếm đoạt. Nhược Hy cảm thấy vị máu tanh nồng giữa đầu lưỡi. Anh hôn cô như muốn tước đoạt toàn bộ dưỡng khí, như muốn nghiền nát sự kiêu hãnh cuối cùng của nàng thiên kim tiểu thư ngày nào.

Dòng nước từ vòi sen vẫn chảy, hơi nước mịt mù làm nhòe đi tầm nhìn. Trong không gian chật hẹp và sũng nước, những tiếng thở dốc bắt đầu vang lên, hòa lẫn với tiếng khóc nghẹn ngào bị nuốt trọn. Kính Diễn nhấc bổng cô lên, ép cô vào bức tường đá lạnh lẽo. Sự lạnh lẽo của mặt đá và sự nóng bỏng từ cơ thể anh tạo nên một cơn chấn động mãnh liệt trong tâm trí Nhược Hy.

Khoảnh khắc anh thực sự chiếm trọn lấy cô, Nhược Hy đau đến mức móng tay găm chặt vào bả vai anh, để lại những vết hằn đỏ rực. Cô cắn chặt môi để không thốt lên tiếng kêu cứu. Đây không phải là làm tình, đây là một cuộc chiến, nơi cô là kẻ bại trận hoàn toàn.

Kính Diễn nhìn sâu vào đôi mắt đầy sương mù của cô, thấy rõ sự đau đớn trong đó, nhưng trái tim anh không hề thấy thỏa mãn. Ngược lại, một cảm giác trống rỗng khó tả trào dâng. Anh càng ra sức giày vò, càng muốn nghe cô van xin, nhưng Nhược Hy chỉ im lặng, cam chịu như một con búp bê vỡ vụn.

Căn phòng tắm trở nên ngột ngạt. Những va chạm thể xác kịch liệt khiến nhiệt độ không gian tăng cao. Dưới làn nước, hai cơ thể quấn lấy nhau trong một vũ điệu của hận thù và bản năng. Kính Diễn hôn lên những giọt nước mắt trên mặt cô, động tác có chút khựng lại, một chút dịu dàng thoáng qua nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi sự cuồng nhiệt tàn nhẫn hơn.

"Nói đi... cô là của ai?" Anh gằn giọng, hơi thở dồn dập.

"Của... của anh..." Nhược Hy thều thào, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà.

Khi cơn sóng triều tan đi, Kính Diễn buông cô ra. Nhược Hy ngã quỵ xuống sàn gạch lạnh lẽo, mái tóc bết dính che khuất khuôn mặt nhợt nhạt. Anh với lấy chiếc khăn tắm, ném lên người cô, giọng nói đã lấy lại sự bình tĩnh đáng sợ:

"Ký vào bản hợp đồng trên bàn ở phòng khách. Từ nay về sau, cô chỉ là món đồ của Phó Kính Diễn tôi. Tôi chưa cho phép, cô không có quyền biến mất."

Anh quay lưng bước ra ngoài, không một lần ngoảnh lại. Nhược Hy ngồi đó, giữa những hơi nước đang tan dần, cảm thấy trái tim mình đã thực sự chết đi trong đêm mưa này. Cô đã cứu được cha, nhưng lại đánh mất chính mình vào tay một con quỷ mang gương mặt người cô từng yêu nhất.