MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYêu Trong Hận ThùChương 2: BẢN HỢP ĐỒNG CHIẾM HỮU

Yêu Trong Hận Thù

Chương 2: BẢN HỢP ĐỒNG CHIẾM HỮU

1,200 từ · ~6 phút đọc

Nhược Hy không biết mình đã ngồi trong phòng tắm bao lâu. Khi cô lảo đảo bước ra ngoài, căn phòng khách rộng lớn của biệt thự Phó gia đã được thắp sáng bởi ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy nhưng cô độc. Trên chiếc bàn trà bằng đá cẩm thạch, một xấp tài liệu nằm ngay ngắn, chờ đợi dấu ấn cuối cùng để định đoạt cuộc đời cô.

Phó Kính Diễn đã thay một bộ đồ mặc nhà bằng satin đen, dáng vẻ lười biếng ngồi trên ghế sofa, tay cầm một ly rượu vang đỏ. Chất lỏng màu đỏ sẫm sóng sánh trong ly như màu máu mà Nhược Hy vừa thấy trên môi mình khi nãy.

"Lau khô người đi rồi ký vào đó. Tôi không có kiên nhẫn chờ cô diễn kịch đáng thương." Anh không thèm ngước mắt, giọng nói lạnh lùng như tiếng dao va vào đá.

Nhược Hy run rẩy cầm cây bút lên. Từng dòng chữ trong bản hợp đồng như những nhát dao đâm vào mắt cô. Điều 1: Bên B (Thẩm Nhược Hy) phải có mặt bất cứ khi nào Bên A (Phó Kính Diễn) yêu cầu. Điều 2: Bên B không được phép có bất kỳ mối quan hệ tình cảm nào với người khác giới. Điều 3: Mọi hành động của Bên B phải nằm dưới sự kiểm soát của Bên A...

Đây không phải hợp đồng lao động, đây là khế ước bán thân.

"Tại sao... tại sao phải là ba năm?" Giọng cô thều thào.

Kính Diễn đặt ly rượu xuống, tiếng "cạch" nhẹ nhàng nhưng khiến Nhược Hy giật mình. Anh đứng dậy, từng bước tiến về phía cô, bóng hình cao lớn bao trùm lấy cô gái nhỏ bé.

"Ba năm là thời gian tối thiểu để tôi xem cô có thể trả hết nợ cho cha cô hay không. Hay là... cô nghĩ cái thân xác này của cô đáng giá hơn thế?" Anh cúi xuống, luồn tay vào mái tóc còn ẩm ướt của cô, kéo mạnh ra phía sau khiến cô phải ngửa mặt lên. "Ký. Hoặc là sáng mai cha cô sẽ nhận thêm một bản án chung thân vì tội hối lộ."

Nhược Hy nhắm mắt, bàn tay run rẩy đặt bút ký tên mình vào trang cuối. Mỗi nét chữ như một lời vĩnh biệt với Thẩm Nhược Hy kiêu hãnh của quá khứ.

"Ngoan lắm." Kính Diễn thu lại bản hợp đồng, ném lên bàn một chiếc chìa khóa phòng. "Phía tây tầng hai, căn phòng cuối hành lang. Đó là nơi ở của cô. Từ ngày mai, quản gia sẽ sắp xếp công việc cho cô. Đừng tưởng làm người tình của tôi là chỉ việc nằm trên giường. Cô phải làm việc như một kẻ hầu người hạ để thấu hiểu nỗi khổ mà gia đình tôi từng chịu đựng."

Đêm đó, Nhược Hy nằm trong căn phòng lạnh lẽo. Ga giường màu xám tro tỏa ra mùi hương bạc hà quen thuộc của anh, nhưng nó không đem lại cảm giác an toàn mà chỉ là sự áp chế. Cô cứ ngỡ sau trận giày vò dưới vòi sen, anh sẽ để cô yên, nhưng không.

Cánh cửa phòng bật mở vào lúc nửa đêm. Nhược Hy giật mình ngồi dậy, chưa kịp định thần đã bị một thân hình nóng rực và nồng nặc mùi rượu đè sụp xuống.

"Kính Diễn... anh say rồi..."

"Say?" Anh cười gằn, hơi thở nóng rực phả vào cổ cô. "Tôi đang rất tỉnh táo để hưởng dụng món đồ mình vừa mua được."

Anh thô bạo tước đoạt chiếc áo ngủ mỏng manh cô vừa mới mặc vào. Trong bóng tối, xúc giác trở nên nhạy cảm đến mức đáng sợ. Nhược Hy cảm nhận được những vết chai sần trên bàn tay anh lướt qua làn da mình, để lại những vệt đỏ hằn sâu. Anh hôn cô, nụ hôn lần này mang theo vị chát của rượu vang và sự chiếm hữu điên cuồng.

Nhược Hy muốn đẩy anh ra, nhưng lý trí nhắc nhở cô về bản hợp đồng trên bàn khách. Cô buông xuôi đôi tay, để mặc anh xoay vần cơ thể mình. Sự im lặng của cô dường như càng làm Kính Diễn kích động. Anh cắn lên bờ vai trắng ngần của cô, để lại một dấu răng tím tái như một cách đánh dấu lãnh thổ.

"Khóc đi chứ? Tại sao không khóc?" Anh thở dốc bên tai cô, động tác dưới thân càng thêm mãnh liệt.

Nhược Hy cắn chặt môi đến bật máu, nước mắt chảy ngược vào trong. Cô không muốn để anh thấy sự yếu đuối của mình thêm một lần nào nữa. Cơn đau thể xác dần tê dại, thay vào đó là một sự trống rỗng đến tận cùng. Trong cuộc hoan lạc mang danh nghĩa trả thù này, cả hai đều như những con thú bị thương, lao vào nhau để tìm kiếm một sự giải tỏa đau đớn.

Gần sáng, Kính Diễn rời đi sau khi đã thỏa mãn dục vọng. Trước khi ra khỏi cửa, anh ném lại một câu lạnh lùng: "Sáng mai 6 giờ xuống bếp. Đừng để tôi phải lên tận đây lôi cô dậy."

Nhược Hy cuộn tròn người lại dưới lớp chăn nhăn nhúm, toàn thân đau nhức như vừa bị xe tải nghiền qua. Cô nhìn ra cửa sổ, trời đã bắt đầu tờ mờ sáng. Một ngày mới bắt đầu, nhưng với cô, đó là khởi đầu của địa ngục.

Đúng 6 giờ sáng, Nhược Hy có mặt tại bếp với khuôn mặt nhợt nhạt và đôi mắt thâm quầng. Quản gia Lâm – một người đàn ông trung niên với gương mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt thoáng chút thương cảm – đưa cho cô một bộ đồng phục hầu gái.

"Thẩm tiểu thư, thiếu gia dặn cô từ hôm nay sẽ phụ trách việc chuẩn bị bữa sáng và dọn dẹp thư phòng của cậu ấy."

Nhược Hy im lặng đón lấy bộ đồ. Khi cô đang loay hoay trong bếp, Kính Diễn bước xuống. Anh đã diện bộ vest thủ công phẳng phiu, khí chất ngời ngời, hoàn toàn khác hẳn với người đàn ông cuồng loạn đêm qua.

Bất ngờ, một cô gái trẻ trung, ăn mặc sành điệu bước vào, tự nhiên khoác tay Kính Diễn. "Kính Diễn, hôm nay anh đưa em đi chọn nhẫn cưới nhé?"

Nhược Hy khựng lại, chiếc đĩa trên tay suýt chút nữa rơi xuống sàn. Cô gái đó chính là Trịnh tiểu thư – hôn thê của anh. Kính Diễn liếc nhìn Nhược Hy, thấy gương mặt cô trắng bệch, anh khẽ nhếch môi, vòng tay ôm lấy eo Trịnh tiểu thư, giọng nói dịu dàng đến lạ kỳ:

"Được, em muốn gì anh cũng chiều."

Tim Nhược Hy thắt lại. Anh không chỉ muốn hành hạ thể xác cô, anh còn muốn dẫm đạp lên chút tự trọng và tình cảm tàn dư còn sót lại trong lòng cô. Cô cúi đầu, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình, nhưng giọng nói của Kính Diễn lại vang lên:

"Người mới đâu, ra đây rót cà phê cho vị hôn thê của tôi."