MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYêu Trong Hận ThùChương 3: VỊ HÔN THÊ VÀ SỰ NHỤC NHÃ

Yêu Trong Hận Thù

Chương 3: VỊ HÔN THÊ VÀ SỰ NHỤC NHÃ

985 từ · ~5 phút đọc

Nhược Hy siết chặt cán bình gốm, những ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá mức. Cô chậm rãi bước tới, từng bước chân như đeo chì. Trên chiếc sofa da đắt tiền, Trịnh tiểu thư — Trịnh tiểu thư — Trịnh Mỹ Kỳ đang dựa đầu vào vai Phó Kính Diễn, đôi mắt kẻ sắc sảo nhìn cô từ đầu đến chân với vẻ khinh miệt lộ liễu.

"Kính Diễn, đây là người mới mà anh nói sao? Nhìn cũng... có chút nhan sắc, nhưng sao trông như xác không hồn thế này?" Mỹ Kỳ cười lanh lảnh, bàn tay sơn móng đỏ rực vân vê cà vạt của anh.

Kính Diễn không nhìn Nhược Hy, anh thản nhiên lật giở tờ báo tài chính, giọng hờ hững: "Chỉ là một kẻ nợ nần dùng thân xác để gán nợ. Em không cần bận tâm."

Cụm từ "dùng thân xác để gán nợ" như một cái tát trời giáng vào mặt Nhược Hy giữa ban ngày ban mặt. Cô cắn môi đến mức rướm máu, cúi đầu rót cà phê vào tách sứ cho Mỹ Kỳ.

"Á!"

Một tiếng thét chói tai vang lên. Mỹ Kỳ hất tay, khiến tách cà phê nóng hổi đổ ụp lên mu bàn tay của Nhược Hy. Làn da trắng sứ ngay lập tức đỏ rực lên, bỏng rát.

"Cô làm ăn cái kiểu gì thế hả? Muốn làm bỏng tôi để quyến rũ vị hôn phu của tôi sao?" Mỹ Kỳ đứng phắt dậy, vẻ mặt hung dữ, cô ta giơ tay định giáng một cái tát xuống mặt Nhược Hy.

Theo bản năng, Nhược Hy nhắm mắt lại. Nhưng cái tát đó không rơi xuống.

Kính Diễn đã bắt lấy cổ tay của Mỹ Kỳ giữa không trung. Ánh mắt anh tối sầm lại, một tia lạnh lẽo lướt qua: "Đủ rồi. Cô ta làm sai thì tôi sẽ dạy dỗ. Đừng làm bẩn tay em."

Mỹ Kỳ hậm hực thu tay lại, nũng nịu: "Anh xem, cô ta cố ý đó! Loại đàn bà này em gặp nhiều rồi, cậy có chút nhan sắc là muốn trèo cao."

"Ra ngoài." Kính Diễn nhìn Nhược Hy, giọng ra lệnh không chút hơi ấm.

Nhược Hy ôm lấy bàn tay đang bỏng rát, lầm lũi đi ra phía sau vườn. Cô ngồi thụp xuống bên bồn hoa, nước mắt lúc này mới trào ra. Cô không khóc vì đau, mà khóc vì sự tàn nhẫn của người đàn ông đó. Anh bảo vệ cô trước Mỹ Kỳ, nhưng lời anh nói lại còn xát muối vào tim cô đau đớn hơn bất cứ cái tát nào.

Đêm đó, trời lại đổ mưa. Nhược Hy đang bôi thuốc cho vết bỏng thì cửa phòng lại bật mở. Vẫn là bước chân nặng nề đó, vẫn là mùi hương bạc hà quen thuộc nhưng đầy áp lực.

Kính Diễn bước vào, anh nhìn chằm chằm vào bàn tay đang quấn băng của cô, rồi bất ngờ tiến tới giật phắt miếng gạc ra.

"Đau..." Nhược Hy khẽ rên rỉ.

"Đau mới nhớ đời." Anh lạnh lùng nói, nhưng hành động tiếp theo lại khiến cô bàng hoàng. Anh đưa bàn tay bị bỏng của cô lên môi, hơi thở nóng rực phả vào vết thương. "Nhớ cho kỹ, chỉ có tôi mới được phép làm cô đau. Kẻ khác... không có quyền."

Nói rồi, anh thô bạo đẩy cô xuống giường. Sự chiếm hữu lần này mang theo một cơn ghen tuông vô hình mà chính anh cũng không nhận ra. Kính Diễn hôn lên cổ, lên xương quai xanh của cô, như muốn xóa sạch hình bóng của bất kỳ ai khác, như muốn khảm sâu dấu ấn của mình vào từng tế bào của cô.

Nhược Hy vùng vẫy: "Anh buông ra... tay tôi đau lắm..."

"Đau thì mới nhớ mình là ai!" Kính Diễn gầm nhẹ, bàn tay to lớn cố định hai tay cô trên đỉnh đầu.

Cuộc hoan lạc diễn ra trong sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng thở dốc và tiếng mưa đập vào cửa sổ. Kính Diễn như một con thú điên cuồng, anh dùng sự thô bạo để che lấp đi sự xao động trong lòng mình khi thấy cô bị Mỹ Kỳ làm khó lúc sáng. Nhược Hy nhắm nghiền mắt, cảm nhận sự xâm nhập mãnh liệt, cơ thể cô phản ứng lại theo bản năng nhưng trái tim cô lại lạnh lẽo như băng.

Trong cơn đắm say cuồng nhiệt, Kính Diễn bất ngờ thì thầm bên tai cô, giọng nói khàn đặc vì dục vọng: "Nhược Hy... tại sao cha cô lại làm thế với mẹ tôi? Tại sao các người không để gia đình tôi yên?"

Nhược Hy sững người. Hóa ra, ngay cả khi đang ở trong cơ thể cô, anh vẫn không quên được hận thù. Cô nghẹn ngào: "Nếu tôi nói... tất cả chỉ là hiểu lầm, anh có tin không?"

Kính Diễn khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô trong giây lát, rồi anh cười lạnh, động tác càng thêm tàn nhẫn như muốn phủ nhận sự dao động vừa rồi. "Tin cô? Tôi thà tin một con quỷ còn hơn tin lời một người đàn bà nhà họ Thẩm."

Khi mọi thứ kết thúc, Kính Diễn nằm đè lên người cô, nhịp tim của cả hai đập loạn xạ vào nhau. Anh không rời đi ngay như mọi khi mà cứ thế ôm chặt lấy cô trong bóng tối. Nhược Hy cảm thấy một giọt nước nóng hổi rơi xuống vai mình. Là nước mưa còn vương trên tóc anh, hay là nước mắt của một kẻ đang lạc lối giữa yêu và hận?

"Sáng mai..." Kính Diễn lên tiếng, giọng đã trở lại vẻ băng lãnh thường ngày. "Chuẩn bị cho tốt. Tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện thăm cha cô."

Nhược Hy run lên. Đây là sự ân huệ, hay lại là một trò hành hạ mới của anh?