Bệnh viện tâm thần nằm ở ngoại ô thành phố, nơi không gian bị bao trùm bởi mùi thuốc sát trùng nồng nặc và sự im lặng đến rợn người. Nhược Hy ngồi trong chiếc Rolls-Royce của Phó Kính Diễn, đôi bàn tay quấn băng trắng siết chặt lấy vạt áo đồng phục hầu gái đã được khoác thêm một chiếc áo khoác dài để che đi sự nhục nhã.
Cửa xe mở ra, Kính Diễn bước xuống trước, anh không nhìn cô, chỉ lạnh lùng ném lại một câu: "Theo sát tôi. Đừng để cha cô thấy bộ dạng thảm hại này, nếu không ông ta chết sớm hơn dự kiến đấy."
Nhược Hy cắn môi, bước chân lảo đảo theo sau bóng lưng cao lớn của anh. Qua lớp kính dày của phòng hồi sức tích cực, cô thấy cha mình — Thẩm Quốc Trung. Người đàn ông từng oai phong lẫm liệt trên thương trường giờ đây gầy rộc, hơi thở thoi thóp gắn liền với đống máy móc chớp nháy liên hồi.
"Cha..." Nhược Hy áp lòng bàn tay lên mặt kính, nước mắt lã chã rơi.
Bất ngờ, một bàn tay rắn chắc vòng qua eo cô, kéo mạnh cô vào lồng ngực nóng rực. Kính Diễn đứng ngay sau lưng cô, cằm tựa lên vai cô, tư thế cực kỳ thân mật nhưng lời nói lại như tẩm độc: "Nhìn cho kỹ đi. Đây là kết cục của kẻ dám phản bội Phó gia. Cô có muốn biết tại sao ông ta vẫn còn sống đến tận bây giờ không?"
Nhược Hy run rẩy: "Vì... vì anh đã hứa..."
"Vì mỗi giọt máu chảy trong người ông ta đều là tiền của tôi." Kính Diễn xoay người cô lại, ép cô đối diện với anh ngay trước mặt người cha đang hôn mê. "Bác sĩ nói hôm nay ông ta có dấu hiệu tỉnh lại. Nhược Hy, cô có muốn ông ta thấy con gái mình đang phục vụ kẻ thù như thế nào không?"
Nói rồi, anh thô bạo đẩy cô vào căn phòng nghỉ dành cho người nhà ngay đối diện. Căn phòng hẹp, chỉ có một chiếc giường đơn và ánh sáng mờ ảo. Kính Diễn khóa trái cửa, tiếng "cạch" khô khốc vang lên như bản án tử cho lòng tự tôn của cô.
"Kính Diễn... không phải ở đây... cha tôi đang ở ngay kia..." Nhược Hy hoảng loạn cầu xin, đôi tay bỏng rát đẩy lồng ngực anh ra.
"Chính vì ông ta ở kia, tôi mới thấy hưng phấn." Ánh mắt Kính Diễn đỏ ngầu, hơi thở dồn dập. Anh thô bạo tước đoạt lớp quần áo của cô.
Sự chiếm hữu lần này mang đầy tính nhục mạ. Anh ép cô áp sát vào bức tường kính — nơi mà chỉ cần cha cô mở mắt ra là có thể thấy bóng dáng mập mờ của hai cơ thể đang quấn quýt. Nhược Hy khóc không thành tiếng, cô cắn chặt mu bàn tay để ngăn những tiếng rên rỉ bật ra. Sự đau đớn từ vết bỏng hòa cùng sự đau đớn dưới thân tạo nên một cơn địa chấn xé nát tâm hồn cô.
Kính Diễn như phát điên, anh hành hạ cô bằng những cú va chạm tàn nhẫn nhất, mỗi lần xâm nhập đều như muốn hỏi tội: "Nói! Cha cô có tội không? Nhà họ Thẩm có nợ tôi không?"
"Có... chúng tôi nợ anh..." Nhược Hy thều thào, đôi mắt vô hồn nhìn về phía giường bệnh của cha. Ý chí của cô hoàn toàn sụp đổ.
Khi cơn cuồng nộ qua đi, Kính Diễn nhìn thấy những vệt máu tươi thấm ra từ lớp băng gạc trên tay cô, hòa cùng những giọt nước mắt đầm đìa trên gối chăn. Một thoáng hối hận chạy dọc sống lưng anh, nhưng nhanh chóng bị sự thù hận che lấp. Anh mặc lại y phục, ném cho cô một xấp hóa đơn viện phí.
"Đóng tiền đi. Và nhớ cho kỹ, mạng của ông ta nằm trong tay cô. Chỉ cần cô làm tôi không vui một giây, máy trợ thở kia sẽ dừng lại ngay lập tức."
Anh bước ra ngoài, để lại Nhược Hy nằm co quắp trên chiếc giường nhỏ hẹp. Cô thấy cha mình khẽ động đậy ngón tay, nhưng cô lại ước gì ông đừng bao giờ tỉnh lại để chứng kiến cảnh tượng dơ bẩn này.
Trên đường về, Kính Diễn lái xe với tốc độ điên cuồng. Anh liếc nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Nhược Hy tựa đầu vào cửa kính, hơi thở yếu ớt như một cánh hoa tàn. Trái tim anh thắt lại một nhịp khó hiểu. Anh vốn muốn cô phải đau khổ, nhưng tại sao khi thấy cô như vậy, lòng anh lại chẳng thấy chút khoái cảm nào?
"Về nhà tắm rửa đi. Tối nay có tiệc ở Phó gia, cô phải đi cùng tôi với tư cách... người hầu thân cận."
Nhược Hy không đáp, cô nhắm mắt lại, mặc kệ dòng đời xô đẩy. Với cô, hận thù của anh là một vực thẳm không đáy, và cô đang rơi xuống đó, từng chút, từng chút một.