MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYêu Trong Hận ThùChương 5: VẾT THƯƠNG CŨ RỈ MÁU

Yêu Trong Hận Thù

Chương 5: VẾT THƯƠNG CŨ RỈ MÁU

1,035 từ · ~6 phút đọc

Phó gia đêm nay lung linh dưới ánh đèn màu, tiếng nhạc cổ điển du dương vang vọng khắp sảnh chính. Những quý ông lịch lãm và quý bà sang trọng nâng ly chúc tụng nhau, nhưng trong mắt Thẩm Nhược Hy, đó là một bầy sói đang chờ chực rỉa rót vào nỗi đau của cô.

Kính Diễn không cho cô mặc váy dạ hội. Anh bắt cô mặc một bộ đồng phục hầu gái cách tân: chân váy ngắn quá đùi và chiếc áo sơ mi trắng thắt eo sát sao, tôn lên đường cong thanh mảnh nhưng cũng đầy khêu gợi.

"Đứng đó. Nhiệm vụ của cô là rót rượu cho khách. Đừng để ai phàn nàn, nếu không viện phí tháng sau của cha cô sẽ bị cắt giảm một nửa." Kính Diễn ghé sát tai cô dặn dò, hơi thở anh mang theo mùi thuốc lá bạc hà lạnh lẽo, rồi thản nhiên bước về phía đám đông, nơi Trịnh Mỹ Kỳ đang chờ sẵn.

Nhược Hy cầm khay rượu, đôi chân đi giày cao gót đứng không vững vì những cơn đau từ cơ thể sau trận giày vò ở bệnh viện vẫn còn âm ỉ.

"Ồ, đây chẳng phải là Thẩm tiểu thư sao?" Một gọng nói khàn đục vang lên.

Đó là Vương tổng, một gã trung niên béo ú từng bị cha cô từ chối hợp tác vì nhân cách tồi tệ. Lão nhìn chằm chằm vào đôi chân thon dài của cô, ánh mắt dâm tà không giấu giếm.

"Cha cô đang nằm chờ chết, còn cô lại ở đây phục vụ rượu sao? Đúng là đời người không ai biết trước chữ ngờ." Lão ta cười khà khà, cố tình chạm tay vào mông cô khi nhận ly rượu.

Nhược Hy run rẩy lùi lại, giọng run run: "Xin... xin Vương tổng tự trọng."

"Tự trọng? Một con hầu mà cũng nói chuyện tự trọng à?" Lão ta lấn tới, bàn tay thô lỗ nắm lấy cổ tay bỏng rát của cô, khiến cô đau đớn đánh rơi chiếc khay.

"Xoảng!"

Tiếng thủy tinh vỡ tan tành làm cả sảnh tiệc im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Nhược Hy. Mỹ Kỳ đứng bên cạnh Kính Diễn, che miệng cười khẩy: "Kính Diễn, người của anh vụng về quá, làm hỏng cả không khí bữa tiệc rồi."

Kính Diễn tách đám đông bước tới. Anh nhìn khay rượu vỡ nát dưới chân cô, rồi nhìn bàn tay của Vương tổng vẫn đang siết chặt tay Nhược Hy. Một tia sát khí lạnh lẽo lóe lên trong mắt anh, nhưng giọng nói vẫn bình thản đến đáng sợ:

"Vương tổng, có vẻ ông rất thích người của tôi?"

"À... Phó tổng, tôi chỉ là muốn dạy dỗ cô ta một chút thôi." Vương tổng đổ mồ hôi hột, vội vàng buông tay.

Kính Diễn không nói không rằng, anh bước tới nắm lấy tay Nhược Hy, lôi cô đi thẳng lên tầng trên, bỏ mặc những lời xì xào bàn tán phía sau. Anh đá văng cánh cửa phòng làm việc, quăng cô xuống chiếc ghế sofa da.

"Ai cho phép cô quyến rũ lão ta?" Anh gầm lên, bàn tay siết chặt cằm cô đến biến dạng.

"Tôi không quyến rũ... là lão ta tự..."

"Câm miệng!" Kính Diễn phát điên vì ghen tuông mà anh không chịu thừa nhận. Hình ảnh bàn tay dơ bẩn của gã đàn ông kia chạm vào cô làm anh muốn băm vằn gã đó ra. "Cô thích đàn ông chạm vào đến thế sao? Được, vậy tôi sẽ cho cô biết thế nào là chạm!"

Anh thô bạo xé toạc chiếc áo sơ mi của cô, những chiếc cúc áo văng tung tóe trên sàn. Nhược Hy hoảng loạn vùng vẫy: "Kính Diễn, đừng... dưới nhà còn khách... Mỹ Kỳ sẽ thấy..."

"Kệ mẹ cô ta! Đêm nay, cô phải trả giá cho sự lẳng lơ của mình!"

Anh ép cô quỳ xuống sàn nhà, ngay dưới chân mình. Sự nhục nhã lên đến đỉnh điểm khi Nhược Hy phải thực hiện những yêu cầu đầy tính phục tùng trong tư thế đớn hèn nhất. Kính Diễn nhìn mái tóc đen huyền của cô rũ xuống, đôi vai run rẩy bần bật, trái tim anh có một khoảnh khắc thắt lại, nhưng sự chiếm hữu ích kỷ đã chiếm lấy lý trí.

Anh hành hạ cô không phải bằng sự thô bạo thuần túy, mà bằng sự tra tấn tinh thần. Anh bắt cô phải nhìn thẳng vào gương, thấy mình đang bị anh xâm chiếm từ phía sau trong bộ đồ hầu gái rách rưới.

"Nhìn đi Nhược Hy. Cô chỉ là nô lệ của tôi thôi. Đừng mong chờ bất kỳ ai cứu cô khỏi đây."

Nhược Hy nghẹn ngào, hơi thở đứt quãng hòa cùng tiếng rên rỉ uất ức. Cơn cực khoái ập đến mang theo sự tê dại cả thể xác lẫn tâm hồn. Cô cảm thấy mình như một bông hoa bị vùi dập trong bão tố, cánh hoa tơi tả không còn màu sắc.

Sau khi thỏa mãn, Kính Diễn lạnh lùng chỉnh lại trang phục, nhìn cô gái đang nằm co quắp dưới sàn với những vết lằn đỏ trên da thịt. Anh ném xuống một chiếc áo choàng tắm.

"Tắm rửa sạch sẽ rồi biến về phòng. Đừng để tôi thấy khuôn mặt này dưới lầu nữa."

Khi cánh cửa đóng sầm lại, Nhược Hy mới dám bật khóc nức nở. Cô hận anh, hận sự tàn nhẫn của anh, nhưng đáng sợ hơn, cô hận chính mình khi nhận ra cơ thể mình vẫn còn có cảm giác với những cái chạm của anh.

Tối hôm đó, khi Kính Diễn quay trở lại phòng sau khi khách đã về hết, anh thấy Nhược Hy đã ngủ thiếp đi vì kiệt sức trên sofa. Dưới ánh trăng mờ ảo, anh thấy vết bỏng trên tay cô đã sưng tấy lên vì không được chăm sóc. Anh đứng đó thật lâu, bàn tay đưa lên định chạm vào má cô nhưng rồi lại rụt lại.

"Thẩm Nhược Hy... tại sao chúng ta lại thành ra thế này?" Anh thầm thì, giọng nói chứa đựng một nỗi đau mà chính anh cũng không thể giải thích.