MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYêu Trong Hận ThùChương 6: VẾT THƯƠNG CŨ RỈ MÁU

Yêu Trong Hận Thù

Chương 6: VẾT THƯƠNG CŨ RỈ MÁU

1,022 từ · ~6 phút đọc

Phó Kính Diễn trở về phòng khi đồng hồ đã điểm hai giờ sáng. Hơi rượu từ bữa tiệc khiến đầu anh hơi choáng váng, nhưng cảm giác khó chịu nhất lại đến từ hình ảnh Nhược Hy quỳ dưới chân mình lúc chập tối. Anh nới lỏng cà vạt, bước về phía chiếc sofa nơi cô đang nằm co quắp.

"Dậy đi. Sao không về phòng mà nằm đây?" Anh lạnh lùng cất tiếng, nhưng không có lời đáp lại.

Kính Diễn cau mày, anh tiến lại gần hơn và nhận ra hơi thở của Nhược Hy rất nặng nề. Hai gò má cô đỏ rực một cách bất thường trên khuôn mặt nhợt nhạt. Anh đưa tay chạm vào trán cô và giật mình rụt lại.

Nóng như lửa đốt.

"Nhược Hy! Thẩm Nhược Hy!" Anh lay mạnh vai cô, nhưng cô chỉ khẽ rên rỉ một tiếng yếu ớt, đầu óc hoàn toàn mê muội.

Ánh mắt anh rơi xuống bàn tay cô. Vết bỏng do cà phê sáng nay, sau một ngày bị hành hạ và không được xử lý y tế, giờ đây đã sưng mọng, vùng da xung quanh tấy đỏ và bắt đầu rỉ nước vàng. Cơn giận dữ bùng lên trong lòng Kính Diễn, không phải giận cô, mà là giận chính sự tàn nhẫn của mình.

Anh bế bổng cô lên, cơ thể cô nhẹ bẫng như một chiếc lá khô. Anh đặt cô xuống chiếc giường rộng lớn của mình – nơi mà vài giờ trước anh còn dùng để nhục mạ cô – rồi vội vã gọi điện cho bác sĩ riêng.

"Đến ngay lập tức! Cô ấy đang sốt rất cao!" Anh gầm vào điện thoại.

Trong lúc chờ đợi, Kính Diễn lấy một thau nước ấm và khăn sạch. Anh cẩn thận cởi bỏ chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình, để lộ cơ thể đầy những vết lằn đỏ và bầm tím do anh gây ra. Mỗi vệt đỏ như một lời tố cáo sự tàn bạo của anh. Bàn tay anh run rẩy khi lau đi những giọt mồ hôi trên cổ và ngực cô.

Bất chợt, Nhược Hy khẽ động đậy, đôi môi khô khốc nứt nẻ thều thào: "Kính Diễn... nóng quá... đừng mà... tôi đau..."

Kính Diễn khựng lại. Cô đang gọi tên anh trong cơn mê sảng, nhưng không phải là tiếng gọi oán hận, mà là âm điệu nũng nịu như ngày họ còn ở bên nhau.

"Kính Diễn... anh nói... sẽ đưa em đi xem hoa hướng dương mà..."

Trái tim Kính Diễn như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Lời hứa đó... là của bốn năm trước, trước khi cha cô khiến gia đình anh tan cửa nát nhà. Khi đó, anh chỉ là một chàng trai trẻ ôm mộng yêu đương, còn cô là tiểu thư rạng rỡ như ánh mặt trời.

"Đừng nói nữa." Anh thì thầm, giọng khàn đặc. Anh áp chiếc khăn lạnh lên trán cô, bàn tay to lớn bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé không bị thương của cô.

Bác sĩ đến, kiểm tra và tiêm cho cô một mũi hạ sốt. "Cơ thể cô ấy suy nhược nghiêm trọng, cộng thêm vết thương bị nhiễm trùng và chấn động tâm lý mạnh. Phó tổng, nếu không chăm sóc kỹ, cô ấy sẽ rất dễ rơi vào tình trạng hôn mê sâu."

Kính Diễn im lặng gật đầu. Sau khi bác sĩ rời đi, anh không hề chợp mắt. Anh ngồi bên cạnh giường, nhìn chăm chằm vào gương mặt Nhược Hy dưới ánh đèn ngủ mờ ảo. Cơn hận thù mà anh dày công xây dựng suốt bốn năm qua bỗng dưng bị lung lay bởi một lời mê sảng.

Anh đưa tay vuốt ve những sợi tóc bết dính trên trán cô. Dục vọng tối nay dường như đã biến tan, chỉ còn lại một nỗi xót xa âm ỉ. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô – một nụ hôn không có sự chiếm đoạt, chỉ có sự dịu dàng hiếm hoi.

Nhược Hy trong cơn sốt bỗng cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, cô vô thức rúc sâu vào lòng anh, tìm kiếm sự che chở. Kính Diễn cứng đờ người, nhưng rồi anh cũng từ từ nằm xuống bên cạnh, kéo chăn che kín cho cả hai.

Trong bóng tối, anh ôm chặt lấy cô, cảm nhận hơi nóng từ cơ thể cô tỏa ra. Đây là lần đầu tiên kể từ khi cô trở thành "món đồ" của anh, họ nằm bên nhau bình yên như thế này.

"Nếu cô chết, tôi biết hận ai đây?" Anh tự hỏi, nhưng sâu trong thâm tâm, anh biết mình sợ hãi cái chết của cô hơn bất cứ điều gì.

Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua rèm cửa, Nhược Hy từ từ mở mắt. Cơn đau đầu vẫn còn đó nhưng cái nóng đã dịu đi. Điều đầu tiên cô cảm nhận được là một vòng tay rắn chắc đang bao vây lấy mình.

Cô bàng hoàng nhận ra mình đang nằm trên giường của Kính Diễn, và anh... anh đang ngủ say, gương mặt không còn nét lạnh lùng thường ngày mà lộ rõ vẻ mệt mỏi. Nhược Hy nín thở, cô nhìn người đàn ông này, người vừa là ác quỷ, vừa là người cô từng yêu hơn cả mạng sống.

Chợt, Kính Diễn mở mắt. Bốn mắt nhìn nhau trong khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương.

Sự dịu dàng ban đêm biến mất trong tích tắc, Kính Diễn lạnh lùng ngồi dậy, lấy lại vẻ mặt băng giá: "Tỉnh rồi thì tốt. Đừng có nằm đó giả vờ thanh cao nữa. Mau dậy chuẩn bị, hôm nay cô có việc phải làm."

Nhược Hy thất vọng cúi đầu. Hóa ra, sự dịu dàng đêm qua chỉ là một giấc mơ. Nhưng khi cô nhìn xuống bàn tay mình, cô thấy vết thương đã được băng bó cẩn thận bằng gạc y tế cao cấp, và trên bàn cạnh giường là một bát cháo vẫn còn bốc khói nghi ngút.