Sự dịu dàng ngắn ngủi đêm qua bị Phó Kính Diễn vùi lấp dưới lớp vỏ bọc tàn nhẫn thường ngày. Anh bắt Nhược Hy thay một chiếc váy lụa màu đỏ rượu vang, ôm sát cơ thể và khoét sâu phần lưng, để lộ làn da trắng ngần vẫn còn vương những vết dấu ám muội của những đêm trước.
"Hôm nay cô không phải là người hầu. Cô là 'bạn đồng hành' của tôi." Kính Diễn vừa cài lại khuy măng sét vừa lạnh lùng nhìn cô qua gương. "Nhớ lấy, ở buổi đấu giá này, chỉ được nhìn tôi, chỉ được cười với tôi. Nếu để tôi thấy cô liếc mắt với bất kỳ ai... cha cô sẽ là người gánh chịu hậu quả."
Nhược Hy bước đi trên đôi giày cao gót thanh mảnh, vết bỏng ở tay vẫn còn âm ỉ đau nhưng cô không dám hó hé. Buổi đấu giá của giới thượng lưu diễn ra tại một khách sạn sầm uất. Ngay khi họ bước vào, hàng loạt ống kính và ánh mắt đổ dồn về phía hai người.
"Kia chẳng phải là Thẩm Nhược Hy sao? Cô ta thế mà lại đi cùng Phó Kính Diễn?" "Đúng là mặt dày, nhà tan cửa nát liền bám lấy kẻ thù."
Những lời xì xào như kim châm đâm vào lòng Nhược Hy. Cô cúi đầu, nhưng một bàn tay to lớn, nóng rực bất ngờ vòng qua eo cô, siết chặt, ép cô sát vào cơ thể cường tráng của anh. Kính Diễn không nói gì, nhưng khí chất vương giả của anh khiến những lời bàn tán lập tức im bặt.
Bỗng nhiên, một giọng nói nam tính, ấm áp vang lên từ phía sau: "Nhược Hy? Là em thật sao?"
Nhược Hy khựng lại. Cô quay đầu và sững sờ: "Lâm Mặc?"
Lâm Mặc là đàn anh khóa trên, cũng là người từng theo đuổi cô nồng nhiệt trước khi biến cố xảy ra. Anh ta vừa từ nước ngoài trở về, trông vẫn thanh lịch và lịch thiệp như cũ. Lâm Mặc bước tới, ánh mắt lo lắng nhìn vào gương mặt xanh xao của cô: "Em đã đi đâu suốt thời gian qua vậy? Anh đã tìm em khắp nơi..."
Lâm Mặc định đưa tay chạm vào vai cô, nhưng một luồng điện lạnh lẽo lập tức bao trùm không gian. Kính Diễn bước lên một bước, chắn ngang giữa hai người. Anh nhìn Lâm Mặc bằng đôi mắt khinh khỉnh: "Lâm thiếu gia, có vẻ anh chưa học được quy tắc không nên chạm vào đồ vật của người khác?"
"Đồ vật? Phó Kính Diễn, anh nói vậy là ý gì?" Lâm Mặc phẫn nộ.
"Ý trên mặt chữ." Kính Diễn nhếch môi cười nhạt, rồi quay sang nhìn Nhược Hy, người đang có chút xao động khi gặp lại người cũ. Anh cúi xuống, hôn mạnh lên cổ cô ngay trước mặt Lâm Mặc, một nụ hôn mang tính chất đánh dấu chủ quyền rõ rệt.
Nhược Hy xấu hổ đến mức muốn tìm một cái hố để chui xuống. Cô đẩy nhẹ anh ra: "Đừng làm vậy..."
Ánh mắt Kính Diễn lập tức tối sầm lại. Sự phản kháng của cô trước mặt Lâm Mặc như mồi lửa thiêu rụi sự kiên nhẫn cuối cùng của anh. Anh không nói thêm lời nào, thô bạo lôi Nhược Hy rời khỏi sảnh đấu giá trong sự ngỡ ngàng của mọi người.
Anh kéo cô vào chiếc Rolls-Royce đang đỗ trong bóng tối của tầng hầm. Vừa vào trong xe, anh đã nhấn nút đóng kín rèm cửa và khóa chặt các cửa xe. Không gian bên trong trở nên chật hẹp và ngột ngạt đến nghẹt thở.
"Anh làm gì vậy? Buông tôi ra!" Nhược Hy hốt hoảng.
"Cô luyến tiếc hắn ta sao? Thấy hắn là tâm hồn treo ngược cành cây, ngay cả tôi cô cũng dám đẩy ra?" Kính Diễn gầm lên, anh đè sụp cô xuống ghế sau của xe.
Cơn ghen cuồng loạn khiến anh không còn giữ được lý trí. Anh thô bạo xé rách lớp lụa mỏng manh của chiếc váy đỏ. Nhược Hy run rẩy, hơi thở dồn dập: "Kính Diễn... đây là ở ngoài đường... anh điên rồi!"
"Đúng, tôi điên rồi! Điên vì một kẻ phản bội như cô!"
Anh chiếm hữu cô ngay trong không gian chật hẹp của chiếc xe. Sự va chạm lần này mãnh liệt và đầy tính trừng phạt. Kính Diễn hôn cô điên cuồng, bàn tay to lớn du ngoạn khắp cơ thể cô, ép cô phải cảm nhận sự hiện diện của anh trong từng tế bào. Anh muốn xóa sạch mùi hương của bất kỳ ai khác, muốn cô phải nhớ rằng dù cô có gặp lại ai, thể xác và linh hồn cô cũng chỉ thuộc về một mình anh.
Chiếc xe hơi sang trọng khẽ rung chuyển trong bóng tối của hầm gửi xe. Tiếng thở dốc hòa cùng tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Nhược Hy tạo nên một bản nhạc đầy dục vọng và uất ức. Trong cơn cực khoái đầy đớn đau, Nhược Hy bỗng nhận ra, cô không chỉ bị giam cầm bởi bản hợp đồng, mà cô còn bị giam cầm bởi chính sự cuồng si tàn nhẫn này của anh.
Kính Diễn vùi đầu vào hõm cổ cô, hơi thở vẫn còn chưa ổn định. Anh siết chặt lấy cô như muốn khảm cô vào cơ thể mình.
"Nhớ kỹ, Nhược Hy. Cô là của tôi. Dù là hận, cô cũng chỉ được phép hận mình tôi."
Bên ngoài, tiếng mưa lại bắt đầu rơi lộp bộp trên nóc xe. Trong không gian khép kín, Nhược Hy nhìn qua khe hở của rèm cửa, thấy ánh đèn hầm lờ mờ, cô chợt thấy mình như một con chim nhỏ bị bẻ gãy cánh, mãi mãi không thể bay về phía ánh mặt trời mang tên Lâm Mặc hay bất cứ ai khác.