MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYêu Trong Hận ThùChương 8: CHIẾC HỘP CŨ VÀ BÍ MẬT CỦA MẸ

Yêu Trong Hận Thù

Chương 8: CHIẾC HỘP CŨ VÀ BÍ MẬT CỦA MẸ

893 từ · ~5 phút đọc

Chiếc xe dừng lại không phải trước cổng biệt thự Phó gia quen thuộc, mà là một căn biệt thự cổ kính nằm biệt lập giữa rừng thông ngoại ô. Nơi này tĩnh mịch đến mức tiếng lá rơi cũng có thể nghe rõ.

Kính Diễn vác Nhược Hy trên vai, mặc kệ cô vùng vẫy hay đánh vào lưng anh. Anh ném cô lên chiếc giường lớn trải ga màu xanh thẫm, khóa chặt cửa phòng.

"Từ nay cô sẽ ở đây. Không có sự cho phép của tôi, nửa bước cũng không được rời khỏi."

Nhược Hy ngồi dậy, mái tóc rối bời, chiếc váy đỏ rách nát khiến cô trông như một búp bê bị hư hỏng. "Anh định giam cầm tôi đến bao giờ? Tôi còn phải vào viện chăm sóc cha!"

"Việc đó sẽ có người lo. Cô chỉ cần lo phục vụ tôi cho tốt." Kính Diễn lạnh lùng quăng một bộ đồ ngủ bằng lụa lên giường rồi bước ra ngoài, để lại tiếng khóa cửa lạch cạch lạnh lẽo.

Nhược Hy sụp đổ. Cô nhìn quanh căn phòng, nơi này không giống một nhà tù, nó mang vẻ hoài cổ với những đồ nội thất gỗ quý và những bức tranh sơn dầu đầy tâm trạng. Để xua tan nỗi sợ hãi, cô bắt đầu đi dạo quanh phòng. Khi chạm vào một chiếc tủ gỗ nhỏ ở góc khuất, cô tình cờ thấy một ngăn kéo không khóa chặt.

Bên trong là một chiếc hộp gỗ trắc đã xỉn màu.

Nhược Hy tò mò mở ra. Bên trong không có vàng bạc, chỉ có một cuốn nhật ký ố vàng và một chiếc vòng tay ngọc bích bị vỡ làm đôi. Trên trang đầu của cuốn nhật ký là nét chữ thanh mảnh: "Gửi con trai Kính Diễn của mẹ".

Tim Nhược Hy đập loạn nhịp. Đây là di vật của mẹ anh – người mà anh tin rằng đã chết vì sự phản bội của gia đình cô. Cô run rẩy lật xem những trang cuối.

"...Ngày hôm nay, ông Thẩm (cha Nhược Hy) đã bí mật đến gặp tôi. Ông ấy cảnh báo về những kẻ đang biển thủ công quỹ trong Phó gia và khuyên tôi nên rời đi sớm. Tôi biết ông ấy đang mạo hiểm để giúp mình, nhưng tình cảnh hiện tại quá rối ren..."

Nhược Hy bàng hoàng. Cha cô không hề phản bội, ông ấy đã cố gắng cứu mẹ Kính Diễn? Vậy tại sao mọi chuyện lại tồi tệ đến mức này?

Cạch.

Cánh cửa mở ra. Kính Diễn bước vào với một khay thức ăn. Ánh mắt anh ngay lập tức rơi xuống chiếc hộp trên tay cô. Trong phút chốc, bầu không khí trở nên đông đặc.

"Ai cho phép cô chạm vào đồ của mẹ tôi?"

Kính Diễn lao tới, giật phắt chiếc hộp. Sự đau đớn và phẫn nộ bùng nổ trong mắt anh. Anh bóp chặt cổ tay cô, ép cô lùi sát vào cạnh bàn: "Cô dùng đôi bàn tay dơ bẩn của nhà họ Thẩm để vấy bẩn di vật của bà ấy sao?"

"Kính Diễn, nghe tôi nói... trong này có viết... cha tôi đã cố cứu bà ấy..." Nhược Hy nghẹn ngào, cố gắng giải thích trong hơi thở đứt quãng.

"Nói dối! Các người chỉ giỏi thêu dệt!" Kính Diễn gầm lên. Sự thật trong cuốn nhật ký là điều anh chưa bao giờ dám đọc hết, vì anh sợ niềm tin vào hận thù – thứ duy nhất giúp anh tồn tại – sẽ sụp đổ.

Anh thô bạo đẩy cô xuống thảm lông cừu dưới sàn. Cơn giận dữ chuyển hóa thành một thứ dục vọng đen tối và chiếm hữu. Anh muốn dùng thể xác để át đi sự hoang mang trong lòng. Kính Diễn quỳ giữa hai chân cô, thô bạo xé mở vạt áo ngủ cô vừa thay.

"Anh không dám tin sự thật sao?" Nhược Hy hét lên, nước mắt giàn dụa. "Anh chỉ là một kẻ hèn nhát trốn sau sự hận thù để hành hạ tôi!"

Lời nói của cô như một mũi dao đâm trúng tim đen. Kính Diễn khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô. Rồi anh cúi xuống, hôn cô điên cuồng. Nụ hôn lần này không có chút kỹ thuật nào, chỉ có sự tàn phá và chiếm đoạt để trốn chạy thực tại.

Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, hai cơ thể quấn lấy nhau trên sàn nhà lạnh lẽo. Kính Diễn chiếm hữu cô một cách dồn dập, tiếng rên rỉ của Nhược Hy bị tiếng gió rít qua khe cửa nuốt chửng. Cô cảm thấy anh đang run rẩy. Người đàn ông sắt đá này đang run rẩy trong khi đang ở sâu trong cơ thể cô.

Trong khoảnh khắc cao trào, Kính Diễn vùi mặt vào ngực cô, thầm thì một câu nói khiến Nhược Hy chết lặng: "Nếu đó là sự thật... thì tôi là cái gì đây?"

Đêm đó, Kính Diễn không rời đi. Anh ôm cô ngủ trên sàn nhà, vòng tay siết chặt như sợ cô sẽ tan biến. Nhược Hy nhìn trần nhà, lòng đau thắt. Bí mật trong chiếc hộp gỗ đã mở ra một tia hy vọng, nhưng cũng báo hiệu một cơn bão kinh hoàng hơn sắp ập đến. Nếu hận thù biến mất, thứ còn lại giữa họ sẽ là gì?