Sáng hôm sau, Phó Kính Diễn rời biệt thự từ sớm, mang theo cuốn nhật ký ố vàng với một tâm trạng rối bời. Anh cần phải xác minh sự thật, nhưng đồng thời cũng không quên tăng cường vệ sĩ canh gác nghiêm ngặt xung quanh Nhược Hy. Tuy nhiên, anh đã quên mất một điều: Trịnh Mỹ Kỳ chưa bao giờ là một kẻ dễ dàng bỏ qua cho kẻ dám cướp đi sự chú ý của người đàn ông cô ta muốn.
Nhược Hy ngồi bên cửa sổ, bàn tay quấn gạc khẽ chạm vào mặt kính lạnh lẽo. Cô đang nghĩ về câu nói của Kính Diễn đêm qua. Ánh mắt anh lúc đó không còn sự lạnh lùng của một ác quỷ, mà là sự hoang mang của một đứa trẻ bị bỏ rơi giữa những dối trá.
Rầm!
Cánh cửa phòng bật mở. Không phải Kính Diễn, mà là Trịnh Mỹ Kỳ trong bộ váy dạ hội lộng lẫy, gương mặt trang điểm đậm đang méo xệch vì giận dữ.
"Thẩm Nhược Hy, đồ tiện nhân! Mày nghĩ giấu mình ở đây là có thể quyến rũ được Kính Diễn sao?" Mỹ Kỳ lao tới, không đợi Nhược Hy kịp phản ứng đã giáng một cái tát nảy lửa xuống khuôn mặt xanh xao của cô.
Nhược Hy ngã xuống sàn, vết thương cũ ở tay đập mạnh vào cạnh giường khiến cô đau đến mức hít một hơi lạnh. "Cô... sao cô vào được đây?"
"Tao là hôn thê của anh ấy, không nơi nào của Phó gia mà tao không vào được!" Mỹ Kỳ nhìn quanh căn phòng, thấy những dấu vết ân ái còn sót lại trên ga giường nhăn nhúm, cơn ghen tuông khiến cô ta mất kiểm soát. Cô ta nhìn thấy chiếc vòng ngọc bích bị vỡ trên bàn – di vật mà Kính Diễn để lại lúc vội vã.
"Mày dám chạm vào đồ của mẹ anh ấy? Mày định dùng cái thứ này để lấy lòng anh ấy à?" Mỹ Kỳ vớ lấy chiếc vòng, định ném xuống đất.
"Đừng! Trả lại cho tôi!" Nhược Hy hoảng sợ lao tới giật lại. Trong cơn xô xát, Mỹ Kỳ thô bạo đẩy mạnh Nhược Hy về phía chiếc tủ gỗ có cạnh sắc nhọn.
Cộp!
Đầu Nhược Hy đập mạnh vào cạnh tủ, một dòng máu đỏ tươi chảy xuống trán, thấm vào tấm thảm lông cừu. Cô lịm đi, tay vẫn giữ chặt mảnh vòng vỡ. Mỹ Kỳ nhìn thấy máu thì hơi hoảng, nhưng rồi lại cười lạnh: "Cho mày chết luôn đi cho rảnh nợ."
Ngay lúc đó, tiếng động cơ xe gầm rú vang lên dưới sân. Kính Diễn đã trở về.
Anh bước vào phòng với hơi lạnh của gió rừng, và cảnh tượng trước mắt khiến hơi thở anh đông cứng lại. Nhược Hy nằm bất tỉnh trên vũng máu, và Mỹ Kỳ thì đang đứng đó với vẻ mặt vừa sợ hãi vừa đắc ý.
"Kính Diễn... em... cô ta tự ngã..." Mỹ Kỳ lắp bắp.
"CÚT!" Kính Diễn gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Anh lao tới bế Nhược Hy lên, đôi bàn tay run rẩy chạm vào dòng máu nóng hổi trên trán cô. "Nhược Hy, tỉnh lại! Tôi ra lệnh cho cô phải tỉnh lại!"
Mỹ Kỳ chưa bao giờ thấy Kính Diễn đáng sợ như thế, cô ta sợ hãi chạy ra khỏi phòng. Kính Diễn lúc này chẳng còn tâm trí đâu để quan tâm đến cô ta. Anh ôm chặt Nhược Hy vào lòng, cảm giác sợ hãi mất mát bao trùm lấy anh – một cảm giác còn khủng khiếp hơn cả hận thù.
Anh vội vã sơ cứu cho cô, đôi mắt đỏ ngầu vì lo lắng. Trong cơn mê man, Nhược Hy vẫn nắm chặt mảnh vòng ngọc bích đến mức lòng bàn tay rướm máu. Anh gỡ nhẹ tay cô ra, và thấy dưới mảnh vòng là một mẩu giấy nhỏ được kẹp vào từ bao giờ, có lẽ là từ trong hộp gỗ rơi ra lúc Mỹ Kỳ giằng co.
Nét chữ trên mẩu giấy đã nhạt màu nhưng rõ ràng: "Kính Diễn, nếu có một ngày con thấy oán hận, hãy nhớ rằng tình bạn giữa cha con và chú Thẩm là thứ quý giá nhất mẹ muốn giữ lại. Đừng để hận thù che mắt..."
Kính Diễn đứng hình. Mọi thứ xung quanh như sụp đổ. Những năm qua anh đã làm gì? Anh đã hành hạ người con gái anh yêu nhất, người con gái của người đàn ông đã cố gắng bảo vệ mẹ anh?
Dục vọng và hận thù biến mất, chỉ còn lại sự hối hận cay đắng. Anh nhìn Nhược Hy, đôi môi cô trắng bệch, hơi thở yếu ớt. Anh cúi xuống, áp trán mình vào trán cô, nước mắt đàn ông cuối cùng cũng rơi xuống.
"Xin lỗi... Nhược Hy... xin lỗi em..."
Đêm đó, trong biệt thự biệt lập, không có những cuộc ân ái thô bạo, không có tiếng thóa mạ. Chỉ có một người đàn ông quyền lực quỳ bên giường bệnh, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô gái, canh giữ cô như báu vật quý giá nhất cuộc đời. Anh biết, hành trình để cô tha thứ cho anh sẽ còn đau đớn hơn bất kỳ hình phạt nào anh từng dành cho cô.