Nhược Hy tỉnh dậy khi ánh nắng ban mai đã len lỏi qua tấm rèm lụa mỏng, nhảy múa trên gương mặt nhợt nhạt của cô. Đầu cô đau như búa bổ, và khi cô khẽ động đậy, một bàn tay ấm áp đã ngay lập tức siết chặt lấy tay cô.
"Nhược Hy? Em tỉnh rồi sao?"
Giọng nói trầm thấp, đầy vẻ lo lắng đó khiến cô ngơ ngác. Cô nheo mắt nhìn người đàn ông đang ngồi bên cạnh giường. Gương mặt anh phờ phạc, râu lún phún mọc, đôi mắt hằn lên những tia máu vì thức trắng đêm. Nhưng điều khiến cô lạ lẫm nhất chính là ánh nhìn của anh – nó không còn là băng giá, mà là một sự dịu dàng đến nao lòng.
"Anh... anh là ai?" Nhược Hy thều thào, trí não cô như một tờ giấy trắng xóa sau cú va đập mạnh.
Kính Diễn khựng lại, hơi thở anh đông cứng. Anh đã chuẩn bị tâm lý để đón nhận sự ghê tởm, sự oán hận từ cô, nhưng anh chưa bao giờ chuẩn bị cho việc cô sẽ quên mất anh.
"Em... không nhớ tôi sao?"
Nhược Hy nhíu mày cố nhớ, rồi bỗng nhiên một ký ức xa xăm ùa về. Cô khẽ mỉm cười, nụ cười yếu ớt nhưng rạng rỡ như ánh nắng mùa thu: "Kính Diễn... anh là anh Kính Diễn đúng không? Anh đến đón em đi xem hoa hướng dương phải không?"
Kính Diễn cảm thấy như có hàng ngàn nhát dao đâm vào tim. Cô không mất trí nhớ hoàn toàn, cô chỉ quên đi quãng thời gian tăm tối của bốn năm qua. Trong tâm trí cô lúc này, anh vẫn là chàng trai thanh xuân của mười tám tuổi, người đã từng hứa sẽ che chở cho cô cả đời.
"Phải... tôi đây." Anh khàn giọng đáp, nước mắt suýt chút nữa trào ra.
Anh nhẹ nhàng bế cô dậy, để cô tựa vào lòng mình. Nhược Hy không hề phản kháng, cô yếu ớt rúc đầu vào ngực anh, hít hà mùi hương bạc hà mà cô hằng ghi nhớ.
"Kính Diễn, em thấy đau đầu quá. Hình như em đã ngủ rất lâu đúng không? Cha em đâu? Công ty của cha vẫn ổn chứ?"
Kính Diễn siết chặt vòng tay, anh nhắm mắt lại, cố giấu đi sự cay đắng. "Mọi thứ đều ổn. Em cứ nghỉ ngơi đi, đừng suy nghĩ gì cả."
Chiều hôm đó, Kính Diễn tự tay pha nước ấm, cẩn thận lau người cho cô. Không còn sự thô bạo, không còn những cái chạm đầy tính nhục mạ. Bàn tay anh lướt trên làn da cô một cách nâng niu như thể cô là một báu vật dễ vỡ bằng pha lê.
Khi chạm vào những vết bầm tím trên đùi và eo cô – dấu vết của sự cuồng bạo đêm hôm trước trên xe – Kính Diễn khựng lại. Anh thấy lòng mình quặn thắt vì kinh tởm chính bản thân mình. Anh đã làm gì với người con gái thuần khiết này?
Nhược Hy thấy anh im lặng, cô khẽ chạm vào tay anh: "Anh sao thế? Sao nhìn em buồn vậy?"
Kính Diễn nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, dục vọng trong anh bỗng chốc bùng lên, nhưng không phải thứ dục vọng chiếm đoạt tàn nhẫn, mà là một niềm khao khát được bù đắp, được yêu thương và được cô tha thứ.
Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên môi cô. Nụ hôn này thật khác – nó mềm mại như tơ hồng, mang theo vị ngọt của sự trân trọng và cả vị mặn đắng của những giọt nước mắt thầm lặng. Nhược Hy khẽ rên rỉ, cô vòng tay ôm lấy cổ anh, đáp lại bằng tất cả sự tin cậy ngây ngô.
Họ quấn lấy nhau trong ánh hoàng hôn tà dương. Trên chiếc giường rộng lớn, Kính Diễn khẽ khàng len lỏi vào cơ thể cô. Anh di chuyển cực kỳ chậm rãi, từng chút một, như muốn khắc ghi cảm giác dịu dàng này vào tận xương tủy. Nhược Hy cong người, tiếng thở dốc của cô nhẹ nhàng và êm ái như tiếng gió thoảng qua rừng thông.
Lần đầu tiên sau bấy lâu, Nhược Hy cảm nhận được sự thăng hoa không đi kèm với nỗi đau. Cô thấy mình như đang bay bổng giữa những đám mây, và người đàn ông đang ở trên cô chính là cả thế giới của cô.
Nhưng, hạnh phúc ngắn chẳng tày gang.
Khi cơn hoan lạc kết thúc, Nhược Hy mệt mỏi thiếp đi. Trong cơn mơ chập chờn, những mảnh vỡ của ký ức bắt đầu quay trở lại. Hình ảnh cha cô nằm trên giường bệnh, hình ảnh Kính Diễn nhục mạ cô trong sảnh tiệc, và tiếng thét chói tai của Mỹ Kỳ... tất cả ùa về như một cơn lũ dữ.
Nhược Hy choàng tỉnh, mồ hôi đầm đìa. Cô nhìn người đàn ông đang ôm mình ngủ say, ánh mắt cô từ tin cậy bỗng chốc chuyển sang kinh hoàng và thù hận tột độ. Cô nhớ lại tất cả. Cô nhớ lại nụ hôn "dịu dàng" vừa rồi chỉ là một vở kịch của kẻ đã hủy hoại gia đình mình.
Cô bật dậy, quơ lấy chiếc đèn ngủ trên bàn và ném mạnh về phía Kính Diễn.
"CÚT ĐI! ĐỒ ÁC QUỶ! ĐỪNG CHẠM VÀO TÔI!"
Kính Diễn giật mình tỉnh giấc, chiếc đèn sượt qua trán anh làm chảy máu. Anh nhìn Nhược Hy đang co rúm ở góc giường, đôi mắt tràn đầy sự ghê tởm nhìn mình. Anh biết, khoảnh khắc yên bình ngắn ngủi đã kết thúc. Sự rung động đầu tiên của họ, một lần nữa, bị dập tắt bởi thực tại tàn khốc của hận thù.
"Nhược Hy... nghe tôi giải thích..."
"Tôi không muốn nghe! Anh đã giết chết cha tôi, anh đã giết chết tâm hồn tôi! Tôi hận anh!"
Kính Diễn đứng đó, giữa căn phòng bừa bộn, máu trên trán chảy dài xuống má. Anh không còn thấy đau thể xác nữa, vì trái tim anh đã hoàn toàn tan nát.