Căn phòng vốn dĩ mang hơi ấm của cuộc hoan lạc dịu dàng đêm qua, giờ đây lạnh lẽo như một hầm băng. Nhược Hy ngồi thu mình ở góc giường, đôi mắt từng chứa đựng sự tin cậy trong sáng giờ đây chỉ còn lại những tia máu và sự căm phẫn tột cùng.
Kính Diễn đứng đó, vết thương trên trán do chiếc đèn ngủ gây ra vẫn đang rỉ máu, đỏ thẫm trên làn da trắng nhợt. Anh không lau đi, cũng không tiến lại gần, vì anh biết mỗi bước chân của mình lúc này đều là một sự xúc phạm đối với cô.
"Nhược Hy... em bình tĩnh nghe tôi nói. Những gì em thấy trong cuốn nhật ký..."
"Im đi!" Nhược Hy hét lên, giọng cô khản đặc vì uất nghẹn. "Đừng dùng cái miệng dơ bẩn đó để nhắc đến cha tôi hay mẹ anh. Anh đã dùng sự hận thù mù quáng để chà đạp tôi, để biến tôi thành món đồ chơi tiêu khiển... Và giờ, khi anh nhận ra mình sai, anh định dùng sự dịu dàng này để chuộc lỗi sao? Phó Kính Diễn, anh có biết anh đáng tởm đến mức nào không?"
Kính Diễn siết chặt nắm tay, lồng ngực anh phập phồng đau đớn. Từng lời cô nói như những nhát dao rạch vào tâm can. Đúng, anh đáng tởm. Anh đã nhân danh hận thù để thỏa mãn bản ngã chiếm hữu của mình.
"Tôi biết mình không có tư cách cầu xin em tha thứ." Giọng anh trầm xuống, khàn đục. "Nhưng cha em... ông ấy vẫn còn sống. Tôi sẽ đưa em đi gặp ông ấy ngay bây giờ. Đó không phải là điều kiện, đó là quyền của em."
Nhược Hy sững người. Ánh mắt cô lóe lên một tia hy vọng mỏng manh nhưng nhanh chóng lịm tắt: "Anh lại định lừa tôi đến nơi nào để hành hạ nữa sao?"
Kính Diễn không đáp, anh lặng lẽ lấy ra một bộ quần áo kín đáo, đặt lên giường rồi quay lưng bước ra ngoài. "Mười phút nữa, xe chờ em ở dưới. Nếu em không ăn gì, em sẽ không đủ sức để nhìn thấy ông ấy tỉnh lại đâu."
Chiếc xe lao đi trong im lặng. Nhược Hy nhìn ra cửa sổ, thấy cảnh vật lùi dần mà lòng tê tái. Khi đến bệnh viện, lần này Kính Diễn không còn ôm eo hay ép buộc cô nữa. Anh đi phía sau cô một khoảng cách vừa đủ, như một cái bóng âm thầm bảo vệ nhưng không dám chạm vào.
Qua lớp kính phòng bệnh, Nhược Hy thấy cha mình đã được chuyển sang phòng chăm sóc đặc biệt cao cấp hơn. Ông không còn phải đeo máy trợ thở nặng nề, đôi mắt đã khẽ mở, nhìn chăm chằm vào trần nhà.
"Cha!" Nhược Hy nghẹn ngào gọi, cô định lao vào nhưng bị bác sĩ chặn lại để kiểm tra.
Kính Diễn đứng ở hành lang, nhìn bóng lưng gầy gò của cô qua cửa kính. Anh thấy cô khóc, thấy cô nắm lấy tay cha mình, lòng anh bỗng nhói lên một cơn đau âm ỉ. Anh gọi điện cho trợ lý, giọng lạnh lùng như băng: "Bắt đầu kế hoạch thanh trừng Phó thị. Những kẻ nào đã tham gia vào việc biển thủ năm xưa và đổ tội cho Thẩm gia, tôi muốn tất cả tụi nó phải nếm mùi vị của địa ngục. Đặc biệt là... người chú đáng kính của tôi."
Đêm đó, họ trở về biệt thự. Nhược Hy không nói một lời nào, cô đi thẳng về căn phòng nhỏ của mình thay vì phòng của anh. Kính Diễn đứng ở hành lang tối, nhìn cánh cửa khép lại, cảm giác cô đơn bủa vây lấy người đàn ông quyền lực nhất thành phố S.
Anh đẩy cửa bước vào phòng cô khi đêm đã về khuya. Nhược Hy đang ngồi trên giường, không ngủ, cô nhìn anh bằng ánh mắt cảnh giác.
"Tôi không đến để làm chuyện đó." Kính Diễn nói khẽ, anh đặt lên bàn một bát súp nóng và một lọ thuốc mỡ. "Tay em... cần bôi thuốc."
"Anh đi đi." Nhược Hy lạnh lùng.
Kính Diễn không đi, anh tiến lại gần, quỳ một chân xuống trước mặt cô. Hành động này của một người kiêu ngạo như anh khiến Nhược Hy sững sờ. Anh cầm lấy bàn tay bỏng rát của cô, lần này động tác cực kỳ nhẹ nhàng, như đang chạm vào một mảnh sứ dễ vỡ.
"Nhược Hy, tôi biết dù tôi có chết cũng không rửa sạch được những gì mình đã làm." Anh vừa bôi thuốc vừa thầm thì, mắt không ngước lên. "Nhưng xin em... đừng hành hạ bản thân mình. Em muốn trừng phạt tôi thế nào cũng được, kể cả lấy mạng tôi, tôi cũng không phàn nàn."
Nhược Hy nhìn đỉnh đầu của anh, nhìn vết thương trên trán anh đã đóng vảy. Một sự giằng xé mãnh liệt diễn ra trong lòng cô. Cô muốn hận anh, muốn giết anh, nhưng khi nhìn thấy sự suy sụp của anh, trái tim cô lại phản bội lý trí.
"Lấy mạng anh thì quá dễ dàng cho anh rồi." Cô rút tay lại, giọng lạnh lùng như dao. "Tôi muốn anh phải sống để chứng kiến tôi rời xa anh. Tôi muốn anh phải nếm trải cảm giác yêu một người nhưng mãi mãi không bao giờ chạm tới được linh hồn của người đó."
Kính Diễn ngước mắt lên, đôi mắt đen sâu thẳm của anh chứa đầy sự tuyệt vọng: "Nếu đó là hình phạt em muốn... tôi chấp nhận."
Anh đứng dậy, định rời đi, nhưng bàn tay nhỏ bé của Nhược Hy bất ngờ túm lấy vạt áo anh. Cô nhìn anh bằng ánh mắt vừa hận vừa khao khát: "Đêm nay... anh không phải muốn chuộc lỗi sao? Vậy thì hãy làm đi. Nhưng lần này, là tôi muốn anh. Tôi muốn dùng cơ thể này để nhắc nhở anh rằng, anh đã nợ tôi những gì."
Kính Diễn bàng hoàng. Đây không phải là tình yêu, đây là một sự trả thù đầy dục vọng của Nhược Hy. Cô muốn dùng chính thứ vũ khí anh từng dùng để giày vò cô, quay lại giày vò tâm hồn anh.