Ánh đèn ngủ trong phòng mờ ảo hắt bóng hai người lên bức tường lạnh lẽo. Phó Kính Diễn đứng lặng người trước lời đề nghị của Nhược Hy. Anh nhìn đôi mắt ráo hoảnh, không một chút gợn sóng của cô và cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng.
"Nhược Hy, em không cần phải làm thế này để trừng phạt tôi..."
"Tại sao không?" Nhược Hy nhếch môi, nụ cười mang theo sự chua chát đến cực điểm. Cô đứng dậy, từng bước tiến lại gần, ngón tay thanh mảnh lướt trên vạt áo sơ mi của anh, rồi dứt khoát giật tung những chiếc cúc áo. "Chẳng phải anh luôn muốn tôi phục tùng sao? Chẳng phải anh thích nhìn tôi nằm dưới thân anh sao? Bây giờ tôi đang dâng hiến đây, sao anh lại sợ hãi?"
Cô đẩy anh ngã xuống chiếc giường nhỏ, rồi chủ động ngồi lên đùi anh. Nhược Hy thoát bỏ lớp áo ngủ, để lộ bờ vai gầy guộc và những vết dấu mà anh đã để lại từ đêm trước. Cô cúi xuống, hôn lên môi anh — một nụ hôn thô bạo, đầy tính khiêu khích nhưng lại lạnh lùng như băng đá.
Kính Diễn cảm nhận được cơ thể mình đang phản ứng theo bản năng, nhưng trái tim anh lại thắt chặt đau đớn. Khi cô bắt đầu chủ động chiếm lấy anh, anh cảm thấy mình không phải là một người đàn ông đang được yêu, mà là một kẻ tội đồ đang chịu nhục hình.
"Nhìn tôi đi, Kính Diễn." Nhược Hy ghé sát tai anh, hơi thở nóng hổi nhưng lời nói lại như dao cắt. "Mỗi một lần anh chạm vào tôi, hãy nhớ đến cha tôi đang nằm trong bệnh viện. Hãy nhớ đến những cái tát của Mỹ Kỳ, và hãy nhớ đến sự khinh bỉ mà anh đã dành cho tôi. Anh có thấy hưng phấn không? Anh có thấy thỏa mãn khi kẻ thù đang ở trong tay mình không?"
Kính Diễn nhắm nghiền mắt, đôi bàn tay anh run rẩy không dám ôm lấy eo cô. Anh chưa bao giờ thấy sợ hãi việc làm tình như lúc này. Sự chủ động của Nhược Hy giống như một tấm gương phản chiếu tất cả những hành vi tồi tệ của anh trong quá khứ. Anh muốn dừng lại, nhưng Nhược Hy lại càng quyết liệt hơn. Cô di chuyển mạnh mẽ, ép anh phải nhìn thẳng vào sự tàn tạ của mình.
Trong căn phòng chỉ có tiếng thở dốc nặng nề và tiếng ma sát của da thịt. Đỉnh điểm của cuộc hoan lạc ập đến, nhưng không có sự thăng hoa, chỉ có sự trống rỗng đến tận cùng. Nhược Hy gục xuống vai anh, cô không khóc, nhưng tiếng cười nhạt của cô còn xót xa hơn cả tiếng khóc.
"Cảm giác thế nào, Phó tổng? Làm tình với một cái xác không hồn có vui không?"
Kính Diễn ôm chặt lấy cô, giọng anh nghẹn lại: "Đừng nói nữa... tôi xin em... đừng nói nữa..."
"Ngày mai, tôi muốn anh ký vào đơn khôi phục danh dự cho Thẩm gia." Nhược Hy lạnh lùng đẩy anh ra, mặc lại quần áo như thể chưa có chuyện gì xảy ra. "Và trả lại tự do cho tôi. Coi như đây là đêm cuối cùng tôi phục vụ anh để thanh toán nợ nần."
Kính Diễn ngồi dậy, mái tóc rối bời, gương mặt tràn đầy vẻ bại trận. "Tôi sẽ ký. Tôi sẽ trả lại tất cả cho em. Nhưng Nhược Hy... em đi rồi, em định đi đâu?"
"Nơi nào không có anh, nơi đó là thiên đường."
Nhược Hy bước ra khỏi phòng, để lại Kính Diễn một mình trong bóng tối. Anh nhìn đôi bàn tay mình, đôi bàn tay đã từng xây dựng nên một đế chế nhưng lại không thể giữ lấy trái tim của người phụ nữ mình yêu.
Sáng hôm sau, khi Kính Diễn vừa định xuống lầu để giao bản hợp đồng đã ký cho Nhược Hy, điện thoại của anh rung lên dữ dội. Là điện thoại từ vệ sĩ canh gác ở ngoại ô.
"Phó tổng, không xong rồi! Nhược Hy tiểu thư vừa ra khỏi cổng đã bị một chiếc xe tải không biển số đâm trúng. Chúng tôi nghi ngờ đây là một vụ ám sát có chủ đích!"
Tờ giấy trên tay Kính Diễn rơi xuống sàn, đôi mắt anh co rút lại. Anh không kịp suy nghĩ, lao đi như một mũi tên. Sự thật về vụ án năm xưa vừa được hé mở, người chú của anh đã ra tay nhanh hơn anh tưởng.
Hận thù chưa dứt, nợ cũ chưa trả xong, giờ đây tính mạng của cô lại một lần nữa bị đe dọa bởi những âm mưu tàn độc của Phó gia.