Tiếng còi xe cấp cứu xé toạc sự tĩnh lặng của khu ngoại ô. Phó Kính Diễn lao đến hiện trường với đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở đứt quãng. Trên mặt đường nhựa xám xịt, chiếc váy lụa màu trắng mà Nhược Hy mặc sáng nay đã bị nhuộm đỏ thẫm bởi máu. Cô nằm đó, bất động, nhỏ bé và mỏng manh như một cánh bướm bị dập nát dưới bánh xe tàn khốc.
"Nhược Hy! Nhược Hy!"
Kính Diễn quỳ sụp xuống, đôi bàn tay run rẩy không dám chạm vào cô vì sợ sẽ khiến vết thương nặng thêm. Trái tim anh như bị ai đó bóp nghẹt, một cảm giác đau đớn đến mức tê dại lan tỏa khắp cơ thể. Anh gầm lên với đám vệ sĩ đang đứng sững sờ: "Gọi bác sĩ giỏi nhất đến đây! Nếu cô ấy có mệnh hệ gì, tôi sẽ bắt tất cả các người chôn cùng!"
Tại bệnh viện, ánh đèn đỏ rực của phòng cấp cứu như một con mắt quỷ ám ảnh tâm trí Kính Diễn. Anh ngồi gục trên băng ghế hành lang, bàn tay đan chặt vào nhau, máu của cô vẫn còn dính trên áo sơ mi trắng của anh, bắt đầu khô lại và chuyển sang màu nâu xỉn.
"Phó tổng, chúng tôi đã tra ra được." Trợ lý thân cận tiến lại gần, nói khẽ. "Chiếc xe tải đó là của một công ty ma đứng tên bởi người của Phó Chính — chú ruột của anh. Ông ta muốn dằn mặt anh vì anh đã bắt đầu đụng vào sổ sách của Phó thị."
Kính Diễn ngước mắt lên, ánh nhìn sắc lẹm như dao cạo: "Phó Chính... lão già đó dám đụng vào người của tôi?"
Bất ngờ, cửa phòng cấp cứu mở ra. Vị bác sĩ bước ra với vẻ mặt căng thẳng: "Bệnh nhân bị mất máu quá nhiều, nhóm máu của cô ấy thuộc loại hiếm (Rh-), kho máu của bệnh viện hiện không đủ. Chúng tôi cần người hiến máu ngay lập tức!"
"Lấy máu của tôi!" Kính Diễn đứng phắt dậy, không một giây chần chừ. "Tôi cùng nhóm máu với cô ấy."
Trong phòng hiến máu, Kính Diễn nằm đó, nhìn dòng máu đỏ thẫm của mình chảy qua ống dẫn, truyền vào cơ thể người con gái đang nằm bên trong kia. Anh cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ. Máu của anh sẽ chảy trong huyết quản của cô, hơi thở của anh sẽ níu kéo sự sống cho cô. Anh thầm thì trong vô thức: "Nhược Hy, đừng bỏ tôi... em chưa trả thù xong mà, em chưa nhìn thấy tôi đau khổ mà... xin em đừng đi."
Mười tiếng đồng hồ trôi qua như một thế kỷ. Khi Nhược Hy được đưa ra khỏi phòng hậu phẫu với chi chít máy móc trên người, Kính Diễn mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng gương mặt anh cũng trở nên trắng bệch vì mất máu và kiệt sức.
Anh không về nghỉ ngơi mà yêu cầu kê một chiếc giường nhỏ ngay cạnh giường cô. Trong căn phòng bệnh nồng nặc mùi thuốc sát trùng, Kính Diễn nắm lấy bàn tay gầy guộc của Nhược Hy. Lần này, cái nắm tay không mang sự chiếm hữu, mà là sự cầu khẩn.
Đến nửa đêm, Nhược Hy khẽ cử động ngón tay. Cô từ từ mở mắt, ánh đèn bệnh viện khiến cô nheo mắt khó chịu. Người đầu tiên cô thấy là Kính Diễn — người đàn ông đáng lẽ phải ở biệt thự cao sang, giờ đây lại đang ngủ gục bên giường cô, gương mặt hốc hác và nhợt nhạt đến đáng thương.
Nhược Hy muốn rút tay lại, nhưng cô chợt thấy ống dẫn máu vẫn còn nối từ cánh tay anh sang máy truyền dịch rồi vào cơ thể mình. Cô bàng hoàng nhận ra, trong người cô lúc này đang chảy dòng máu của kẻ thù.
Kính Diễn giật mình tỉnh giấc. Thấy cô đã tỉnh, ánh mắt anh chợt bừng sáng, một niềm vui sướng điên cuồng dâng lên: "Nhược Hy! Em tỉnh rồi? Em có đau ở đâu không? Để tôi gọi bác sĩ..."
"Tại sao..." Nhược Hy thều thào, giọng cô yếu ớt như tiếng gió. "Tại sao không để tôi chết đi?"
Nụ cười trên môi Kính Diễn tắt lịm. Anh nhìn cô, đôi mắt chứa đầy sự bi thương: "Vì tôi không cho phép. Nhược Hy, tôi đã ký giấy khôi phục Thẩm thị, tôi đã bắt đầu thanh trừng những kẻ hại gia đình em. Tôi sẽ trả lại tất cả cho em... chỉ xin em đừng nói đến cái chết."
"Anh nghĩ... máu của anh có thể rửa sạch tội lỗi sao?" Nhược Hy quay mặt đi, giọt nước mắt lăn dài trên gối.
Kính Diễn im lặng. Anh biết mình không thể. Anh đứng dậy, tiến lại gần và đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô. "Em có thể hận tôi cả đời, nhưng em phải sống để mà hận. Đêm nay tôi sẽ ở đây với em. Đừng sợ, không ai có thể hại em được nữa."
Nhược Hy nhắm mắt lại, cô cảm thấy hơi ấm từ nụ hôn của anh vẫn còn vương vấn. Cô hận dòng máu đang chảy trong người mình, nhưng cô cũng nhận ra một sự thật cay đắng: giữa bóng tối của cái chết và hận thù, người duy nhất điên cuồng giữ lấy mạng sống của cô lại chính là người đã từng muốn hủy hoại cô nhất.