MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYêu Trong Hận ThùChương 14: LÁ CHẮN SAU LƯNG EM

Yêu Trong Hận Thù

Chương 14: LÁ CHẮN SAU LƯNG EM

893 từ · ~5 phút đọc

Bệnh viện buổi sáng sớm bị bao trùm bởi một bầu không khí căng thẳng cực độ. Những vệ sĩ áo đen của Phó Kính Diễn đứng thành hai hàng dọc hành lang, không ai được phép lại gần phòng của Nhược Hy. Tuy nhiên, một bóng dáng già nua nhưng đầy uy quyền, chống gậy gỗ mun, vẫn thản nhiên bước tới.

Phó Chính — chú ruột của Kính Diễn, người đang nắm giữ những quân bài đen tối nhất của Phó thị.

"Kính Diễn, nghe nói con vì một đứa con gái nhà họ Thẩm mà đi hiến máu đến mức ngất xỉu? Con có còn nhớ mình mang họ Phó không?" Giọng ông ta vang lên, trầm đục và đầy sự chế nhạo.

Kính Diễn đang ngồi gọt trái cây bên giường bệnh Nhược Hy. Anh không ngẩng đầu, động tác tay vẫn đều đặn, lưỡi dao sắc lẹm gọt lớp vỏ táo một cách hoàn hảo.

"Ông chú đến đây không phải để thăm người bệnh, mà là để xem cô ấy chết chưa phải không?" Kính Diễn đặt con dao xuống, âm thanh va chạm với đĩa sứ nghe khô khốc. Anh đứng dậy, chắn trước giường bệnh của Nhược Hy, đối diện với Phó Chính.

"Con nói gì vậy? Ta chỉ lo lắng cho danh tiếng của Phó gia..."

"CÂM MIỆNG!" Kính Diễn gầm nhẹ, ánh mắt anh như loài thú dữ bị chạm đến giới hạn. "Vụ tai nạn xe tải đó, tôi đã thu thập đủ bằng chứng. Nếu Nhược Hy có mệnh hệ gì, tôi sẽ không mang bằng chứng đó ra tòa đâu. Tôi sẽ dùng cách của 'Phó gia' để tiễn ông xuống địa ngục ngay lập tức."

Phó Chính biến sắc, ông ta định giơ gậy lên nhưng Kính Diễn đã nhanh hơn, anh tóm lấy cổ áo ông ta, tống mạnh ra phía cửa phòng bệnh trước sự chứng kiến của bao nhiêu người. "Từ giây phút này, ông không còn là chú của tôi nữa. Đừng để tôi thấy bóng dáng ông xuất hiện quanh cô ấy."

Sau khi Phó Chính hậm hực rời đi, căn phòng trở lại sự im lặng. Nhược Hy nằm trên giường, cô đã nghe thấy tất cả. Đôi mắt cô nhìn bóng lưng rộng lớn của Kính Diễn, lòng dâng lên một cảm giác phức tạp.

"Anh... không cần làm vậy. Ông ta là người thân duy nhất của anh."

Kính Diễn quay lại, hơi thở vẫn còn chút dồn dập vì giận dữ. Anh ngồi xuống cạnh cô, nắm lấy bàn tay còn lại không phải truyền dịch. "Người thân? Một kẻ dám giết mẹ tôi rồi đổ tội cho cha em, kẻ dám ra tay sát hại em... hắn không xứng đáng làm người."

Nhược Hy khẽ run lên. "Anh nói gì? Mẹ anh... là do ông ta?"

"Tôi đã điều tra ra rồi." Kính Diễn cúi đầu, giọng anh khàn đặc vì hối hận. "Cuốn nhật ký và những chứng từ cũ đã chỉ ra tất cả. Nhược Hy, tôi là một thằng ngu. Tôi đã dành bốn năm để hận người đã cố cứu mẹ mình, và dành bốn năm để hành hạ người con gái tôi yêu nhất."

Anh quỳ xuống bên cạnh giường cô, áp mặt vào bàn tay nhỏ bé của cô. "Em muốn trả thù đúng không? Được, hãy dùng tôi để trả thù. Hãy để tôi giúp em lấy lại Thẩm thị, giúp em tống Phó Chính vào tù. Sau đó... dù em có muốn tôi biến mất mãi mãi, tôi cũng sẽ thực hiện."

Nhược Hy nhìn người đàn ông kiêu ngạo này đang phủ phục dưới chân mình. Sự thù hận trong cô dường như bị một thứ gì đó làm nhòe đi. Cô thầm thì: "Kính Diễn, tôi không muốn anh chết. Tôi muốn anh phải sống để thấy tôi hạnh phúc... mà không có anh."

"Được." Kính Diễn nghẹn ngào. "Chỉ cần em hạnh phúc, dù là với ai, tôi cũng sẽ bảo vệ em đến cùng."

Để đánh lừa Phó Chính và khiến ông ta mất cảnh giác, Nhược Hy bất ngờ chủ động nắm lấy tay Kính Diễn. "Vậy thì... chúng ta diễn một vở kịch đi. Hãy để ông ta tin rằng tôi đã hoàn toàn bị anh khuất phục, để ông ta lộ ra những sơ hở tiếp theo."

Kính Diễn sững sờ, rồi anh hiểu ý cô. Trong lòng anh nhen nhóm một chút hy vọng nhỏ nhoi. Dù biết đây chỉ là "đóng kịch", nhưng được ở gần cô, được danh chính ngôn thuận bảo vệ cô, với anh đã là một sự cứu rỗi.

Chiều hôm đó, Mỹ Kỳ và đám phóng viên được thuê sẵn kéo đến bệnh viện để làm rùm bén. Kính Diễn không đuổi họ đi. Trước mặt ống kính, anh cúi xuống, dịu dàng hôn lên trán Nhược Hy, ánh mắt tràn đầy tình cảm như một người tình chung thủy nhất thế gian.

Nhược Hy cũng vòng tay qua cổ anh, nụ cười trên môi cô rất đẹp, nhưng trong đáy mắt lại là một sự lạnh lẽo đáng sợ. Cô thì thầm vào tai anh khi ống kính đang nháy liên tục: "Kính Diễn, nụ hôn này... tôi sẽ tính vào món nợ máu của anh."

Kính Diễn mỉm cười cay đắng, siết chặt cô vào lòng: "Tôi sẵn sàng trả bằng cả cuộc đời này."