MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYêu Trong Hận ThùChương 15: CỨU CHUỘC TRONG MÁU VÀ LỬA

Yêu Trong Hận Thù

Chương 15: CỨU CHUỘC TRONG MÁU VÀ LỬA

849 từ · ~5 phút đọc

Vở kịch "tình nhân" đang diễn ra suôn sẻ thì một tin sét đánh ập đến. Trịnh Mỹ Kỳ, trong cơn quẫn bách và ghen tuông điên cuồng, đã cấu kết với tay trong của Phó Chính để bí mật chuyển ông Thẩm Quốc Trung ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt.

"Kính Diễn, nếu anh muốn thấy lão già này toàn mạng, hãy một mình đến kho bãi ở bến cảng phía Nam. Đừng báo cảnh sát, nếu không... anh biết hậu quả rồi đấy." Giọng nói của Mỹ Kỳ trong điện thoại run rẩy nhưng đầy độc địa.

Kính Diễn nhìn sang Nhược Hy, gương mặt cô trắng bệch, đôi môi run rẩy không nói nên lời. Anh hít một hơi thật sâu, nắm chặt lấy bả vai cô, ánh mắt kiên định chưa từng có.

"Em ở đây chờ tôi. Tôi hứa, sẽ đưa cha em về nguyên vẹn."

"Đừng... Kính Diễn, đó là cái bẫy!" Nhược Hy túm lấy áo anh. Cô biết Phó Chính đứng sau chuyện này, ông ta muốn nhổ cái gai trong mắt là Kính Diễn một lần và mãi mãi.

Kính Diễn khẽ cười, một nụ cười chua chát nhưng thanh thản. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn sâu lên môi cô — nụ hôn này không có sự chiếm hữu, chỉ có sự từ biệt thầm lặng. "Nếu tôi không về, tất cả tài sản của Phó gia đã được chuyển sang tên em. Nhược Hy, coi như đây là lần cuối cùng tôi trả nợ cho em."

Anh dứt khoát quay lưng, để lại Nhược Hy gào thét trong vô vọng giữa hành lang bệnh viện.

Bến cảng phía Nam tối tăm và nồng nặc mùi muối biển. Kính Diễn bước vào khu kho bãi bỏ hoang, ánh đèn dầu leo lét soi bóng dáng cao lớn đơn độc của anh. Phía trước, cha của Nhược Hy đang bị trói trên ghế, miệng bị bịt kín, còn Mỹ Kỳ thì cầm một con dao sắc lẹm đứng cạnh.

"Kính Diễn! Anh thực sự vì con khốn đó mà đến đây sao?" Mỹ Kỳ hét lên, gương mặt xinh đẹp giờ đây méo mó vì hận thù.

"Thả ông ta ra. Người cô muốn là tôi." Kính Diễn lạnh lùng bước tới.

Bất ngờ, từ trong bóng tối, những gã đàn ông lực lưỡng cầm gậy sắt và dao găm bước ra. Phó Chính từ trên gác lửng nhìn xuống, cười đắc thắng: "Thằng cháu ngoan, con quá tự tin vào tình yêu của mình rồi. Hôm nay, kho bãi này sẽ là mồ chôn của cả hai cha con nhà họ Thẩm và cả con nữa."

Một cuộc hỗn chiến nổ ra. Kính Diễn dù có võ nhưng một mình không thể chống lại đám đông có vũ khí. Những cú đánh đau đớn giáng xuống vai, xuống lưng anh. Máu bắt đầu chảy, thấm đẫm chiếc áo sơ mi đen. Nhưng anh không lùi bước, ánh mắt anh chỉ chăm chăm nhìn về phía cha của Nhược Hy.

Trong lúc Mỹ Kỳ hoảng loạn vì thấy Kính Diễn bị đánh bầm dập, anh đã dồn hết sức lực cuối cùng, lao đến đẩy cô ta ra và cắt dây trói cho ông Thẩm.

"Chạy đi... mau chạy ra phía cổng..." Kính Diễn thầm thì, đẩy ông cụ về phía lối thoát nơi trợ lý của anh vừa kịp dẫn người tới tiếp ứng.

Nhưng ngay lúc đó, Phó Chính điên cuồng nổ súng từ phía trên.

Đoàng!

Viên đạn găm thẳng vào bả vai Kính Diễn. Anh ngã quỵ xuống, hơi thở dốc dập dình. Ngay lúc này, Nhược Hy cùng cảnh sát ập vào. Cảnh tượng đầu tiên cô thấy là Kính Diễn đang nằm trong vũng máu, tay vẫn hướng về phía cha cô như một sự bảo vệ cuối cùng.

"KÍNH DIỄN!"

Nhược Hy lao đến, đỡ lấy cơ thể lạnh dần của anh. Nước mắt cô rơi lã chã, thấm vào những vết thương đang rỉ máu. "Anh tỉnh lại đi! Đừng có chết như vậy! Tôi chưa tha thứ cho anh mà... anh không được chết!"

Kính Diễn nhìn cô, đôi mắt mờ đục hiện lên một chút ánh sáng cuối cùng. Anh đưa bàn tay đầy máu lên, khẽ vuốt ve gương mặt cô. "Nhược Hy... đừng khóc... em khóc... tôi đau lòng lắm..."

"Đồ ngu! Sao anh lại đi một mình? Anh chết rồi tôi biết đòi nợ ai đây?" Nhược Hy nghẹn ngào, cô ôm chặt lấy anh, bỏ qua tất cả những thù hận, những tổn thương của quá khứ. Lúc này, cô chỉ biết rằng nếu người đàn ông này ra đi, linh hồn cô cũng sẽ khuyết mất một mảnh đời.

Kính Diễn mỉm cười, một nụ cười thật sự thanh thản. "Nếu tôi chết... nợ cũ... xóa bỏ nhé?"

Hơi thở của anh lịm dần. Tiếng còi cảnh sát vang lên, Phó Chính và Mỹ Kỳ bị khống chế, nhưng Nhược Hy dường như không còn quan tâm nữa. Cô gào khóc trong tuyệt vọng giữa đống đổ nát của kho bãi, ôm lấy kẻ thù cũng là người tình duy nhất của cuộc đời mình.