MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYêu Từ Cái Chạm Đầu TiênChương 2

Yêu Từ Cái Chạm Đầu Tiên

Chương 2

686 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn neon nhấp nháy từ một quán bar cũ kỹ đổ bóng lên con đường ẩm ướt, tạo ra một bức tranh tương phản hoàn toàn với ánh sáng vàng rực rỡ của khu phố thượng lưu mà Lãnh Hạo vừa rời khỏi. Anh đi bộ, cảm giác xa lạ nhưng đồng thời cũng là một sự kích thích đến kỳ lạ. Đây là lần đầu tiên anh thực sự "trốn" khỏi thế giới của mình.

Âm thanh anh nghe thấy ở nhà hát giờ đây rõ ràng hơn. Đó không chỉ là tiếng trống; đó là sự kết hợp của nhịp điện tử mạnh mẽ, tiếng bass dồn dập, và một thứ gì đó cuồng nhiệt, không theo bất kỳ khuôn mẫu nghiêm ngặt nào mà anh được dạy.

Hạo rẽ vào một con hẻm hẹp, nơi những bức tường phủ đầy graffiti rực rỡ. Tại cuối con hẻm, ánh sáng hắt ra từ một nhà kho cũ. Đó chính là nguồn phát ra âm nhạc.

Anh tiến gần hơn. Âm nhạc càng lúc càng lớn, không chỉ là tiếng động, mà là tiếng nói của sự giận dữ, niềm vui, và sự giải phóng. Hạo đứng nép mình sau khung cửa sổ vỡ, cố gắng nhìn vào bên trong.

Nhà kho rộng lớn, tối tăm, chỉ được chiếu sáng bởi vài chiếc đèn pha màu đỏ và xanh lam. Giữa sàn nhà xi măng, một đám đông nhỏ đang tụ tập, tất cả đều mặc quần áo thoải mái, khác hẳn với sự trang trọng của những người bạn bè anh. Họ đang reo hò, vỗ tay theo nhịp.

Và rồi, Hạo nhìn thấy cô.

Cô là tâm điểm của sự hỗn loạn ấy, một ngọn lửa cuồng nhiệt. Ánh Lam.

Cô đang nhảy. Không phải những bước nhảy uyển chuyển, duyên dáng của ballet hay những điệu valse chuẩn mực mà anh quen thuộc. Cô nhảy một cách mạnh mẽ, dứt khoát, từng động tác như một cú đấm vào không khí. Mái tóc đen buộc cao của cô bay theo từng nhịp lắc đầu. Chiếc áo ba lỗ đơn giản dính mồ hôi, và ánh đèn làm nổi bật đường cong cơ thể cô trong từng cú xoay người.

Hạo nhận ra, nhịp điệu lạc lối mà anh nghe thấy không chỉ là âm thanh, mà còn là cảm xúc được thể hiện qua cơ thể cô.

Anh, người luôn kiểm soát từng ngón tay trên phím đàn, người luôn đo đếm từng giây trên bục chỉ huy, giờ đây đứng chết lặng, hoàn toàn bị cuốn vào sự hỗn loạn quyến rũ đó. Trong nhà kho ẩm thấp này, Ánh Lam tự do hơn bất kỳ ai anh từng biết. Cô không cần một dàn giao hưởng, không cần một cây đũa phép. Cô chỉ cần cơ thể và âm nhạc của chính mình.

Một cảm giác khác lạ len lỏi trong lòng Hạo. Nó không phải là sự ngưỡng mộ kỹ thuật, mà là một khao khát. Khao khát được cảm nhận sự sống động đó, khao khát được giải phóng như cô.

Khi bản nhạc kết thúc, Lam thở dốc, mồ hôi lấp lánh dưới ánh đèn. Cô ngước nhìn lên, ánh mắt cô quét qua khung cửa sổ. Dù chỉ là một cái lướt qua nhanh chóng, nhưng Hạo cảm thấy như cô đã nhìn thấy tận sâu thẳm tâm hồn anh, nơi chứa đựng sự cô đơn và ngột ngạt.

Lam mỉm cười với đám đông, rồi quay lưng lại, đi về phía góc khuất để nghỉ ngơi.

Lãnh Hạo vội vàng lùi lại vào bóng tối. Tim anh đập dồn dập, không phải vì sợ bị phát hiện, mà vì sự xúc động mạnh mẽ chưa từng có. Toàn bộ lý trí và khuôn khổ của anh đang bị thách thức bởi một vũ công đường phố không tên tuổi.

Anh biết, anh không thể chỉ dừng lại ở đây. Anh cần phải tìm ra cách để chạm vào thế giới đó. Anh cần phải chạm vào cô. Bởi vì, dường như cô đang nắm giữ thứ mà anh khao khát nhất: nhịp đập chân thật của cuộc sống.