Lãnh Hạo đứng đợi ngoài con hẻm khoảng nửa giờ, cố gắng xoa dịu nhịp tim vẫn còn đập loạn xạ. Kế hoạch tiếp cận cô gái này hoàn toàn nằm ngoài mọi kịch bản cuộc đời anh. Theo lẽ thường, anh sẽ cử thư ký hoặc người quản lý đến để sắp xếp một buổi gặp mặt chính thức. Nhưng lần này, anh muốn tự mình làm điều đó. Anh muốn duy trì sự bí mật, và hơn hết, anh muốn được ở gần cô một cách không chính thức.
Khi cánh cửa nhà kho cũ mở ra, Lam bước ra cùng với hai người bạn. Cô khoác hờ chiếc áo hoodie, mồ hôi đã khô nhưng hơi thở vẫn còn mang theo sự nóng bỏng của vũ điệu.
Hạo hít một hơi sâu và bước ra khỏi bóng tối.
"Chào cô."
Giọng nói trầm tĩnh, chuẩn mực của anh lạc lõng giữa con hẻm ồn ào.
Lam và hai người bạn dừng lại. Ánh mắt cô sắc bén, không hề có chút sợ hãi hay bất ngờ nào. Cô nhìn Hạo từ đầu đến chân: bộ quần áo đơn giản nhưng chất liệu cao cấp, cùng với khí chất lạnh lùng không thể nhầm lẫn của giới thượng lưu.
"Anh là ai? Đi lạc sao, thưa quý ông?" Lam hỏi, giọng điệu mang chút mỉa mai. Cô biết rõ người như anh không thuộc về nơi này.
Hạo tiến lại gần một bước. "Tôi không lạc. Tôi đến vì âm nhạc. Và vũ điệu của cô."
Hai người bạn của Lam bắt đầu cảnh giác. "Nếu anh muốn mua bản quyền, chỗ này không bán."
Lam đưa tay ra hiệu cho bạn bè im lặng, cô tập trung vào Hạo. "Âm nhạc? Anh trông giống một người chỉ nghe những bản nhạc được đóng khung và bảo hiểm đắt tiền."
"Đúng vậy," Hạo thừa nhận, không chút né tránh. "Nhưng đêm nay, tôi đã nghe thấy thứ mà tôi không thể tìm thấy trong bất kỳ bản tổng phổ nào. Tôi nghe thấy sự giải phóng. Tôi muốn làm quen với cô, Ánh Lam."
Lam nhướn mày. "Ồ, anh thậm chí còn biết tên tôi. Tò mò thật đấy."
"Tôi là Lãnh Hạo," anh đáp lại. "Tôi muốn mời cô hợp tác."
Lam bật cười nhẹ, đó là một âm thanh khô khốc, không hề có chút thân thiện nào. "Hợp tác? Với một người đến từ thế giới muốn phá hủy nơi này? Tôi không quan tâm đến tiền của anh."
Hạo hiểu sự phòng thủ của cô. "Tôi không nói về tiền. Tôi nói về cảm hứng. Cô là ngọn lửa mà bản giao hưởng của tôi đang thiếu. Cô có thể giúp tôi tìm lại cảm xúc thật, và đổi lại, tôi có thể mang đến cho cô một nền tảng xứng đáng hơn."
Sự căng thẳng giữa họ trở nên dày đặc. Đó không chỉ là sự đối đầu giữa hai giai cấp, mà còn là sự hấp dẫn từ hai thái cực đang tìm cách kéo nhau lại gần.
Lam ngần ngừ. Ánh mắt cô dò xét, tìm kiếm một dấu hiệu giả dối. Cô thấy sự kiêu ngạo, nhưng dưới lớp vỏ đó, cô cũng nhìn thấy một chút gì đó tuyệt vọng.
"Vậy, nếu anh muốn hợp tác, anh phải đến nơi của tôi," Lam nói, thách thức. "Anh phải tự mình bước vào, không có đặc quyền. Anh phải chứng minh anh không phải là kẻ phá hoại."
Hạo đồng ý ngay lập tức. "Khi nào?"
"Ngay bây giờ," Lam đáp. Cô quay người, định đi về phía con đường lớn.
Lúc này, một chiếc xe tải nhỏ bất ngờ lao ra từ một góc khuất, suýt chút nữa va vào Lam. Trong một khoảnh khắc phản xạ hoàn toàn bản năng, không suy nghĩ, Lãnh Hạo đã vươn tay ra, nắm chặt lấy cổ tay Lam và kéo mạnh cô sát vào lồng ngực anh.
BÙM!
Chiếc xe tải sượt qua người họ. Âm nhạc của khu phố Cấm và sự ồn ào của phố xá dường như dừng lại.
Lam bị ép chặt vào người Hạo. Cô có thể cảm nhận được nhịp tim điên cuồng của anh, hơi thở nóng bỏng phả vào tóc cô. Mùi hương gỗ đàn hương và bạc hà dịu nhẹ của anh bao trùm cô.
Và rồi, cái chạm.
Tay Hạo nắm chặt cổ tay cô, tay kia đặt lên lưng cô để giữ cô đứng vững. Dù chỉ là một cái chạm cứu mạng, nhưng nó mang theo một luồng điện mạnh mẽ. Cả hai đều cảm thấy nó. Cảm giác nóng rực, tê dại, như một luồng điện chạy thẳng từ cổ tay Lam vào tim Hạo. Nó không phải là sự lãng mạn nhẹ nhàng, mà là một cú sốc mạnh mẽ, đầy bản năng và không thể kiểm soát.
Hạo thả lỏng tay, nhưng vẫn giữ cô trong một khoảnh khắc quá dài. Anh nhìn thẳng vào mắt cô. Ánh mắt anh không còn sự lạnh lùng thường thấy, mà là một ngọn lửa bị đánh thức, trộn lẫn giữa sự lo lắng và một khao khát mới mẻ.
"Cô ổn chứ?" Anh hỏi, giọng khàn đặc.
Lam không trả lời ngay. Cô nhìn chằm chằm vào anh, cảm nhận nơi cổ tay vẫn còn lưu lại hơi ấm nóng bỏng của anh. Cô thấy, trong đôi mắt Hạo, sự thật bị giấu kín đã bùng lên: Hắn cũng bị cái chạm này ảnh hưởng.
"Anh… đã cứu tôi," Lam lắp bắp, giọng nói gần như một lời thú nhận.
"Đúng vậy," Hạo thì thầm, không phải với Lam, mà với chính mình. Anh đã chạm vào cô, và thế giới của anh vừa thay đổi mãi mãi. Anh biết, mối quan hệ này sẽ không bao giờ chỉ dừng lại ở hợp tác nữa.
Lam tự đẩy mình ra, sự cảnh giác trở lại, nhưng với một sự run rẩy khó kiểm soát. "Một lần cứu mạng. Nhưng tôi vẫn chưa tin anh."
"Cô sẽ tin," Hạo nói chắc chắn, tay anh vẫn còn run rẩy. "Vì bây giờ, tôi đã chạm vào cô. Và tôi sẽ không bao giờ quên."