Đêm đó, Lãnh Hạo không ngủ. Anh trở về căn penthouse sang trọng của mình, nhưng không gian yên tĩnh và tráng lệ giờ đây trở nên lạnh lẽo và trống rỗng hơn bao giờ hết. Anh ngồi bên cây đàn piano đại dương cầm, nhưng những ngón tay anh không thể chạm vào phím đàn. Cảm giác ấm nóng, run rẩy từ cổ tay Ánh Lam vẫn còn in hằn trong tâm trí anh.
Cái chạm đó không phải là sự dịu dàng. Nó là một cú sốc điện, một tiếng sét đánh thẳng vào sự kiểm soát và lý trí của anh.
Anh nhớ lại ánh mắt cô, sự pha trộn giữa cảnh giác và sự bối rối bị che giấu. Cô cũng cảm nhận được nó. Hạo hiểu rõ bản thân anh không nên có bất kỳ cảm xúc nào với một vũ công đường phố, đặc biệt là một người đang đứng ở chiến tuyến đối lập với lợi ích gia tộc. Nhưng lý trí đã thua cuộc ngay khoảnh khắc da thịt họ tiếp xúc.
Sáng hôm sau, anh bước vào phòng làm việc của mình, nơi chồng hồ sơ về dự án "tái phát triển" khu phố Cấm đang chất đống. Anh liếc nhìn chúng với sự chán ghét. Nhiệm vụ của anh là tìm hiểu về cộng đồng này để gia tộc dễ dàng thâu tóm. Nhưng giờ đây, động lực của anh đã thay đổi. Anh muốn tìm hiểu cô, Ánh Lam.
"Sắp xếp một cuộc gặp với Ánh Lam," Hạo ra lệnh cho thư ký, giọng nói dứt khoát như khi anh chỉ huy dàn nhạc.
Thư ký ngạc nhiên. "Ánh Lam? Thưa Tổng Giám đốc, đó là ai?"
"Một nghệ sĩ đường phố ở khu phố Cấm," Hạo đáp ngắn gọn, không cho phép có thêm câu hỏi nào. "Nói với cô ấy rằng tôi muốn ký hợp đồng tư vấn nghệ thuật cho dự án sắp tới. Bí mật."
Chỉ trong vài giờ, mọi thứ đã được sắp xếp. Hạo không muốn gặp cô ở nhà hát hay văn phòng của mình. Anh chọn một quán cà phê cũ kỹ, nằm ở ranh giới giữa hai thế giới, nơi ít người chú ý.
Chiều tối hôm đó, Hạo đến sớm. Anh ngồi ở một góc khuất, cảm thấy lo lắng một cách bất thường. Anh, Lãnh Hạo, chưa bao giờ phải lo lắng về một cuộc gặp gỡ nào trong đời.
Ánh Lam đến. Cô mặc một chiếc áo phông cũ kỹ và quần jeans rách, nhưng cô bước đi với sự tự tin không thể lẫn vào đâu được. Khi cô nhìn thấy anh, sự cảnh giác lại ánh lên trong đôi mắt cô, sắc bén và không khoan nhượng.
"Hợp đồng tư vấn nghệ thuật," Lam nói, kéo ghế ngồi xuống đối diện anh. "Một cái cớ tồi tệ, thưa Ngài Nhạc trưởng. Khu phố Cấm của chúng tôi không cần 'tư vấn' từ giới thượng lưu."
Hạo đưa cho cô một bản hợp đồng phác thảo đơn giản. "Năm mươi triệu đồng (khoảng 2000 USD) mỗi tháng, để cô giúp tôi hiểu về 'Nhịp Điệu Lạc Lối' của cô. Cô sẽ dạy tôi cách phá vỡ quy tắc."
Lam im lặng nhìn thẳng vào anh. Cô không quan tâm đến số tiền, nhưng cô quan tâm đến sự thách thức.
"Anh muốn phá vỡ quy tắc của mình? Ngay cả khi điều đó có thể làm gia tộc anh tức giận?"
"Đây là vấn đề giữa cô và tôi," Hạo nhấn mạnh. Anh nghiêng người về phía trước, giảm khoảng cách giữa họ. "Cô nói cô không tin tôi. Tôi nói cô sẽ tin. Đây là cơ hội để cô giám sát tôi, Ánh Lam. Giám sát từng bước đi của kẻ mà cô cho là nguy hiểm."
Mắt Lam nheo lại. "Điều kiện của tôi. Chỉ gặp nhau ở khu phố Cấm. Anh phải bước vào thế giới của tôi. Và anh không được chạm vào tôi nữa."
Hạo hít một hơi sâu. Anh cảm nhận được cảm giác từ cái chạm đêm qua đang trỗi dậy mạnh mẽ. Anh chấp nhận.
"Đồng ý. Trừ khi cô gặp nguy hiểm, tôi sẽ không chạm vào cô nữa." Anh mỉm cười nhẹ. "Đây là một hợp đồng bí mật, Ánh Lam. Nếu bị lộ, cả hai chúng ta đều gặp rắc rối."
Lam cầm bút, ký nhanh vào bản phác thảo. Không phải vì tiền, mà vì sự tò mò.
"Tốt. Vậy buổi 'tư vấn' đầu tiên," Lam nói, đứng dậy. "Tôi sẽ dạy anh về sự hỗn loạn."
Lãnh Hạo nhìn theo bóng lưng Lam khuất dần, nơi cô mang theo sự tự do và sức sống mà anh đang khao khát. Anh biết, cái chạm vô tình đêm qua đã vỡ tung mọi giới hạn. Bây giờ, anh đã ký hợp đồng để được ở gần cô, để được đắm chìm trong sự nguy hiểm quyến rũ đó.