Đúng 8 giờ tối ngày hôm sau, Lãnh Hạo đứng trước cửa nhà kho cũ. Anh đã cố ý chọn một chiếc áo khoác da và quần jeans tối màu, nhưng dù có che giấu thế nào đi nữa, khí chất quý tộc vẫn khó lòng bị lu mờ. Anh cảm thấy như một gián điệp vừa vượt qua chiến tuyến.
Khi anh đẩy cánh cửa nặng nề bước vào, một luồng không khí khác hẳn ập đến. Khác với sự tĩnh lặng của Nhà hát Giao hưởng, nơi này tràn ngập năng lượng. Vài nhóm nhỏ đang luyện tập: một nhóm Graffiti đang hoàn thiện bức tường, một DJ đang thử nghiệm âm thanh, và Ánh Lam đang giãn cơ.
Cô mặc một chiếc quần jogger rộng thùng thình và chiếc áo thun đã cũ. Lam không hề có ý định chào đón anh một cách nồng nhiệt.
"Đến rồi à, thưa Nhạc trưởng," Lam nói, không buồn quay đầu lại. "Bài học hôm nay: Quan sát. Đây là thế giới của tôi. Anh có 60 phút để nhìn, nghe, và cảm nhận. Đừng chạm vào bất cứ thứ gì. Đặc biệt là tôi."
Hạo gật đầu, sự nghiêm nghị của anh đối lập với sự tùy tiện xung quanh. Anh cố gắng thu nhận mọi thứ. Anh thấy những bức tường chi chít chữ viết và hình vẽ, mỗi nét đều mang một câu chuyện. Anh thấy những gương mặt trẻ tuổi, đầy mệt mỏi nhưng ánh mắt rực sáng niềm đam mê.
Anh đi chậm rãi đến một góc, nơi một nhóm người đang nhảy. Họ không nhảy theo quy tắc. Họ đổ mồ hôi, họ ngã, họ đứng dậy và cười lớn.
"Họ không hề hoàn hảo," Hạo lẩm bẩm.
Lam quay lại, dựa lưng vào tường. "Hoàn hảo là thứ đã giết chết cảm xúc của anh, Lãnh Hạo. Ở đây, chúng tôi chấp nhận lỗi lầm. Lỗi lầm là một phần của quá trình sáng tạo."
Cô tiến lại gần anh, nhưng giữ khoảng cách an toàn. "Buổi tư vấn đầu tiên, tôi sẽ dạy anh về Sự Hỗn Loạn Có Kiểm Soát."
Lam bật một bản nhạc Jazz Funk mạnh mẽ. "Nhìn tôi đây," cô nói.
Và cô bắt đầu nhảy. Đó là một vũ điệu hoàn toàn khác với đêm qua. Lam kết hợp sự linh hoạt của Street Dance với một chút mềm mại, như một cuộc đối thoại nội tâm. Cô không cố gắng làm người khác hài lòng. Cô chỉ đang giải phóng.
Lãnh Hạo bị mê hoặc. Anh quên mất mình đang ở đâu, quên mất chiếc nhẫn gia tộc trên tay. Anh thấy Lam không chỉ dùng cơ thể, mà còn dùng ánh mắt, hơi thở, để kể một câu chuyện.
Khi cô xoay người mạnh mẽ, vạt áo thun tốc lên, Hạo chợt thấy thoáng qua một vết sẹo nhỏ trên hông cô. Nó không hoàn hảo, nhưng nó kể về những khó khăn mà cô đã trải qua.
"Trong vũ điệu này, không có bản tổng phổ," Lam nói, hơi thở dồn dập sau một cú dừng đột ngột. "Anh phải lắng nghe. Không phải nốt nhạc, mà là nhịp đập. Nhịp đập của bản thân."
Cô tiến đến chỗ anh, ánh mắt đối diện. Hạo cảm thấy bị dồn vào chân tường, sự căng thẳng lãng mạn dâng lên đến đỉnh điểm. Khoảng cách giữa họ chỉ còn chưa đầy một gang tay.
"Nhắm mắt lại," cô ra lệnh.
Hạo ngần ngừ, nhưng rồi anh tuân theo. Sự tin tưởng nhỏ nhoi này đã là một bước đột phá lớn đối với anh.
"Nghe đi. Tiếng DJ. Tiếng thở của tôi. Tiếng cười của họ. Nghe thấy sự hỗn loạn không? Bây giờ, mở mắt ra."
Khi anh mở mắt, Lam đã lùi lại một chút, nhưng sự gần gũi vừa rồi vẫn để lại một dấu vết rõ rệt.
Lam cầm lấy bàn tay anh—bàn tay luôn đeo găng tay hoặc chỉ huy đũa phép—và đặt nó lên bức tường Graffiti gần đó.
"Đây là những gì anh phải học. Dấu vết. Mỗi nét cọ đều là một cảm xúc. Mỗi cú đập tay đều là sự sống. Đây là tự do, Lãnh Hạo. Nó không hoàn hảo, nhưng nó là thật."
Lãnh Hạo cảm nhận sự thô ráp của bức tường dưới lòng bàn tay. Anh cảm nhận hơi ấm vẫn còn lưu lại từ bàn tay Lam vừa chạm vào. Anh đứng đó, bị bao vây bởi sự hỗn loạn đầy cảm xúc của khu phố Cấm. Anh đã đến đây với tư cách là một điệp viên, nhưng lại rời đi với tư cách là một người bị mê hoặc.
Anh biết anh cần phải quay lại. Không phải vì hợp đồng hay gia tộc. Mà vì Ánh Lam đã mở ra một vết nứt trong lớp vỏ hoàn hảo của anh, và anh khao khát được nhìn sâu hơn vào vết nứt đó.
"Hẹn gặp lại," Lam nói, nụ cười nửa miệng đầy thách thức.
Hạo chỉ gật đầu, không thể nói nên lời. Chiếc nhẫn gia tộc trên ngón tay anh dường như đang trở nên nóng rực một cách khó chịu.