MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYêu Từ Cái Chạm Đầu TiênChương 6

Yêu Từ Cái Chạm Đầu Tiên

Chương 6

755 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, Lãnh Hạo trở lại quỹ đạo quen thuộc: phòng họp tối màu, chiếc bàn gỗ gụ sáng bóng, và những gương mặt nghiêm nghị của hội đồng quản trị gia tộc Lãnh. Không khí lạnh lẽo và cứng nhắc, hoàn toàn trái ngược với sự nóng bỏng, bụi bặm của nhà kho đêm qua.

Anh trình bày bản kế hoạch ban đầu cho dự án tái phát triển khu phố Cấm. Mọi thứ đều logic, hoàn hảo trên giấy tờ, nhưng trong đầu anh, những hình ảnh về vũ điệu rực lửa của Ánh Lam cứ liên tục chen ngang.

Ông nội anh, Lãnh Thiên, người luôn nhạy bén như một con cáo già, đã nhận ra điều gì đó bất thường.

"Kế hoạch tốt, Hạo," Lãnh Thiên nói, giọng chậm rãi, dò xét. "Nhưng có vẻ như con đã dành quá nhiều thời gian cho việc 'khảo sát thực địa'. Ta nghe nói khu vực đó rất phức tạp, con nên cẩn thận với những thành phần không ổn định."

Hạo hiểu rõ hàm ý. Gia tộc đã bắt đầu theo dõi anh.

"Con chỉ đang nghiên cứu sâu hơn về văn hóa bản địa, thưa Ông. Để việc thâu tóm được suôn sẻ, chúng ta cần hiểu rõ đối tượng," Hạo đáp lại một cách bình tĩnh, che giấu sự khó chịu đang dâng lên.

"Tốt. Nhưng hãy nhớ, con là nhạc trưởng, không phải là một người hâm mộ nhạc đường phố," Lãnh Thiên nhấn mạnh.

Hạo rời khỏi phòng họp với cảm giác bị đè nén. Càng cố gắng kéo anh lại thế giới này, anh càng khao khát thoát ra. Anh cần Lam.

Tối hôm đó, anh hẹn Lam tại một xưởng vẽ Graffiti gần khu phố Cấm.

"Tôi đã hoàn thành bài tập về nhà của mình. 'Quan sát'," Hạo mở lời, đưa cho cô một phong bì.

Lam mở ra. Bên trong không phải tiền, mà là một bản vẽ phác thảo rất chi tiết về xưởng cũ. Anh đã vẽ lại chính xác vị trí của từng người, từng nét Graffiti trên tường, thậm chí cả chiếc bóng đèn bị hỏng.

Lam ngạc nhiên. "Anh có trí nhớ thị giác đáng sợ đấy."

"Tôi phải thế. Nhưng quan sát không phải là cảm nhận," Hạo nói, ánh mắt khóa chặt vào cô. "Bây giờ đến lượt cô."

"Lượt tôi?" Lam hỏi.

"Đúng vậy. Hợp đồng là 'Tư vấn Nghệ thuật'. Cô đã dạy tôi về sự Hỗn Loạn. Bây giờ, tôi muốn cô dạy tôi về Cấu Trúc," Hạo nói, giọng anh trở nên thách thức. "Hẹn gặp lại, nhưng lần này không phải ở xưởng cũ của cô. Sáng mai, 9 giờ, tại Nhà hát Giao hưởng Quốc gia. Tôi muốn cô xem tôi 'biểu diễn'."

Lam bật cười chế giễu. "Nhà hát Giao hưởng? Tôi còn không mặc đồ phù hợp để bước vào đó. Và tôi ghét những nơi đầy quy tắc."

"Đó là lý do cô phải đến," Hạo phản công. "Nếu cô muốn tôi hiểu thế giới của cô, cô cũng phải hiểu thế giới của tôi. Cô sợ những quy tắc hay sự đánh giá của họ? Nếu vũ điệu của cô là lửa, thì ánh sáng ở đó sẽ làm cô rực rỡ hơn hay thiêu rụi cô?"

Lời thách thức này chạm đúng vào sự kiêu hãnh của Ánh Lam. Cô là người đại diện cho sự tự do. Cô không thể để bản thân bị dọa dẫm bởi một tòa nhà cổ kính.

Lam đứng thẳng người. "Được thôi, Lãnh Hạo. Tôi chấp nhận. 9 giờ sáng mai. Nhưng đừng hy vọng tôi sẽ vỗ tay. Và tôi sẽ mặc chính những gì tôi đang mặc."

"Tôi không cần tiếng vỗ tay của cô. Tôi cần phản ứng thật của cô," Hạo đáp lại, khóe môi khẽ nhếch lên. Anh biết, anh vừa đẩy cô vào một tình thế không hề thoải mái. Nhưng đó là cách duy nhất để cân bằng mối quan hệ này.

Khi Lam rời đi, Hạo dựa lưng vào tường gạch cũ. Anh đã thành công. Anh đã thiết lập một cuộc gặp gỡ chính thức tại lãnh thổ của mình. Một phần trong anh cảnh báo rằng việc đưa cô vào thế giới của anh là nguy hiểm. Nhưng phần còn lại, phần bị cái chạm tối qua đánh thức, lại khao khát nhìn thấy phản ứng rực lửa của Ánh Lam dưới ánh đèn pha lê lộng lẫy của nhà hát.

Ngày mai sẽ là một cuộc đối đầu không tiếng động, chỉ có âm nhạc và ánh mắt.