Đúng 9 giờ sáng, Ánh Lam đứng trước sảnh chính của Nhà hát Giao hưởng Quốc gia. Cô cảm thấy lạc lõng và bị soi xét ngay lập tức. Chiếc áo phông cũ và quần jeans rách gối của cô đối lập hoàn toàn với lớp kính sáng bóng, sàn đá cẩm thạch và những bức tượng đồng uy nghi.
Cô cảm nhận được những cái nhìn đánh giá từ nhân viên lễ tân, nhưng cô ngẩng cao đầu. Cô là Ánh Lam của khu phố Cấm, và cô không cần phải thay đổi để làm hài lòng bất kỳ ai.
Một người quản lý áo vest đen dẫn cô vào khán phòng chính. Nơi này rộng lớn, tráng lệ, và trống rỗng, ngoại trừ dàn nhạc đang tập luyện trên sân khấu.
"Ngồi ở đây, thưa cô. Nhạc trưởng Lãnh Hạo đã dặn kỹ là cô phải có một ghế ngồi tốt nhất," người quản lý nói với thái độ lịch sự nhưng xa cách.
Lam ngồi xuống hàng ghế đầu tiên. Ngay khi cô vừa ổn định, mọi ánh mắt trên sân khấu đều đổ dồn về phía cô. Cô biết, trong thế giới của họ, cô là một vết nhơ.
Và rồi, Lãnh Hạo bước lên bục chỉ huy.
Anh hoàn toàn khác biệt so với người đàn ông mà cô gặp trong nhà kho. Ở đây, anh là quy tắc, là quyền lực. Ánh mắt anh sắc lạnh, tập trung, không hề có chút dấu vết nào của sự bối rối đêm qua. Anh đứng đó, hoàn hảo và không thể chạm tới.
"Bắt đầu từ đoạn C, một lần nữa. Chuẩn xác, không cảm xúc thừa," Lãnh Hạo ra lệnh, giọng nói vang vọng khắp khán phòng.
Dàn nhạc bắt đầu chơi. Đó là một bản giao hưởng phức tạp, hùng vĩ. Lam thừa nhận, anh là một thiên tài. Từng cử chỉ của cây đũa phép đều tính toán, chính xác đến từng mili giây. Không có một nốt nhạc nào lạc điệu, không có một chút sai sót nào về kỹ thuật.
Nhưng Lam thấy khó chịu.
Cô không thấy ngọn lửa. Cô thấy sự trống rỗng.
Cô nhìn khuôn mặt anh. Nó đẹp, nhưng cứng nhắc, giống như một bức tượng điêu khắc. Anh đang nghe, đang chỉ huy, nhưng anh không hề cảm nhận. Âm nhạc anh tạo ra là hoàn hảo, nhưng thiếu đi linh hồn.
Đột nhiên, Lam nhìn thấy một chi tiết nhỏ: khi anh chỉ huy đoạn cao trào, cơ mặt anh co lại rất nhẹ. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cô thấy sự mệt mỏi, sự ngột ngạt ẩn sau vẻ ngoài hoàn hảo đó.
Lam nhớ lại cái chạm đêm qua. Sức nóng bùng cháy và sự run rẩy mạnh mẽ của anh.
Anh bị giam cầm trong chính sự hoàn hảo của mình.
Cô đứng dậy, đi thẳng về phía mép sân khấu.
Lãnh Hạo nhận thấy cô. Ánh mắt anh lướt qua cô, không thay đổi nhịp độ, nhưng Lam thấy một tia cảnh báo thoáng qua.
Khi dàn nhạc chuẩn bị chơi đoạn chuyển tiếp quan trọng, Lam làm điều không ai ngờ. Cô vỗ tay. Không phải một tràng vỗ tay lịch sự, mà là ba tiếng vỗ tay dứt khoát, mạnh mẽ, cắt ngang sự im lặng trang trọng.
Dàn nhạc dừng lại đột ngột, hỗn loạn. Tất cả quay sang nhìn cô với vẻ mặt kinh ngạc và tức giận.
Lãnh Hạo quay lại, cây đũa phép hạ xuống, ánh mắt anh lần đầu tiên không còn sự lạnh lùng. Đó là sự tức giận, nhưng cũng là sự tò mò.
"Cô đang làm gì?" Anh hỏi, giọng anh trầm xuống đầy nguy hiểm.
Lam mỉm cười thách thức. "Bài học của tôi, Lãnh Hạo. Tôi thấy anh đã chơi đúng. Nhưng anh không chơi hay. Anh chỉ đang chơi theo quy tắc. Âm nhạc của anh thiếu nhịp đập."
Cô chỉ tay vào ngực anh. "Anh đang chỉ huy một dàn nhạc, hay đang chỉ huy một chiếc đồng hồ? Nhịp điệu của anh là của cái đầu, không phải của trái tim. Anh đã đánh mất chính mình trong mớ quy tắc này."
Lam tiến lên một bước, gần hơn với bục chỉ huy. "Đêm qua, tôi thấy anh nhảy với lửa. Sáng nay, tôi thấy anh bị chôn vùi trong băng. Nếu đây là sự thật của anh, thì hợp đồng của chúng ta vô nghĩa."
Lãnh Hạo nhìn cô, ánh mắt anh bắt đầu thay đổi. Sự giận dữ biến mất, thay vào đó là một sự thật trần trụi. Cô đã nhìn thấy anh, nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc. Cô đã chạm đến vết thương lòng của anh.
"Lùi lại, Ánh Lam," Anh nói, giọng khàn đặc.
Lam không lùi. Cô chỉ nói, giọng cô đầy cảm xúc. "Tôi sẽ dạy anh chơi một bản nhạc thật sự. Bản nhạc về cảm xúc của anh, Lãnh Hạo."
Hạo hít sâu, anh biết cô đúng. Và ngay trước mặt dàn nhạc đang bối rối, anh đưa cây đũa phép cho cô.
"Vậy thì, cô hãy chỉ huy đi. Dạy tôi cách phá vỡ."
Lam ngạc nhiên, nhưng cô mỉm cười rạng rỡ. Cô cầm cây đũa phép bằng tay phải, giữ nó như một thanh kiếm. Dù cô không biết bất kỳ quy tắc nào của giao hưởng, nhưng cô biết quy tắc của sự tự do.
"Không, tôi sẽ không chỉ huy," Lam nói, trả lại cây đũa phép. "Anh sẽ tự chỉ huy. Nhưng lần này, anh sẽ không chơi bằng bản nhạc. Anh sẽ chơi bằng cái chạm đầu tiên của chúng ta."