MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủYêu Từ Cái Chạm Đầu TiênChương 8

Yêu Từ Cái Chạm Đầu Tiên

Chương 8

818 từ · ~5 phút đọc

Khán phòng rộng lớn của Nhà hát Giao hưởng Quốc gia lặng đi như tờ. Dàn nhạc nhìn Nhạc trưởng Lãnh Hạo với vẻ bối rối tột độ. Không ai dám tin vào những gì vừa xảy ra. Một vũ công đường phố đã thách thức, và Nhạc trưởng Lãnh Hạo đã chấp nhận.

Hạo giữ cây đũa phép trong tay. Những lời của Lam vang vọng trong đầu anh: “Anh sẽ chơi bằng cái chạm đầu tiên của chúng ta.”

Cái chạm đó. Sự nóng bỏng, sự hỗn loạn, và cú sốc điện đã phá vỡ mọi quy tắc.

Anh hít một hơi sâu, không nhìn vào bản tổng phổ trên giá nhạc. Anh nhìn thẳng vào Lam. Cô đứng đó, ánh mắt rực lửa và thách thức, như một nguồn năng lượng sống động.

"Mọi người nghỉ giải lao mười lăm phút," Hạo ra lệnh cho dàn nhạc, giọng nói lạnh lùng trở lại, không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào.

Khi dàn nhạc tan rã trong sự thì thầm và bối rối, Hạo bước xuống bục, đi thẳng đến chỗ Lam.

"Cô đã thành công làm hỏng buổi tập của tôi," anh nói, giọng anh trầm hơn.

"Tôi đã thành công trong việc cho thấy anh đang chơi một bản nhạc đã chết, Lãnh Hạo," Lam đáp, không hề nao núng. "Đó là lý do tôi ở đây. Để giúp anh tìm lại hơi thở. Buổi tư vấn đầu tiên của anh đã kết thúc. Tôi muốn tiền của tôi."

Hạo lấy từ túi ra một chiếc thẻ đen, đặt vào tay Lam. Khoảnh khắc da thịt họ chạm nhẹ nhau, cả hai đều cảm nhận được một luồng điện quen thuộc chạy qua. Lam rụt tay lại nhanh chóng, nhưng ánh mắt Hạo vẫn giữ sự tập trung.

"Đó là tạm ứng cho tháng đầu tiên," Hạo nói. "Bây giờ, chúng ta cần một thỏa thuận chính thức. Tôi không cần cô dạy tôi về vũ điệu, tôi cần cô dạy tôi về Cảm Xúc. Đổi lại, tôi sẽ dùng kiến thức và sức ảnh hưởng của mình để giúp cô bảo vệ khu phố Cấm. Đó là điều cô thực sự muốn, đúng không?"

Lam nhìn thẳng vào mắt anh. Cô thấy sự nghiêm túc, nhưng cũng thấy sự tính toán. Cô biết anh không phải là kẻ đơn giản.

"Điều kiện của tôi," Lam đưa ra. "Thứ nhất, những gì xảy ra giữa chúng ta là bí mật tuyệt đối. Không ai được biết. Thứ hai, mỗi lần gặp, tôi sẽ quyết định bối cảnh: một lần ở thế giới của anh, một lần ở thế giới của tôi. Chúng ta phải cân bằng. Thứ ba, anh phải trung thực với tôi. Ngay cả về lý do gia tộc anh muốn khu phố Cấm."

Hạo ngần ngừ trước điều kiện cuối cùng. Anh chưa thể nói hết sự thật.

"Tôi sẽ trung thực nhất có thể, miễn là điều đó không gây nguy hiểm cho cô hoặc tôi," Hạo sửa lại. "Và cô phải đồng ý rằng mọi thông tin tôi chia sẻ về gia tộc là tuyệt mật."

Lam nghiêng đầu. "Thỏa thuận."

"Tôi cũng có điều kiện," Hạo tiếp lời. "Cô phải dạy tôi cách nghe âm nhạc bằng trái tim. Và tôi sẽ dạy cô cách sử dụng tài năng của mình một cách có chiến lược."

Họ bắt tay. Cái chạm lần này là một lời cam kết, một sự ràng buộc bí mật giữa hai thế giới đối lập.

"Vậy, buổi tư vấn tiếp theo sẽ ở đâu?" Lam hỏi.

"Ở thế giới của cô," Hạo đáp. "Một nơi mà tôi có thể chạm vào sự hỗn loạn mà không cần phải lo lắng về sự hoàn hảo."

"Được," Lam cười nửa miệng. "Hẹn gặp lại anh, ở nơi mà anh sẽ phải mặc đồ bình thường và đổ mồ hôi. Và chuẩn bị tinh thần đi, Nhạc trưởng. Tôi sẽ rất khắt khe."

Hạo gật đầu, ánh mắt anh lóe lên tia thách thức. Anh biết, mối quan hệ này sẽ là một bản giao hưởng đầy mạo hiểm, nhưng nó đã là bản nhạc thú vị nhất trong cuộc đời anh.

Sau khi Lam rời đi, Hạo quay lại bục chỉ huy. Dàn nhạc đã quay lại vị trí.

"Từ đầu, mọi người," Hạo ra lệnh, giọng anh trầm và có chút thay đổi.

Anh nhắm mắt lại. Anh không nghĩ về nốt nhạc, không nghĩ về nhịp độ chuẩn mực. Anh nghĩ về cái chạm đầu tiên, sự nóng bỏng, và lời nói thách thức của cô gái tóc đen.

Hạo bắt đầu chỉ huy. Lần này, anh không chỉ điều khiển dàn nhạc, mà anh đang cảm nhận. Bản nhạc vẫn là bản tổng phổ quen thuộc, nhưng có một điều gì đó khác biệt. Có sự giằng xé, sự khao khát, và một chút nổi loạn len lỏi qua từng tiếng đàn.

Anh đã bắt đầu chơi bằng trái tim, không phải bằng lý trí.