Ánh Lam quyết định buổi tư vấn tiếp theo sẽ diễn ra tại một quán cà phê sách cũ kỹ, nằm sâu bên trong khu phố Cấm. Nơi này là điểm hẹn yêu thích của giới nghệ sĩ underground, nơi mọi người có thể trò chuyện về nghệ thuật mà không sợ bị phán xét.
Lãnh Hạo đến đúng giờ. Anh mặc một chiếc áo len cổ lọ màu xám và quần tây, cố gắng hòa mình vào đám đông nhưng vẫn toát lên sự khác biệt. Anh tìm thấy Lam đang ngồi ở góc phòng, đọc một cuốn sách bìa đã sờn.
"Môi trường của cô không hề 'hỗn loạn' như tôi nghĩ," Hạo nhận xét, kéo ghế ngồi đối diện cô.
Lam gấp sách lại. "Hỗn loạn không phải là tiếng ồn, Lãnh Hạo. Hỗn loạn là cảm xúc không được sắp xếp. Hôm nay, tôi sẽ dạy anh về Sự Gần Gũi."
Hạo nhướn mày. "Tôi tưởng chúng ta đang nói về âm nhạc."
"Âm nhạc hay nhất được tạo ra khi con người đủ gần gũi để chia sẻ bí mật. Anh là người của quy tắc, anh luôn dựng một bức tường hoàn hảo. Hôm nay, chúng ta sẽ hạ bức tường đó xuống," Lam nói, ánh mắt cô sắc bén. "Bài tập: Nói sự thật."
Lam bắt đầu. "Món ăn ưa thích của anh không phải là những món Pháp cầu kỳ, mà là những món ăn đơn giản, ấm cúng mà anh không được phép ăn công khai, đúng không?"
Hạo bất ngờ. "Làm sao cô biết?"
"Đó là cảm nhận. Tôi thấy sự cô đơn khi anh nói về thức ăn," Lam cười khẩy. "Đến lượt anh. Hãy nói một sự thật mà anh chưa bao giờ nói với ai."
Hạo hít một hơi sâu. Sự thật... Đó là thứ xa xỉ trong thế giới của anh. Anh nhìn vào mắt cô, ánh đèn vàng mờ ảo làm nổi bật màu hổ phách trong đôi mắt anh.
"Tôi không hề cảm thấy tự hào khi chỉ huy dàn nhạc. Tôi cảm thấy bị ép buộc," anh thú nhận, giọng nói nhỏ hơn nhiều so với khi anh đứng trên bục. "Tôi khao khát được chơi một bản nhạc do chính tôi sáng tác, không phải của người khác."
Lam giữ im lặng, ánh mắt cô lần đầu tiên có sự dịu dàng. "Anh đã vượt qua bài tập."
"Đến lượt cô," Hạo nói.
Lam ngần ngừ. "Tôi không nhảy để nổi tiếng, tôi nhảy để nhớ đến Mẹ tôi. Bà là một vũ công đường phố, nhưng bà đã bị gia đình tôi ép từ bỏ. Tôi tiếp tục nhảy để giữ lại di sản của bà."
Không khí giữa họ trở nên tĩnh lặng và thân mật. Họ đã trao đổi những bí mật riêng tư, tạo ra một mối liên kết vượt qua cả hợp đồng.
Hạo đưa tay qua bàn. "Lam…"
Lam ngay lập tức đưa tay ra hiệu dừng lại. "Không chạm. Nhớ quy tắc của tôi. Anh phải tập trung vào ánh mắt và lời nói."
Hạo rút tay lại, nhưng sự khao khát chạm vào cô vẫn còn đó. Anh thay đổi chiến thuật, nghiêng người gần hơn.
"Khi tôi chạm vào cô đêm hôm trước, tôi cảm thấy tim tôi đập nhanh gấp đôi. Cô đã cảm thấy gì, Ánh Lam? Hãy nói sự thật."
Lam nuốt nước bọt. Cô không ngờ anh lại thẳng thắn đến vậy. Ánh mắt anh quá gần, quá mãnh liệt. Hơi thở ấm áp của anh phả nhẹ vào mặt cô.
"Tôi... tôi cảm thấy bị sốc," cô nói, cố gắng giữ giọng điệu lạnh lùng. "Giống như một dòng điện chạy qua. Nó đáng sợ, Lãnh Hạo. Anh là nguy hiểm."
"Nguy hiểm vì tôi làm cô cảm thấy điều gì đó thật sự?" Hạo hỏi ngược lại. Anh đưa tay lên, chạm nhẹ vào vành tai cô, chỉ trong một khoảnh khắc rất nhanh. "Nguy hiểm vì tôi có thể phá vỡ sự kiểm soát của cô?"
Cái chạm nhỏ đó, dù không phải là cái chạm đầu tiên, nhưng đủ để Lam mất cảnh giác. Cô nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận ngón tay lạnh lùng của anh.
"Buổi tư vấn kết thúc," Lam nói, đứng bật dậy, đẩy ghế ra. Cô không thể chịu đựng được sự gần gũi này thêm nữa. "Anh đã hiểu về sự thật. Lần sau, chúng ta sẽ bắt đầu chơi nhạc. Đừng chạm vào tôi nữa."
Lam rời đi nhanh chóng, để lại Lãnh Hạo ngồi đó với nụ cười chiến thắng. Anh đã không chạm vào cô theo nghĩa đen, nhưng anh đã chạm vào sự kiểm soát và cảm xúc của cô.
Anh biết, bức tường phòng thủ của Ánh Lam đã bắt đầu rạn nứt.