Saved Font
  1. mTruyen.net
  2. Xuyên Thành Mẹ Kế Nữ Chủ
  3. Chương 51+52
Trước /50 Sau

Xuyên Thành Mẹ Kế Nữ Chủ

Chương 51+52

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Style Combo

Chương 51: Hắn sẽ không gánh cái loại tội danh gian phu này

Tất nhiên Hương Vũ biết rằng mình đang hầu hạ hầu gia.

Nhưng đêm qua hầu hạ ngài ấy đến mức thân thể nàng muốn rã ra.

Vốn là nếu tối qua đã hầu hạ rồi thì hôm nay sẽ không phải hầu hạ nữa. Cho dù là một nha hoàn thông phòng cũng không nên dùng đến kiệt sức người ta như vậy chứ!

Nhưng mình thật ngốc, cứ vì con dấu mả trông mong xuất hiện trước mặt hầu gia.

Khi hầu gia dùng ngón tay vuốt nhẹ qua môi nàng, nàng cảm nhận được niềm khao khát âm ỷ trong đôi mắt sâu thẳm của hầu gia.

Hầu gia muốn nàng.

Hương Vũ có chút do dự.

Nàng không muốn hầu hạ hầu gia trong thư phòng, điều này khiến nàng nhớ lại giấc mơ của mình, Hương Vũ trong giấc mơ đó cũng đã hầu hạ cô gia trong thư phòng, sau đó tiểu thư đem chuyện này bẩm cáo với lão thái thái của Sở gia, từ đó nàng mang danh là hồ ly tinh câu dẫn cô gia.

Nàng ít nhiều cũng hiểu rõ, là một tiểu nha hoàn thông phòng muốn hầu hạ nam nhân thì cũng phải được hầu hạ ở trên giường, không thể ở chỗ nào khác nhất là thư phòng, đó là nơi nghiên cứu học tập, không phải là chỗ làm chuyện bất chính, nếu bị người khác biết thì tránh khỏi bị nói xấu sau lưng.

Cho dù thật ra chuyện này nàng cũng không thể làm chủ được, là nam nhân cố chấp, nhưng cái tát cuối cùng vẫn là vả vào mặt nàng, ai kêu nàng chỉ là một tiểu nha hoàn cơ chứ, ai kêu nàng chỉ là một nữ nhân gia làm chi.

Mọi người hoàn toàn không trách nam nhân cố chấp muốn thân thể của nàng ức hiếp nàng, bọn họ chỉ trách nàng mê hoặc quyến rũ nam nhân.

Hương Vũ nghĩ đến điều này, lại cảm thấy ngón tay của hầu gia đã nóng hổi trên khuôn mặt mình, nàng vô thức né mặt ra chỗ khác, trốn tránh.

Hoắc Quân Thanh nhìn bộ dạng tiểu nha hoàn bị dọa khiếp sợ, quả thực có chút buồn cười, lại thấy tiểu nha hoàn nhu thuận quyến rũ như vậy, hắn liền nhớ tới tối hôm qua nàng bị mình đè lên giường, nàng la đến độ âm giọng khàn đi, thế là sự buồn cười này liền biến thành thương xót.

Tiểu nha hoàn ngu ngơ, ngây thơ đơn thuần, tính tình lỗ mãng, nhưng mà lại hợp ý hắn.

Chỉ là hiện tại thân mật với nàng, mà nàng lại thế này.

Sắc mặt Hoắc Quân Thanh trở nên có chút không vui: “Làm sao?”

Đơn nhiên là Hương Vũ biết rằng mình không thể cự tuyệt hầu gia, hầu gia cao cao tại thượng, còn mình chỉ là một nô tỳ thấp bé, làm làm gì có quyền từ chối, nàng chỉ có thể mím môi và nói nhỏ: “Hầu gia, có phải là lão nhân gia ngài đang bận không? Nô tỳ sợ làm phiền đến ngài, làm chậm trễ chính vụ của hầu gia, nếu vậy thì nô tỳ thật không tốt, trong lòng thấy hổ thẹn.”

Nhưng nàng không biết rằng nàng cúi đầu mím môi, nói ra lời quan tâm dịu dàng, thần sắc thơm ngon quyến rũ, bất cứ nam nhân nào nhìn nàng thế này cũng không thể kìm lòng chứ đừng nói là vị hầu gia trước mặt vốn đang để tâm đến nàng.

Vì vậy, thay vì bị giận mà ngược lại tay nàng còn bị siết chặt hơn.

Lông mi của Hương Vũ khẽ chớp nhìn hầu gia.

Hầu gia nhàn nhạt nói: “Mài mực đi.”

Hương Vũ thầm thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng đã thoát được một kiếp, cúi đầu vội vàng nói: “Vâng.”

Kỳ thực, nếu chỉ đơn giản là hầu hạ mài mực, Hương Vũ sẽ rất sẵn lòng.

Nàng xuất thân thấp kém, vốn làm gì có cơ hội tiếp xúc với giấy mực, may mà đi theo Tiểu thư, Tiểu thư đi học nàng mới có cơ hội hầu hạ bên cạnh, cũng nhờ đó mà đọc sách biết chữ.

Hương Vũ rất thích ngửi mùi mực, luôn cảm thấy bên trong đó thực sự có mùi mực phát ra.

Nàng cúi đầu nghiêm túc mài mực, sau đó giúp hầu gia trải giấy ra.

Hầu gia lại không nhìn nàng nữa mà cúi đầu viết chữ.

Nhìn thấy hầu gia đang viết chữ, Hương Vũ cố ý lùi lại một bước.

Mặc dù nàng đã nghe được một số bí mật của hầu gia, nhưng nàng không hiểu mấy chuyện đó, nghe không hiểu thì có thể giả ngốc.

Ngộ nhỡ vô tình nhìn thấy mấy chữ trên đó, thoáng một cái tinh thông đạo lý thì sẽ hiểu ngay, mà nếu thực sự hiểu thì sẽ rất phiền phức.

Trong khi nàng đang suy nghĩ lung tung thì hầu gia hỏi: “Nàng biết chữ không?”

Hương Vũ muốn lắc đầu giả ngốc, nhưng sau khi nghĩ lại rốt cuộc cũng không dám che giấu, nhỏ giọng đáp: “Biết ạ.”

Hầu gia lại hỏi: “Biết viết không?”

Trái tim Hương Vũ run lên: “Biết một chút…”

Hầu gia ngước mắt lên nhìn nàng.

Hương Vũ nén hơi thở, không dám thở mạnh.

Hầu gia: “Qua đây giúp bản hầu sao chép lại bức thư này.”

Hương Vũ: “…Vâng.”

Hầu gia tiện tay ném mấy bức thư đến trước mặt Hương Vũ, Hương Vũ nơm nớp lo sợ cầm lên nhưng không dám đọc, sầu não mà lấy giấy bút ra sao chép.

Nhưng may mà mấy bức thư này chẳng qua chỉ là thư từ qua lại bình thường, hàn huyên hỏi thăm đôi điều và nói về nhà ai ở trong Kinh thế này thế kia, nhà ai ở biên cương thế nào thế nào. Hương Vũ làm gì hiểu được mấy thứ này, bất quá cứ sao chép trong sự mù mờ.

Hương Vũ cứ sao chép như thế, tự nhiên trong lòng kinh hãi, càng nghĩ càng thấy hối hận, không hiểu tại sao bản thân không có gì làm hay sao mà chạy tới chỗ hầu gia?

Dùng thân thể để hầu hạ nam nhân trong thư phòng là tuyệt đối không được, nhưng giúp sao chép mấy bức thư này lại càng không nên!

Hiện giờ hầu gia đang thèm khát thân thể của mình, cho nên tự nhiên sẽ đối tốt với mình, cũng sẽ không tới nỗi không tin tưởng mình.

Nhưng tương lai thì sao? Tương lai hứng thú qua đi, ngài ấy sẽ đối xử với mình thế nào đây? Trực tiếp lấy mạng mình hay là đem mình cho báo đen ăn?

Đang suy nghĩ lung tung như thế thì nghe hầu gia nói: “Sao chép cho đàng hoàng, nếu không bản hầu sẽ trừng phạt nàng.”

Hương Vũ vốn nhát gan, Hương Vũ sợ nhất là hai chữ “trừng phạt”, vừa nghe đến chữ trừng phạt, đầu ngón tay gần như run lên, lập tức tập trung tinh thần, chuyên tâm sao chép.

May mà nàng thực sự thích viết, bây giờ cây bút đang di chuyển theo con tim, nàng từ từ chuyển tâm trí của mình lên cây bút và ngừng suy nghĩ lung tung.

Sau đó, nàng có chút nhập tâm vào nó.

Lúc này rừng trúc bên ngoài vi vu dao động, ánh mặt trời như vụn vàng lọt qua song cửa sổ, vụn vàng chậm rãi lay động, thong thả di chuyển, bất giác ngẩng đầu lên, vậy mà đã là mặt trời ban trưa rồi, thời gian buổi trưa đến rồi.

Hoắc Quân Thanh ngẩng đầu lên khỏi đống công văn, nhìn sang bên cạnh thì thấy tiểu nha hoàn đang ngồi ngay ngắn ở đó, chuyên tâm sao chép.

Có thể nhìn ra, nàng sao chép cực kỳ nghiêm túc, từng nét một, thỉnh thoảng còn nhăn cái mũi nhỏ, hoặc là nghiêng đầu suy nghĩ cái gì đó, sau đó lại tiếp tục viết.

Ánh mặt trời như vàng vụn rọi lên gương mặt nàng, phản chiếu làn da nhẵn mịn óng ánh như hồng ngọc, những sợi tóc rũ bên tai trông đặc biệt mềm mại và quyến rũ.

Nhìn nàng như vậy lại khiến hắn có cảm giác năm tháng yên bình tốt đẹp, thậm chí trong lúc ngẩn ngơ dường như còn có ý nghĩ có thể cứ như vậy mãi mãi cũng được.

Hắn bừng tỉnh, cảm thấy bản thân nực cười, lập tức thu hồi tầm mắt về lại trên bàn làm việc. Trên bàn là một vài bức mật hàm, một số đến từ biên cương và một số đến từ thành Yến Kinh, mà trong đó còn có một bức mật hàm của hoàng thượng, một bức thư mà vứt bỏ cả uy nghiêm của bậc đế vương, gần như van xin hắn trong tiếng khóc than.

Hoắc Quân Thanh nhìn bức thư mà bắt đầu đau đầu.

Công chúa Kỳ Nhã có tính khí kiêu ngạo mà lại tràn đầy dã tâm, chỉ với một thân nữ nhân mà nàng ta có thể đánh bại mấy vị huynh trưởng, ở một nơi loạn lạc như Bắc Địch mà đoạt được vương vị, là một nhân vật trước nay không chịu bị khinh thường. Mà trong một lần giao tranh cách đây vài năm trước, khiến Hoắc Quân Thanh vẫn ấn tượng mãi khó quên.

Đây hoàn toàn không phải là một nữ nhân dễ chọc vào, Hoắc Quân Thanh cho rằng không thể nhìn nhận loại người này như một nữ nhân.

Nhưng cứ có một số người luôn muốn phạm phải điều kiêng kỵ, đi khiêu khích cái thứ phiền toái không nên khiêu khích này.

Hoắc Quân Thanh cảm thấy huyệt thái dương đau âm ỷ khi nghĩ đến điều này.

Đương kim thánh thượng cùng hắn lớn lên, có thể nói là tình như thủ túc.

Năm xưa vị hoàng thượng này vẫn là hoàng tử, dựa vào sự trẻ trung tuấn tú của mình mà đi trêu chọc một nữ nhân không thể gọi là nữ nhân như trên, thậm chí còn khiến nàng ta thai nghén một đôi nam nữ.

Vốn dĩ năm đó nếu cứ tiếp tục giấu giếm, trời không hay quỷ không biết, hắn giúp hoàng thượng nuôi nấng hai đứa trẻ kia, còn ngài ấy thì cứ đi làm cái chức hoàng thượng của ngài ấy, về phía công chúa Kỳ Nhã cũng chưa từng biết chân tướng, chỉ nghĩ rằng đôi trai gái ấy đã chết, vậy cho xong chuyện đi.

Nhưng cứ phải một mực rằng, cuối cùng công chúa Kỳ Nhã cũng biết tên phò mã ở rễ đã phụ tình nàng ta và bí mật đưa đôi con trai con gái của nàng ta chạy trốn chính là hoàng đế của nước Đại Chiêu, nàng ta bắt đầu thảo phạt muốn giành lại đôi trai gái của nàng ta.

Kỳ thực cho dù bây giờ Công chúa Kỳ Nhã đang nắm trong tay binh mã của Bắc Địch, Hoắc Quân Thanh cũng cũng không tới nỗi phải sợ nàng ta, hai quân giao chiến, ai thắng ai thua vẫn chưa nói trước được.

Nhưng vấn đề rắc rối ở chỗ là nếu vị Công chúa Kỳ Nhã này nổi giận lên, đem công khai việc nàng ta đã sinh hạ một đôi trai gái cho hoàng đế Nước Đại Chiêu, và kể ra năm đó hoàng đế của Nước Đại Chiêu đã dùng vẻ ngoài thư sinh điển trai để trở thành phò mã của nước Bắc Địch như thế nào, vậy thì sẽ thật chấn động, đến lúc đó mặt mũi của hoàng đế Đại Chiêu coi như mất hết.

Hoắc Quân Thanh lại nhìn lá thư lần nữa.

Hắn không ngờ rằng người huynh đệ tốt năm xưa, nay đường đường là vua của một nước lại cầu xin hắn đứng ra giải quyết rắc rối của y, thừa nhận rằng hắn chính là phụ thân của đôi con trai và con gái của Công chúa Kỳ Nhã.

“Quân Thanh, khanh đã nuôi nấng chúng nhiều năm nay, bọn chúng nghiễm nhiên kính khanh như phụ thân của mình. Giờ đây khanh thuận theo tình nghĩa thừa nhận có gì mà không được chứ? Đến nay khanh vẫn chưa có vợ con, đôi trai gái này tặng cho khanh, về sau còn có người chăm sóc tuổi già.”

…Đây là lời nguyên văn của một vị quốc quân sao?

Hoắc Quân Thanh cong môi chế nhạo.

Nếu vị quốc quân này mà ở trước mặt hắn, e rằng hắn cũng không thể nhịn được mà phạm thượng đánh y một trận.

Cho dù công chúa Kỳ Nhã kia chưa tận mắt nhìn thấy hắn nhưng lẽ nào không biết ngõ tìm ảnh chân dung của hắn sao? Nàng ta có thể không biết diện mạo của nam nhân từng ngủ với mình sao? Có thể không biết bộ dáng của phụ thân của các con mình sao?

Mình đã giúp y nuôi con suốt mười lăm năm, còn phải tiếp tục dọn dẹp bãi chiến trường cho y sao?

Chỉ vì mình chưa cưới thê tử nên thanh danh có thể bị bại hoại như vậy sao?

Còn Hương Vũ ở bên cạnh đang mải mê chăm chú vào bản sao chép.

Sau nét bút cuối cùng khiến bản thân khá hài lòng, nàng mới dừng bút và ngẩng đầu lên.

Ngay khi nhìn lên tình cờ thấy hầu gia đang cười.

Hàm răng trắng đều tăm tắp, ánh mắt u lãnh, ý cười thật giống như muốn ăn người ta.

A…

Tinh thần tập trung thanh thản vừa rồi không còn sót lại chút gì, Hương Vũ giật mình sợ hãi suýt chút nữa ngã xuống ghế.

Hầu gia thật dữ tợn, thật đáng sợ mà!

Hoắc Quân Thanh nhướng mày: “Làm sao nào?”

Đôi môi của Hương Vũ run lên, không dám hó hé gì.

Hoắc Quân Thanh nhíu mày không vui.

Hương Vũ lùi lại, lùi lại nữa, lùi lại tiếp.

Hoắc Quân Thanh giơ tay, ra hiệu cho Hương Vũ qua đây.

Hương Vũ càng sợ hãi hơn.

Nàng có thể nhìn ra, mặt mày của hầu gia tràn đầy sát khí, ánh mắt hầu gia vô cùng u lãnh, thậm chí nụ cười của hầu gia cũng mang theo khí tức muốn ăn thịt người.

Hương Vũ sợ hãi lùi thêm một bước lớn.

Hầu gia bị làm sao vậy, thật đáng sợ quá đi! Rõ ràng mới lúc nãy không phải thế này!

Quả thực Hoắc Quân Thanh có chút bực dọc, thế mà tiểu nha hoàn lại dám tránh né hắn như vậy.

Hắn nhướng mày, nhàn nhạt nói: “Lại đây.”

Chỉ là hai chữ, nhưng lại mang sức mạnh không thể cự tuyệt.

***

Hương Vũ biết rằng lúc này hầu gia rất đáng sợ, lúc này hầu gia muốn ăn thịt người.

Quả nhiên nàng không đoán sai.

Nàng bị lột áo đè trên án thư.

Nàng không muốn như thế này, nàng nhẹ nhàng vùng vẫy một chút, nhưng căn bản là không thể thoát được, vì vậy chỉ đành từ bỏ, mặc cho hầu gia hành động.

Có vẻ như tâm trạng của hầu gia không tốt cho nên hành động hơi thô lỗ, may mà sau khi nàng khóc thút thít kêu đau vài tiếng, động tác của ngài ấy liền nhẹ đi một chút.

Cũng chỉ là nhẹ hơn một chút mà thôi.

Bất kể là ai, bị trần truồng đặt ở trên án thư để thảo phạt, e rằng đều có chút hoảng sợ thấp thỏm.

Hầu gia ôm nàng từ phía sau, xõa mái tóc dài của nàng ra, cúi đầu nói vào tai nàng, hỏi nàng có thích không.

Nàng thút thít hai tiếng, thì thào rằng nàng không thích.

Hắn không dừng lại, nói sẽ làm cho nàng thích.

Sau đó, nàng chỉ biết thút thít, không nói nên lời.

Nàng ngửa mặt lên trời, đôi chân ngọc của nàng đặt trên vai hầu gia, trên đoio chân ngọc còn sót lại đôi tất, đôi tất chuyển động lên xuống, tựa như muốn rơi nhưng lại không rơi.

Nàng có thể cảm nhận được mái tóc dài của mình vương vãi khắp bàn, cái bàn bằng gỗ đàn hương đỏ quý giá, là loại đắt tiền nhất nhất, mái tóc dài của nàng thuận theo động tác mà giàn ra khắp bàn.

Thậm chí nàng còn cảm nhận được những bức tín hàm trên bàn đều bị quét rơi xuống đất.

Ánh nắng như vụn vàng rơi trên mắt nàng, nàng liều mạng mở to hai mắt nhìn nam nhân phía trên.

Trong cơn mơ hồ được bao phủ bởi một lớp sương vàng, nàng nhìn thấy trên trán của nam nhân đang ra sức hì hục là những giọt mồ hôi đang chảy xuống và rơi trên người nàng.

Nàng nghĩ, thực ra nàng cũng có thích việc này một chút.

Nếu không phải là hành sự trên thư án, có lẽ là nàng sẽ thích hơn.

Nàng ngập ngừng duỗi tay ra để bám chặt vào vai hắn.

Đã đủ hay chưa, nàng cũng không biết.

Nàng chỉ biết sau đó nàng có chút mất kiểm soát, bắt đầu khóc thét lên, trong miệng nói cái gì mà chính nàng cũng không hiểu, nhỏ giọng thì thào, lớn giọng thì khóc thét, cũng không biết là đang muốn cầu xin tha hay là nói mình đang thích.

Kí ức của nàng về những điều này có hơi mơ hồ.

Thậm chí nàng còn tự hỏi có phải mình đã ngất đi hay không?

Đợi khi thần trí hồi phục trở lại, nàng đang được hầu gia ôm trong lòng ngực.

Mọi chuyện đã kết thúc rồi, nàng đáng thương e ấp trong vòng tay của hầu gia, khẽ run rẩy, ứa nước mắt, muốn nói vài lời khéo léo để lấy lòng hầu gia, nhưng cảm thấy mình không còn chút khí lực nào nữa rồi.

Thay vào đó, hầu gia ôm nàng, vỗ về nàng thuận theo hắn, khàn giọng thì thào bên tai nàng:

“Khóc thành như vậy là thích hay là đau?”

“Từ nhỏ bản hầu đã to dài, trái lại khiến nàng chịu khổ rồi.”

“Người ta nói nữ tử mới mấy lần đầu nếm trải chuyện nam nữ sẽ không tránh khỏi cảm thấy đau, sau đó mới cảm thấy vui sướng, nàng ráng nhẫn nại thêm vài lần nữa là sẽ tốt lên thôi.”

Nghe đến đây, Hương Vũ không còn sức lực để nói chuyện, cũng không muốn nói gì hết, cứ bơ phờ nép đầu vào lòng ngực của hầu gia.

Nàng nghĩ, vào lúc này, hầu gia đối tốt với nàng nhất, thậm chí có thể gọi là dịu dàng ân cần.

Tuy nhiên, đáng tiếc là tâm tình của hầu gia bất định, chỉ có thể là lúc này mới có thể dịu dàng và ân cần như thế thôi.

Hầu gia lại bắt đầu nói vào tai nàng.

“Nàng có thích ngọc ngà trang sức không?”

“Nếu nàng thích, bản hầu tặng cho nàng thêm một ít nữa, thế nào hả?”

“Nàng muốn gì nào?”

Lỗ tai của Hương Vũ lập tức giãn ra, đột nhiên cảm thấy có chút sinh khí.

Đôi mắt nàng sáng lên, tự hỏi, mình thích cái gì cũng đều được sao?

“Cái này, nếu báo đen đã ngậm đến cho nàng, vậy thì tặng cho nàng đó, nàng có thích không?”

Hương Vũ nghe vậy thì nhìn lên, lại thấy trong tay hầu gia đang cầm thỏi chặn giấy mà trước đó báo đen đã ngậm đến cho nàng.

Vừa nhìn đã biết là đồ đáng tiền!

Hương Vũ đột nhiên ngồi dậy.

“Hầu gia, cái này thực sự thưởng cho nô tỳ sao?” Giọng nói tràn đầy kinh hỉ không thể tin được.

Hoắc Quân Thanh nhìn chằm chằm tiểu nha hoàn trước mặt.

Vừa rồi nàng ấy vẫn còn bơ phờ và khiến hắn cảm tưởng như mình đã đâm hỏng nàng ấy, còn bây giờ thì sao?

Bây giờ tinh thần nàng phấn chấn như có thể lập tức ra chiến trường ứng chiến vậy đó.

Sắc mặt của Hoắc Quân Thanh xanh xám, có điều vẫn là bất đắc dĩ nói: “Tất nhiên là thưởng cho nàng rồi.”

Giọng nói trong trẻo của Hương Vũ vui vẻ: “Cảm ơn hầu gia!”

Hoắc Quân Thanh mím chặt môi, không muốn nói một lời nào nữa.

Nhìn thấy bộ dạng vui vẻ của nàng, lẽ nào được hắn sủng ái cũng không bằng được nhận một khối chặn giấy hay sao?

Chương 52: Thiếu gia đến rồi!

Thân thể tiểu nha hoàn trong lòng thơm tho mềm mịn, trên người toát ra một tầng mồ hôi mỏng, đó là do chính hắn dày vò một trận mà ra, lúc cúi đầu có thể mơ hồ ngửi được một cỗ mùi hương ám muội, tiểu nha hoàn như vậy mỉm cười thật xinh tươi rạng rỡ, như một nhành hoa mẫu đơn đung đưa trong gió.

Có điều Hoắc Quân Thanh thấy vậy lại có chút không vui.

Hắn giơ tay đưa ngón tay cái lướt nhẹ trên đôi môi hồng mịn của nàng, nghĩ đến vừa nãy nàng còn yếu ớt không có chút khí lực nào vậy mà giờ nghe thấy hắn tặng cho nàng một khối ngọc chặn giấy thì lại mừng rỡ đến vậy.

Lẽ nào được hắn sủng ái cũng không bằng khối ngọc chặn giấy kia sao?

Hắn dùng tay giữ cằm nàng, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, cẩn thận xem xét tiểu nha hoàn.

Tiểu nha hoàn đang cười, nhưng e rằng trong nụ cười ấy chỉ có khối chặn giấy, chứ không có hắn.

Thực ra quan tâm đến việc này để làm gì, chỉ là một tiểu nha hoàn nhỏ bé, ngoắc ngoắc tay và thưởng một ít vàng bạc, tự nhiên nàng ấy sẽ dụng tâm hầu hạ hắn, hắn cần gì phải để ý việc này chứ?

Nhưng Hoắc Quân Thanh chính là không thấy thoải mái, cực kì khó chịu.

“Thích lắm hả?” Hắn khàn giọng hỏi.

“Ưm…”

Hương Vũ nhỏ giọng đáp lại, nhưng trong lòng lại lẩm bẩm, thầm nghĩ hầu gia lại bị làm sao vậy, hình như không được vui cho lắm?

Chẳng lẽ đã hứa cho mình rồi lại hối hận sao?

Nàng vô thức siết chặt cái chặn giấy bằng ngọc, gần như ôm nó vào lòng.

Đã nói là cho mình rồi, đường đường là hầu gia, ngài không thể lật lọng đâu đấy!

Hoắc Quân Thanh tự nhiên có thể nhìn ra, tiểu nha hoàn đúng là một tiểu tham tài.

Hắn bất lực nhướng mày: “Cái chặn giấy ngọc kia so với bản hầu thì thế nào?”

Hương Vũ cảnh giác nhìn Hoắc Quân Thanh, suy nghĩ một chút rồi đáp: “Chặn giấy ngọc rất tốt, nhưng hầu gia tốt hơn. Nô tỳ rất thích cái chặn giấy bằng ngọc này là bởi vì nó là do hầu gia tặng.”

Lời này vừa nghe đã biết là dối lòng, giả như không thể giả hơn được nữa, nhưng Hoắc Quân Thanh lại thích.

Mặc kệ là giả hay thật, tóm lại là cái miệng nhỏ này rất ngọt.

Hoắc Quân Thanh nhìn chằm chằm bờ môi đỏ mọng ấy hồi lâu, rốt cuộc nhịn không được mà cúi đầu xuống, đớp lấy, nghiền nút một trận.

Hương Vũ sợ Hoắc Quân Thanh lật lọng, bây giờ nhìn thấy ngài ấy thế này, biết là màn tặng này coi như được chắc rồi, trong tay có cái chặn giấy ngọc này rồi, đơn nhiên là rất thích, tất nhiên cũng cam tâm hưởng thụ. Nàng ngẩng mặt lên, mở miệng ra và dùng một đôi mảnh mai của mình ôm lấy cổ của Hoắc Quân Thanh, hơi nhón người vào lòng hắn, để mặc cho hắn hôn cho hắn nghiền.

Hoắc Quân Thanh hôn đến có chút hưng phấn, ôm lấy thắt lưng của nàng, lại có ý muốn tái chiến một trận nữa.

Hương Vũ tự nhiên cũng cảm nhận được, nàng cảm thấy bị ức hiếp, có được một khối ngọc chặn giấy thì đúng là tốt, nhưng nếu làm một lần nữa, cho dù là ba khối ngọc chặn giấy cũng thấy lỗ. Nàng lập tức ngăn hầu gia lại, nhỏ giọng van xin: “Hầu gia, bây giờ nô tỳ vẫn còn đau.”

Lời này vô cùng đáng thương, đơn nhiên là lấy được lòng thương của người ta, Hoắc Quân Thanh nghe vậy, yết hầu khẽ nhúc nhích, mím môi, nhìn chằm chằm nàng một hồi lâu, cuối cùng vùi mặt vào mái tóc đen nhánh của nàng.

Mái tóc của nàng có mùi thơm nhẹ dịu, rất dễ chịu.

Hoắc Quân Thanh không phải là người thích mùi thơm, vậy mà lúc này hắn lại có chút say mê.

Ngửi rất thoải mái.

“Trên người dùng loại hương gì vậy?” Hắn khàn giọng hỏi.

“Không …” Hương Vũ nhỏ giọng đáp: “Có lẽ là mùi của xà bông thơm.”

Xà bông thơm cũng phân thành dăm ba loại mùi, trước kia nàng dùng đều là những thứ không tốt, nhưng hiện giờ đã hầu hạ hầu gia nên những thứ nàng được hưởng dụng đều không có chỗ nào chê, tựa hồ có thể sánh ngang với tiểu thư, đồ rửa mặt hay là son phấn đều là những loại đồ tốt thượng đẳng.

Hoắc Quân Thanh không nói gì, có điều hắn biết đây không phải là mùi của xà bông thơm.

Hắn lờ mờ nhớ tới lần đầu tiên đụng phải nàng ở giàn nho, hình như cũng đã ngửi thấy loại mùi này, rất thanh nhẹ dễ chịu.

Hương Vũ vốn dĩ có chút sợ hãi, nhưng bây giờ thấy hầu gia không còn có ý tứ kia nữa, biết hầu gia có lòng kiềm chế, lúc này nàng có chút cảm động, nghĩ rằng hầu gia đối với mình thật tốt, không chỉ cho mình vàng bạc mà còn thương mình, nhất thời dựa vào lòng ngực to dày này lại có cảm giác an tâm.

Thậm chí còn có ý nghĩ hoang đường rằng, nếu bản thân không xuất thân thấp kém thì tốt biết bao, nếu nàng có thể có một thân phận tốt hơn một chút thì đã có thể đường hoàng ở bên hầu gia cả đời thì thật tốt.

Chỉ nghĩ nhiêu đó thôi, nàng đột nhiên hồi thần, cảm thấy cực kì xấu hổ và vớ vẩn.

Rốt cuộc là mình đang nghĩ cái gì vậy hả?

Nếu không nhờ thân phận nô tỳ này, nữ nhi của một nhà bình thường cũng không thể xứng với hầu gia, nếu không thể làm một chính thê thì làm sao có thể lâu dài? Cuối cùng chẳng phải sẽ chỉ là cái đinh trong mắt chính phòng hay sao?

Vẫn là vàng bạc thì tốt hơn, Hương Vũ cắn môi nghĩ, vàng bạc là tốt nhất.

Vừa nghĩ linh tinh tới đây, liền nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, sau đó bên ngoài có người cầu kiến, nhưng lại là giọng của thiếu gia.

Hương Vũ nghe thấy giọng nói của Hoắc Nghênh Phong, ngay lập tức giật mình một cái.

Nàng nhớ rồi, hình như Hoắc Nghênh Phong muốn tìm hầu gia để cầu xin cho mình.

Hắn thực sự làm luôn sao?

Vậy phải làm sao đây, liệu hầu gia có hiểu lầm mình không?

Lúc này, Hoắc Quân Thanh cúi đầu, cắn vành tai nàng, thấp giọng hỏi: “Thân thể run như thế này là sao? Là vì nghe tin nhi tử của bản hầu tới nên vui sao?”

Hương Vũ thấp thỏm bất an, nhỏ giọng biện giải: “Hầu gia hiểu lầm rồi, nô tài và thiếu gia không có bất kỳ liên can gì cả.”

Nàng không dám lớn tiếng, vì sợ Hoắc Nghênh Phong bên ngoài nghe thấy.

Thật ra không phải là sợ Hoắc Nghênh Phong biết nàng hầu hạ hầu gia, chỉ là nàng không hy vọng là loại trường hợp này, nàng vừa nhát gan lại chột dạ, nàng không muốn trực tiếp đối mặt với sự kinh ngạc và không thể tin nổi của Hoắc Nghênh Phong. Nàng hi vọng là đợi đến khi Hoắc Nghênh Phong chấp nhận tất cả mới bình thản đối mặt với y, giả vờ như không quen thuộc lẫn nhau, mỗi người tự đứng ở vị trí của mình và làm đúng bổn phận là được.

Hoắc Quân Thanh: “Nếu là vậy, sao lại sợ như thế này cơ chứ?”

Hoắc Quân Thanh vừa nói, lòng bàn tay to vừa mơn trớn bả vai của nàng.

Hương Vũ cúi đầu xuống liền phát hiện quần áo của mình xộc xệch, cứ mềm mềm vướng víu trên thân nam nhân, bất giác cảm thấy xấu hổ không chịu nổi.

Thực chất, hầu hạ hầu gia cũng không sao cả, nàng chỉ là một nha hoàn nhỏ nhoi mà thôi, hầu gia muốn cơ thể của nàng, nàng có thể nói không sao?

Nhưng mà hầu hạ hầu gia ở trong thư phòng, lại còn có bộ dạng khiến người khác suy nghĩ sâu xa thế này, quả thật là nàng không có mặt mũi đi gặp người khác, huống chi là thiếu gia.

Thiếu gia này tuy rằng chỉ coi Hương Vũ nàng cùng lắm chỉ có thể làm thiếp, nhưng dù gì y cũng đối xử tốt với nàng.

Nếu không phải lòng nàng cao hơn trời, thì chỉ cần đi theo thiếu gia, nói không chừng sẽ là một con đường đúng đắn, chắc là y sẽ đối xử với nàng vô cùng tốt.

Vì vậy, ngay cả khi nàng đã bất chấp bám víu dựa dẫm nam nhân bằng nhan sắc nhưng nhìn thấy thiếu gia như vậy, nàng sẽ vẫn nhớ lại thể diện năm xưa, tự trọng của một con người.

Vì vậy Hương Vũ cắn môi, cúi đầu, không nói gì.

Hoắc Quân Thanh cúi đầu chăm chú nhìn tiểu nha hoàn, đột nhiên nói: “Bây giờ bản hầu sẽ cho nó vào, nàng nói xem nó sẽ nghĩ thế nào nhỉ?”

Sau khi hắn nói điều này, quả nhiên nhìn thấy sự hổ thẹn trên khuôn mặt của Hương Vũ.

Biết rằng trước đây con trai mình cùng tiểu nha hoàn trước mặt dây dưa không rõ, trong lòng không khỏi cảm thấy không vui.

Nhiều năm tịnh tâm cấm dục, cũng chưa từng muốn bất kỳ nữ nhân nào, không ngờ lần đầu tiên nạp một nữ nhân ở bên cạnh lại có dây dưa với con trai của mình.

Tuy đứa con trai đó không phải con ruột của hắn, nhưng dù gì cũng nuôi dưỡng nhiều năm như vậy, rốt cuộc cũng có chút khó xử.

Hoắc Quân Thanh nheo mắt hỏi: “Sợ nó nhìn thấy à?”

Hương Vũ giơ tay chỉnh chu quần áo.

Lúc này Hoắc Quân Thanh mới nhìn thấy tiểu nha hoàn đang trần một nửa thân, bờ vai nhỏ nhắn lờ mờ lộ ra da thịt trắng mịn, trên làn da trắng mịn còn có thêm vài vết đỏ.

Lúc này, Hoắc Nghênh Phong lại một lần nữa cung kính nói: “Phụ thân, hài nhi có chuyện muốn thương lượng với người.”

Ánh mắt Hoắc Quân Thanh xanh u ám, cuối cùng nói với tiểu nha hoàn trong lòng: “Đi, nấp phía sau bức bình phong đó.”

Hương Vũ nhận lệnh, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm, dứt khoát đứng dậy, ai ngờ quần áo suýt chút nữa đã tuột xuống lộ ra một thân trắng mịn, vội vàng dùng tay túm lấy cổ áo, sau đó cúi đầu, vội vàng chạy đi trốn sau bức bình phong.

Kỳ thực Hoắc Nghênh Phong đã nghe thấy tiếng sột soạt bên trong, tự nhiên trong lòng khó tránh khỏi nghi ngờ, đã vậy phụ thân lại khư khư không đáp, lập tức bắt đầu lo lắng: “Thưa phụ thân?”

Không ngờ lại nghe thấy tiếng Hoắc Quân Thanh: “Vào đi.”

Hoắc Nghênh Phong nghe xong liền yên tâm đi vào thư phòng.

Sau khi bước vào liền cảm thấy có gì đó không ổn.

Trong viện tử của thư phòng là một mảng rừng trúc xanh, trong phòng bày trí tao nhã, còn phụ thân trước nay vẫn luôn uy nghiêm, mỗi khi Hoắc Nghênh Phong bước vào đều cảm thấy có một áp lực vô hình, khiến hắn không dám nói gì nhiều lời, thận trọng dè dặt, giống như là bước vào thánh địa.

Nhưng hôm nay lại cảm thấy hơi khác.

Trong thư phòng phảng phất như có như không một mùi hương mai, thành đạm mà ngọt ngào.

Mới bắt đầu Hoắc Nghênh Phong cho rằng đó chỉ là ảo giác, nhưng sau khi bái kiến phụ thân xong, y ngẩng đầu lên, lại càng phát hiện ra không ổn.

Trong ấn tượng của Hoắc Nghênh Phong, phụ thân luôn cao ngạo uy nghiêm, ngay cả khi đối mặt với đứa con trai duy nhất của mình, ông ấy cũng thiếu thân thiết mà có thừa lãnh đạm, khiến người khác sinh ra lo sợ.

Nhưng mà hôm nay, Hoắc Nghênh Phong cảm thấy phụ thân vẫn uy nghiêm như trước, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng trong góc cạnh cứng rắn ấy lại mơ hồ có một chút ôn nhu.

Hoắc Nghênh Phong càng thêm khó hiểu, phụ thân đã xảy ra chuyện gì vậy?

Đang miên man suy nghĩ, liền nghe thấy lời phụ thân hỏi: “Dạo này học hành có tiến bộ gì không?”

Hoắc Nghênh Phong vội vàng đáp: “Gần đây hài nhi bế quan học hành, học vấn cũng có chút tiến bộ. Gần đây nghe nói phụ thân đã trở về, con vẫn luôn nghĩ đến việc qua đây để thỉnh an, nhưng tiếc là sợ làm phiền phụ thân nên vẫn chưa đến được.”

Hoắc Quân Thanh nghe xong gật đầu, tiện mồm hỏi gần đây Hoắc Nghênh Phong đã đọc những sách gì, Hoắc Nghênh Phong thành thật đáp lời, Hoắc Quân Thanh đột nhiên hỏi thêm vài câu để kiểm tra kiến thức của y.

Hoắc Nghênh Phong nghe vậy thì trong lòng chùng xuống.

Y biết rằng từ nhỏ phụ thân đã rất có thiên phú, văn thao võ lược mọi thứ đều hoàn mỹ, cái gọi là văn có thể giúp nước an ổn, võ có thể bình định giang sơn chính là để chỉ phụ thân, còn bản thân y thì kém rất xa một phần vạn của phụ thân.

Mấy ngày nay, y vì Hương Vũ mà dốc tâm phí lực, nôn ruột nóng gan, không có tâm trí đâu mà học hành, cho nên bây giờ phụ thân đột nhiên hỏi như vậy khiến y cứng họng không trả lời được.

Hoắc Quân Thanh thấy vậy, trong mắt hiện lên vẻ không hài lòng, lạnh lùng nói: “Con ăn học như vậy sao? Mấy ngày nay con ở nhà làm cái gì?”

Lúc này Hoắc Quân Thanh cho rằng con trai vì nhớ nhung tiểu Hương Vũ nên mới không chuyên tâm học tập, tự nhiên trong lòng không vui.

Tuy rằng đứa con trai này không phải do chính mình sinh ra, nhưng tốt xấu gì cũng do chính mình nuôi lớn, y cũng gọi mình một tiếng phụ thân, hơn nữa đây cũng là huyết mạch của hoàng thượng, cho nên nhất định không thể cứ nuôi hỏng như vậy được.

Hoắc Nghênh Phong nghe xong lời của phụ thân, biết phụ thân không vui, nhất thời cảm thấy bầu không khí xung quanh dường như lạnh thêm mấy phần, lúc này đầu cũng không dám ngẩng lên, thấp giọng nói: ” Phụ thân, mấy ngày nay tất nhiên là hài nhi dốc lòng học hành, chỉ là hài nhi ngu đần, không giống như phụ thân thiên phú ngút trời, vì vậy gần đây không có tiến bộ, hài nhi tự thấy hổ thẹn.”

Hoắc Quân Thanh hừ lạnh một tiếng: “Hiện giờ con đã không còn nhỏ nữa, vẫn còn nghĩ đến sống lay lắt qua ngày vô tri như những đứa trẻ sao? Tương lai phải làm thế nào mới tốt đây?”

Hoắc Nghênh Phong đâu dám phản bác nửa lời, chỉ dám khúm núm cúi đầu đáp đáp dạ dạ.

Nhưng mà nhìn y như vậy, Hoắc Quân Thanh lại nhớ tới phụ thân ruột của đứa nhi tử này, nhớ tới vị hoàng đế không lỗi lạc kia.

Ngài ta lại muốn hắn gánh cái mác gian phu, thật đúng là đáng hận mà.

Càng khó chịu hơn nữa là cái kẻ làm con trai này, thế mà lại dám mơ tưởng đến nữ nhân mà hắn đã nạp.

Hai phụ thân con này, không kẻ nào khiến hắn bớt lo được, ai nấy đều là bùn cát không đỡ nổi tường!

Hoắc Quân Thành càng lúc càng tức giận vô cớ: “Trở về, đóng cửa suy ngẫm, không có lệnh của bản hầu, không được phép ra khỏi cửa viện một bước!”

Hoắc Nghênh Phong cúi đầu, vội vàng nói: “Vâng, vâng!”

Nhất thời đi tới cửa, Hoắc Nghênh Phong đột nhiên nhớ tới Hương Vũ, rốt cuộc vẫn nhịn không được, cắn răng dừng lại.

“Phụ thân, có chuyện này…” Hoắc Nghênh Phong do dự.

“Nói!” Sắc mặt Hoắc Quân Thanh u ám đến đáng sợ.

Thật ra, nếu đứa con trai này có thể thẳng thắng nói chuyện với hắn thì hắn cũng không đến nỗi khó chịu như vậy, hắn chính là không ưa được bộ dạng khúm núm này của con trai.

Đây có thật là con trai mà công chúa Kỳ Nhã kia đã thân sinh không, sao không giống mẫu thân chút nào mà ngược lại lại giống cái kẻ làm phụ thân kia chứ?

“Phụ thân…” Hoắc Nghênh Phong biết mình đã chọc tức phụ thân rồi, e là mình nói thêm cái gì nữa cũng sẽ chọc giận ông ấy.

Nhưng y không thể không nói.

Y nhất định phải biết Hương Vũ ở đâu, nhất định phải tìm được Hương Vũ, nếu Hương Vũ có chuyện gì, cả đời này y sẽ không yên lòng.

Vì vậy, y mặc kệ cơn giận lôi đình của phụ thân, cuối cùng nói: “Phụ thân, hài nhi muốn hỏi một người.”

Mặt mày Hoắc Quân Thanh lạnh lùng: “Ai?”

Hoắc Nghênh Phong nắm chặt tay, hít một hơi thật sâu, cuối cùng nói: “Bên cạnh tỷ tỷ có một nha hoàn tên là Hương Vũ, cách đây vài ngày biến mất một cách vô cơ, hài nhi muốn hỏi, phụ thân có biết tung tích của nha hoàn này không?”

Mặc dù Hoắc Quân Thanh đã sớm dự liệu được rằng con trai mình nhất định sẽ hỏi về Hương Vũ, nhưng khi nghe y thực sự hỏi thì lập tức chế nhạo.

“Nha hoàn Hương Vũ ư?”

“Vâng.”

Hoắc Quân Thanh nhạt giọng nói: “Nghênh Phong, rốt cuộc nha hoàn này thế nào mà khiến con lo lắng như vậy?”

Nghe thấy những lời này, Hoắc Nghênh Phong có chút hy vọng, lập tức nghiến răng, thẳng thắng nói: “Phụ thân có điều không biết, đó mặc dù là nha hoàn bên cạnh tỷ tỷ, nhưng dù sao hài nhi cũng đã lớn lên với nàng ấy từ nhỏ, khi lớn hơn một chút, cả hai đã, đã…”

Nói tới đây, Hoắc Nghênh Phong đỏ mặt.

Y biết nói ra điều này đương nhiên sẽ gây trắc trở đến thanh danh của Hương Vũ, nhưng không có cách nào khác, nếu không nói quá lên thì y lấy thân phận gì mà đi tìm nàng, và làm sao có thể nhờ phụ thân giúp đi tìm Hương Vũ?

Lúc này, ánh mắt Hoắc Quân Thanh đã lạnh lẽo trùng trùng, nhưng Hoắc Nghênh Phong lại đang cúi đầu không hề nhìn thấy.

Y lại nghiến răng lần nữa, cuối cùng nói: “Trong bụng nàng đã có cốt nhục của con rồi!”

Vừa nói xong câu này, Hương Vũ nấp sau tấm bình phong lập tức mềm nhũn hai chân, suýt chút nữa ngã ngay tại chỗ.

Nàng, nàng và thiếu gia có thù có oán gì mà y lại vu oan cho nàng như vậy chứ!

Quảng cáo
Trước /50 Sau
Theo Dõi Bình Luận
Trọng Sinh Mạt Thế Vương Triều Của Ta

Copyright © 2022 - MTruyện.net