MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÂm Dương SưChương 5: VỤ ÁN ĐẦU TIÊN: HỒN MA TRÊN CẦU

Âm Dương Sư

Chương 5: VỤ ÁN ĐẦU TIÊN: HỒN MA TRÊN CẦU

873 từ · ~5 phút đọc

Linh đã chuyển đến căn hộ nhỏ gần Vĩnh An. Cuộc sống mới của cô bắt đầu bằng công việc ban ngày như mọi người bình thường, và công việc "buổi tối" kinh hoàng cùng Thần.

Vụ án đầu tiên là Hồn Ma Cầu Xương Trắng, một cây cầu bắc qua sông ở ngoại ô thành phố, nơi thường xuyên xảy ra tai nạn giao thông vào ban đêm, mà nguyên nhân luôn là "mất lái đột ngột".

"Người ta đồn rằng hồn ma một cô gái bị tai nạn giao thông đang tìm kiếm người để 'kéo' xuống làm bạn," Thần giải thích khi họ lái xe đến hiện trường. "Nhưng ma quỷ không cần 'bạn'. Chúng cần năng lượng và sự giải thoát."

Khi họ đến chân cầu, Linh lập tức cảm thấy chiếc vòng tay Huyền Tịch nóng lên. Linh nhìn lên cầu. Ngay giữa làn đường, cô thấy một linh hồn phụ nữ đang lơ lửng, khuôn mặt bị biến dạng, bộ váy trắng dính đầy vết máu khô.

"Tôi thấy cô ấy," Linh thì thầm, giọng run rẩy. "Cô ấy... đứng ngay giữa đường. Cô ấy đang giơ tay ra, muốn chặn những chiếc xe đi qua."

Những lời nói chân thành của Linh, được phát ra từ một người có khả năng nhìn thấy linh hồn, đã tác động mạnh mẽ đến Hung Linh.

Bóng đen khựng lại. Ánh mắt rỗng tuếch nhìn vào Linh.

Thần nhanh chóng nhận ra đây là cơ hội duy nhất. Anh rút ra một cuộn giấy vàng, nhanh chóng viết lên đó các ký tự bằng máu ngón tay, rồi niệm chú với tốc độ chóng mặt.

"Linh! Tập trung! Giữ lấy sự chú ý của nó! Tôi cần vài giây!" Thần gầm lên.

Linh giữ ánh mắt kiên định. Cô tiếp tục nói những lời trấn an, khơi gợi ký ức đẹp đẽ của người đàn ông trước khi bị phản bội.

Khi Hung Linh có vẻ dao động, Thần dán bùa chú lên chiếc nhẫn, rồi ném chiếc nhẫn vào một chiếc lư hương nhỏ anh mang theo.

“Án ma ni bát mê hồng!”

Một luồng sáng vàng rực bùng lên từ lư hương. Hung Linh hét lên đau đớn, nhưng không phải vì bị hủy diệt, mà như là sự giải thoát. Bóng đen co rút lại, hóa thành một làn khói trắng và từ từ tan biến.

Sự lạnh lẽo trong căn phòng hoàn toàn biến mất.

Linh thở phào, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Cô ngã khụy xuống sàn. Thần vội vàng đỡ lấy cô.

"Cô làm tốt lắm," Thần nói, giọng anh hiếm khi dịu dàng đến vậy. "Nếu không có cô, tôi sẽ phải chiến đấu ba ngày ba đêm mới phong ấn được nó."

Linh nhìn chiếc lư hương đang tỏa khói trầm thơm ngát, rồi nhìn sang Thần. Ánh mắt anh lúc này không còn sự lạnh lùng ban đầu, mà là sự ngưỡng mộ và một chút bối rối.

"Chúng ta... chúng ta đã thành công," Linh thốt lên, cảm thấy sức mạnh lần đầu tiên trong đời.

Vụ án đầu tiên kết thúc. Và mối quan hệ hợp tác giữa Thầy Trừ Tà Lạnh Lùng và Cô Gái Nhìn Thấy Ma bắt đầu được thiết lập.

"Chiếc ví da!" Thần nhận ra ngay. "Nó là vật định hồn! Cô ấy không muốn làm hại ai, cô ấy chỉ bị trói buộc vì nỗi oan khuất chưa được giải bày!"

Thần ngay lập tức chạy xuống gầm cầu, nơi Linh mô tả. Linh nán lại trên cầu, vẫn cảm thấy linh hồn cô gái đang đứng ngay trước mặt mình.

"Cô ấy đang nhìn tôi!" Linh báo cáo qua bộ đàm liên lạc nhỏ mà Thần đã đưa cho cô. "Cô ấy đang tức giận vì tôi nhìn trộm bí mật của cô ấy!"

"Chịu đựng một chút!" Thần đáp. "Tôi tìm thấy chiếc ví rồi! Linh, cô hãy nói với cô ấy! Nói rằng anh ấy không bỏ rơi cô ấy! Nói rằng cô ấy được giải thoát!"

Linh nhắm mắt lại. Cô dùng hết sức lực để nói to những lời đó, không phải bằng miệng mà bằng tâm trí: “Anh ấy không bỏ rơi cô. Cô được giải thoát rồi. Hãy đi đi. Anh ấy đang đợi cô.”

Bên dưới gầm cầu, Thần đốt chiếc ví, và chiếc nhẫn trong chiếc ví. Một ngọn lửa màu xanh lá cây bùng lên.

Trên cầu, Linh thấy hồn ma cô gái dừng lại. Khuôn mặt biến dạng của cô ấy từ từ dịu lại, vết máu biến mất. Một giọt nước mắt trong suốt chảy xuống má cô ấy.

Linh thấy cô ấy mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, rồi hóa thành một làn ánh sáng ấm áp, bay lên trời. Linh cảm thấy một sự nhẹ nhõm không tưởng, như thể gánh nặng đã được trút bỏ khỏi vai cô.

Thần leo lên cầu, gương mặt lấm lem bụi đất, nhưng ánh mắt lấp lánh sự hài lòng.

"Cô đã làm rất tốt," Thần nói, gật đầu công nhận. "Cô đã tách biệt được cảm xúc của mình và hoàn thành nhiệm vụ."

Linh dựa vào lan can cầu, thở dốc. Cô đã phải đối diện với sự kinh hoàng, nhưng lần đầu tiên, cô cảm thấy mình đã thực sự giúp đỡ một linh hồn.