MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÂm Dương SưChương 6: LỘ DIỆN ĐỒNG NGHIỆP

Âm Dương Sư

Chương 6: LỘ DIỆN ĐỒNG NGHIỆP

980 từ · ~5 phút đọc

Mối quan hệ hợp tác của Thần và Linh tiến triển nhanh chóng. Linh học được cách kiểm soát khả năng của mình tốt hơn, và Thần dần trở nên tin tưởng cô. Họ trở thành một bộ đôi làm việc hiệu quả, Linh là người soi đường, Thần là người dọn đường.

Tuy nhiên, sự xuất hiện của Linh không tránh khỏi ánh mắt dò xét từ những người trong giới tâm linh của Thần.

Một buổi chiều, khi Linh đang giúp Thần sắp xếp lại kho bùa chú tại Vĩnh An, một người đàn ông bước vào tiệm. Anh ta là Phong, một thầy pháp trẻ tuổi, ngoại hình sáng sủa và lịch thiệp, nhưng đôi mắt anh ta mang sự kiêu ngạo đặc trưng của những người có sức mạnh.

"Lâu rồi không gặp, Thần," Phong nói, giọng đầy thân thiết. Anh ta liếc qua Linh, người đang mặc bộ đồ bình thường và cố gắng giả vờ như một nhân viên bán hàng bình thường.

"Cô gái này là ai?" Phong hỏi thẳng, không thèm chào Linh.

"Trợ lý mới của tôi," Thần đáp cộc lốc, không muốn giải thích nhiều. "Cô ấy giúp tôi dọn dẹp và bán hàng."

"Bán hàng?" Phong cười khẩy. "Tôi chưa bao giờ thấy cậu thuê người. Đặc biệt là người thường."

Phong tiến lại gần Linh. Chiếc vòng Huyền Tịch trên tay Linh bắt đầu hơi nóng lên, báo hiệu sự thù địch.

"Năng lượng của cô rất lạ, cô gái," Phong nói, cố tình đưa tay ra chạm vào Linh. "Nó vừa trong suốt, vừa hỗn loạn. Cô là người có khả năng nhìn thấy, đúng không? Một 'công cụ' của chúng ta."

Linh lùi lại một bước, cố gắng giữ thái độ bình tĩnh. "Tôi chỉ làm theo yêu cầu của Thần."

Phong nhếch môi, quay sang Thần, giọng điệu đầy trách móc. "Cậu đang đùa sao, Thần? Cậu biết rõ rủi ro khi hợp tác với người thường, đặc biệt là người có khả năng mạnh như cô ta. Cô ta không có phép thuật, cô ta không được đào tạo. Cô ta là một mối họa và là gánh nặng cho cậu trong chiến đấu."

"Quyết định của tôi không cần cậu can thiệp, Phong," Thần gằn giọng, ánh mắt anh tối sầm lại. "Linh là đôi mắt tôi, và cô ấy là một đối tác có giá trị. Cô ấy đã giúp tôi giải quyết vụ Ác Quỷ trên cầu mà tôi đã bế tắc hơn một tháng."

"Tên đó chỉ là một linh hồn cấp thấp," Phong phủ nhận. "Nếu tôi muốn, tôi chỉ cần một câu chú. Nhưng nếu cậu phải đối mặt với Hắc Pháp Sư hay các thế lực lớn, cô ta sẽ là cái đích để chúng nhắm vào, buộc cậu phải chia sức ra bảo vệ. Cậu đã quên chuyện cũ sao, Thần?"

Lời nói của Phong chạm vào một vết thương cũ của Thần. Anh im lặng.

Linh cảm thấy mình không thể im lặng nữa. Cô không muốn Thần phải chịu đựng sự sỉ nhục này vì mình.

"Thưa anh Phong," Linh nói, giọng dứt khoát. "Tôi hiểu rằng tôi không có sức mạnh, nhưng tôi có khả năng mà không ai có. Tôi là người cung cấp thông tin chính xác nhất. Hơn nữa, tôi đã ký Khế Ước Bùa Huyết với Thần. Tôi sẽ không bỏ chạy. Tôi sẽ không là gánh nặng."

Phong bất ngờ trước sự đáp trả mạnh mẽ của Linh. Anh ta cười lớn, nhìn Thần. "Khế Ước Bùa Huyết? Cậu nghiêm túc đấy à? Tốt. Để tôi kiểm tra lòng trung thành của trợ lý mới của cậu."

Phong nhanh chóng rút ra một chiếc chuông bạc nhỏ, lắc nhẹ. Leng keng.

Linh lập tức thấy một làn khói đen mỏng thoát ra từ chiếc chuông, bám vào chân cô. Cô cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn bước ra khỏi cửa tiệm và chạy thật xa.

"Đây là một loại bùa mê hoặc yếu ớt," Phong giải thích. "Nó khiến người ta muốn bỏ chạy, muốn từ bỏ tất cả. Cô chỉ là người thường, cô không thể chống lại nó đâu, cô gái. Cứ chạy đi."

Linh cảm thấy toàn thân nóng ran. Trái tim cô mách bảo cô phải chạy trốn ngay lập tức. Cô loạng choạng bước một bước về phía cửa.

"Linh, dừng lại!" Thần cảnh báo.

Linh cắn chặt môi, mắt cô dán vào đôi mắt của Thần, đôi mắt đầy lo lắng và hy vọng. Cô nhớ lại lời Thần dạy: “Cô phải tách biệt cảm xúc! Cô là người quan sát!”

Cô tập trung vào cảm giác của chiếc vòng Huyền Tịch trên tay. Cô dùng hết ý chí của mình, nhẩm lại câu thần chú bảo vệ đơn giản mà Thần đã dạy.

“Thiên địa huyền tông, vạn khí bổn căn...”

Làn khói đen bị đẩy lùi một chút. Linh dùng toàn bộ sức mạnh ý chí, cô cố gắng đứng yên tại chỗ. Cô không muốn thất bại trước mặt Thần.

"Tôi... không đi!" Linh nghiến răng, mồ hôi ướt đẫm trán.

Phong ngạc nhiên. Anh thu hồi chiếc chuông. Làn khói đen biến mất.

Thần bước tới, anh đặt tay lên vai Linh, ánh mắt đầy tự hào, nhưng cũng có chút giận dữ. "Cô ấy đã vượt qua. Cậu đã thấy chưa, Phong? Cô ấy là đối tác, không phải gánh nặng."

Phong thu lại vẻ kiêu ngạo. "Tốt. Rất thú vị, Thần. Hãy xem cô ta tồn tại được bao lâu trong thế giới này. Nhớ kỹ, nếu cô ta gây rắc rối, tôi sẽ là người đầu tiên ra tay."

Phong rời đi, để lại không khí căng thẳng và sự tĩnh lặng.

Linh thả lỏng, gần như ngã quỵ. Thần đỡ lấy cô, ánh mắt anh dành cho cô một sự dịu dàng mà cô chưa từng thấy.

"Tôi đã bảo cô đừng can thiệp," Thần thì thầm. "Nhưng... cô đã làm tốt lắm."