MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÂm Dương SưChương 7: KÝ ỨC VỀ GIA ĐÌNH

Âm Dương Sư

Chương 7: KÝ ỨC VỀ GIA ĐÌNH

759 từ · ~4 phút đọc

Sau vụ án trên cầu và màn thử thách của Phong, Linh bị suy kiệt nặng nề. Linh hồn của cô đã phải chịu đựng hai cú sốc liên tiếp: sự kinh hoàng của hồn ma và sự cưỡng bức của bùa mê. Linh trở nên sốt cao, cơ thể không thể chống lại sự xâm nhập của ma khí.

Thần đưa Linh về căn hộ nhỏ của cô, nhưng anh không rời đi. Anh ngồi bên giường cô, dùng một chiếc khăn lạnh đắp lên trán cô. Linh thấy anh cặm cụi vẽ bùa, đốt chúng thành tro và hòa với nước cho cô uống. Dù là thầy trừ tà lạnh lùng, nhưng anh lại có một sự kiên nhẫn và cẩn thận lạ thường.

"Sức mạnh của cô rất dễ bị ảnh hưởng bởi ma khí," Thần giải thích, giọng nói trầm ấm và nhẹ nhàng, khác hẳn với vẻ uy quyền thường thấy. "Đó là cái giá của việc nhìn thấy chúng. Cô cần phải học cách bảo vệ tâm hồn mình."

Linh dần tỉnh táo hơn sau khi uống nước bùa. Cô cảm thấy xấu hổ vì sự yếu đuối của mình.

"Tôi xin lỗi vì đã là gánh nặng," cô nói khẽ.

Thần dừng lại, nhìn cô. "Đừng nói những lời đó. Cô không phải gánh nặng. Cô chỉ là người chưa quen với thế giới này. Đừng quên, tôi đã từng như cô, mất kiểm soát và yếu ớt."

Lời nói của Thần khiến Linh cảm thấy được an ủi. Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy mình được chấp nhận.

"Anh biết không," Linh bắt đầu, ánh mắt nhìn vào trần nhà. "Lúc tôi còn nhỏ, tôi đã kể cho cha mẹ về những 'người bạn' vô hình trong phòng. Họ không tin. Họ nghĩ tôi bị bệnh tâm thần, rồi sau đó là bị quỷ ám. Họ đưa tôi đi khám bác sĩ, thầy cúng, hết nơi này đến nơi khác. Cuối cùng, họ chỉ đơn giản là sợ hãi và ruồng bỏ tôi."

Linh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài xuống thái dương. "Tôi phải sống một mình từ rất sớm, cố gắng giả vờ như mình là người bình thường. Tôi ghét khả năng này. Nó đã lấy đi gia đình, bạn bè và cả sự bình yên của tôi."

"Cô độc," Thần lặp lại. "Đó là cái giá mà những người nhìn thấy thế giới thực phải trả. Họ không thể hòa nhập với những người chỉ thấy màu hồng."

Thần im lặng một lúc, sau đó tiếp tục, giọng nói chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm. "Tôi cũng vậy. Gia đình tôi là một gia tộc trừ tà cổ xưa, nhưng họ cũng không chấp nhận tôi. Họ muốn tôi trở thành một thứ gì đó hoàn hảo, một cỗ máy. Khi tôi thất bại trong việc trừ tà cho người tôi yêu quý nhất, họ đã quay lưng lại. Tôi đã sống cô độc hơn mười năm nay, chỉ có bùa chú và ma quỷ làm bạn."

Lời thú nhận ngắn gọn của Thần khiến Linh bất ngờ. Cô nhận ra, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng và kiêu ngạo ấy là một người đàn ông mang theo vết thương lòng sâu sắc không kém gì cô. Họ không chỉ bị cô lập bởi người thường, mà còn bị cô lập ngay cả trong chính thế giới của mình.

"Anh không cô độc nữa," Linh nói, đưa tay ra chạm nhẹ vào bàn tay anh.

Thần nhìn Linh. Anh thấy sự chân thành trong đôi mắt cô, sự chấp nhận vô điều kiện mà anh đã tìm kiếm bấy lâu.

Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười chân thật và ấm áp. Anh rút tay lại, nhưng không phải vì lạnh nhạt, mà vì sự bối rối trước sự thân mật này.

Anh lục trong túi áo và lấy ra một chuỗi hạt ngọc trai màu xanh đen. Đó không phải là ngọc quý, mà là những viên đá đã được anh trì chú kỹ lưỡng.

"Đây là Hồn An Thạch," Thần nói, đặt chuỗi hạt vào tay Linh. "Nó sẽ giúp xoa dịu tâm hồn cô, đẩy lùi những cơn ác mộng và sự xâm nhập ma khí cấp thấp. Hãy đeo nó bên người, ngay cả khi ngủ."

Linh cầm chuỗi hạt, cảm thấy sự mát lạnh và thanh khiết của nó. Cô biết, món quà này không chỉ là một vật phẩm trừ tà, mà là một lời hứa: lời hứa rằng anh sẽ bảo vệ cô, và họ sẽ không còn cô đơn nữa.