Trong phòng hỏi cung chật hẹp, không khí như đặc quánh lại, nặng nề tựa hồ có thể dùng dao cắt thành từng khối. Tiếng mưa bên ngoài đã ngớt, chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ mái hiên xuống nền xi măng, nghe như tiếng đồng hồ đếm ngược sinh mệnh của kẻ đang ngồi trên ghế bị cáo.
Luật sư Thành vẫn giữ nguyên tư thế điềm tĩnh đến đáng sợ. Ông ngồi tựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau đặt trên mặt bàn lạnh lẽo, đôi mắt sau cặp kính lão nheo lại, soi xét từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt tái nhợt của Vinh. Sự điềm tĩnh của ông đối lập hoàn toàn với cơn bão lòng đang cuộn trào trong tâm trí chàng trai trẻ.
Anh không biết việc này thật à? Giọng ông Thành vang lên, chậm rãi, rành rọt từng từ, không mang âm sắc buộc tội nhưng lại có sức nặng ngàn cân.
Vinh ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to đầy vẻ kinh ngạc và hoang mang. Cậu lắc đầu quầy quậy, mái tóc rối bời rũ xuống trán che đi một phần sự sợ hãi.
Ồ, tôi hoàn toàn không biết gì cả! Thưa luật sư, xin ông hãy tin tôi. Nếu tôi biết bà Mẫn để lại gia sản cho mình, tôi... tôi đã chẳng cư xử như thế. Tôi thề có bóng đèn trên cao, tôi chưa bao giờ nghe bà nhắc đến hai chữ "di chúc".
Ông Thành im lặng một lát, như để cân nhắc xem liệu lời thề thốt kia có bao nhiêu phần trăm sự thật. Rồi ông thở dài, lật sang trang hồ sơ tiếp theo, tiếng giấy sột soạt vang lên khô khốc.
Lạ nhỉ. Ông Thành lẩm bẩm, nhưng đủ lớn để Vinh nghe thấy. Vậy mà cô Lành người giúp việc thân cận của bà cụ lại quả quyết với cơ quan điều tra rằng anh biết rõ cơ đấy.
Vinh sững người: Cô Lành? Cô ta nói cái gì?
Trong bản tường trình sáng nay, cô Lành khai rằng: "Chính bà chủ đã tiết lộ với tôi về chuyện này. Bà bảo bà đã nói cho cậu Vinh biết ý định để lại tài sản cho cậu ấy, để cậu ấy yên tâm mà lo liệu cuộc sống, bớt đi cái thói cờ bạc nợ nần".
Bịa đặt! Vinh gào lên, hai tay đập mạnh xuống bàn khiến chiếc còng số 8 va vào mặt sắt kêu loảng xoảng. Mụ ta nói láo! Hoàn toàn bịa đặt! Bà Mẫn chưa bao giờ nói thế với tôi!
Cơn giận dữ bùng lên trong Vinh, lấn át cả nỗi sợ hãi. Cậu nghiến răng, khuôn mặt đỏ bừng lên vì uất ức. Cậu nhớ đến ánh mắt của người đàn bà tên Lành ấy
đôi mắt một mí ti hí, lúc nào cũng nhìn cậu với vẻ soi mói, khinh khỉnh. Người đàn bà đã ở trong căn biệt thự cổ ấy hơn chục năm, coi đó như lãnh địa riêng của mình, và coi sự xuất hiện của Vinh như một kẻ xâm lăng đáng ghét.
Jannette... à không, bà Lành ghét tôi! – Vinh hổn hển nói, giọng run lên. Ngay từ ngày đầu tiên bà Mẫn dẫn tôi về, bà ta đã nhìn tôi như nhìn một con chó ghẻ lạc vào nhà quan lớn. Bà ta sợ tôi cướp mất vị trí, sợ tôi tranh giành tình cảm của bà chủ. Ông phải hiểu cho tôi, luật sư ơi! Những lời khai đó là vu khống, là ném đá giấu tay!
Luật sư Thành giơ một bàn tay lên, ra hiệu cho Vinh bình tĩnh lại. Được rồi, tôi ghi nhận thái độ của anh. Chuyện yêu ghét cá nhân trong một gia đình phức tạp là điều khó tránh khỏi. Nhưng Vinh này, pháp luật không quan tâm đến việc cô ta ghét anh hay thương anh. Pháp luật chỉ quan tâm đến những sự kiện có thật. Và cô Lành đã cung cấp một bằng chứng ngoại phạm, hay đúng hơn là một nhân chứng hiện trường vô cùng bất lợi cho anh.
Vinh nuốt nước bọt, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cậu linh cảm sắp nghe thấy một điều gì đó kinh khủng hơn cả tờ di chúc kia.
Anh đã đến nhà bà Mẫn vài buổi tối, thường là vào những lúc vắng người, đúng không? Ông Thành hỏi, giọng sắc lạnh.
Vâng... thì như tôi đã khai, tôi đến bầu bạn với bà.
Và đêm 30 Tết định mệnh ấy, sáng hôm sau bà Mẫn bị phát hiện đã chết ở phòng khách. Ông Thành dừng lại một nhịp, quan sát Vinh. Anh khai anh đến, thấy bà bị thương rồi bỏ chạy. Nhưng anh có biết rằng, anh không phải là người duy nhất có mặt ở quanh ngôi nhà đó vào tối hôm ấy không?
Vinh ngơ ngác: Ý ông là sao?
Quả thật tối hôm đó, lúc 9 giờ rưỡi... Ông Thành nhìn vào đồng hồ đeo tay, rồi lại nhìn vào bản hồ sơ.
Cô Lành có ghé lại nhà.
Cô Lành? Vinh thốt lên.Chẳng phải cô ta xin nghỉ phép về quê ăn Tết từ chiều 29 rồi sao? Bà Mẫn còn than thở với tôi là Tết nhất cô ta bỏ về, để bà lủi thủi một mình.
Đúng là cô ta đã xin về quê. Nhưng cô ta khai rằng, do vội vàng ra bến xe nên cô ta để quên một vài món đồ lặt vặt quan trọng ở phòng riêng. Ví tiền hay thuốc men gì đó. Vì thế, tối 30 cô ta đã quay lại để lấy.
Quay lại lúc 9 giờ rưỡi đêm 30 Tết? Vinh nhíu mày. Giờ đó đường phố vắng tanh, ai lại đi quay lại nhà chủ cũ vào giờ linh thiêng ấy?
Cô ta vào bằng cửa sau. Ông Thành tiếp tục, lờ đi sự thắc mắc của Vinh. Lối đi dành cho gia nhân, thông qua khu bếp và dẫn lên phòng riêng của cô ta ở tầng lửng. Cô ta không muốn làm phiền bà chủ nghỉ ngơi nên đã rón rén đi vào, định lấy đồ rồi đi ngay.
Không gian trong phòng giam như chìm xuống sâu hơn. Vinh nín thở lắng nghe, cảm giác như có một sợi dây thòng lọng vô hình đang siết chặt lấy cổ mình.
Và rồi... Giọng ông Thành trầm xuống, mang màu sắc bí ẩn. Khi đi ngang qua hành lang nối giữa bếp và phòng khách, cô Lành đã nghe thấy tiếng động.
Tiếng động gì? Tim Vinh đập thình thịch trong lồng ngực.
Tiếng nói chuyện. Ông Thành đáp gọn lỏn. Cô ấy khai là có nghe thấy tiếng nói chuyện giữa bà chủ và một người đàn ông phát ra từ phòng khách.
Vinh chết lặng. 9 giờ rưỡi tối. Đó chính xác là khoảng thời gian cậu có mặt ở nhà bà Mẫn. Cậu không thể chối cãi việc mình ở đó, nhưng điều quan trọng là cô Lành đã nghe thấy gì?
Cô ta... cô ta nghe thấy chúng tôi nói gì? Vinh hỏi, giọng lí nhí.
Luật sư Thành nhìn Vinh bằng ánh mắt thương hại pha lẫn sự nghiêm khắc của một người cha đang dạy dỗ đứa con hư hỏng. Đó là vấn đề, Vinh ạ. Cô ta không nghe rõ từng từ, vì tiếng mưa rơi trên mái hiên và tiếng pháo nổ lác đác từ xa. Nhưng cô ta khẳng định, giọng của người đàn ông đó rất gay gắt, đầy vẻ hăm dọa. Còn giọng của bà Mẫn thì run rẩy, van xin.
Không! Vinh bật dậy khỏi ghế, nhưng lại bị chiếc còng tay kéo giật xuống. Sai rồi! Sai bét! Lúc đó chúng tôi không cãi nhau! Bà Mẫn đang sợ hãi, bà ấy nói về một kẻ nào đó đang đến, bà ấy van xin tôi giúp đỡ! Chứ không phải bà ấy van xin tôi tha mạng! Cô Lành nghe nhầm rồi, hoặc cố tình xuyên tạc sự thật!
Anh có chứng cứ không? Ông Thành lạnh lùng hỏi lại. Anh có ai làm chứng cho nội dung cuộc trò chuyện đó không? Không có ai cả. Chỉ có anh, người đang bị tình nghi giết người vì gia tài, và một cái xác không biết nói. Còn cô Lành, cô ta là nhân chứng độc lập, là người làm lâu năm đáng tin cậy. Lời khai của cô ta: "Có một người đàn ông cãi vã, uy hiếp bà chủ lúc 9 giờ rưỡi tối", cộng với việc anh thừa nhận có mặt ở đó, cộng với tờ di chúc... Anh có thấy bức tranh này hoàn hảo đến mức nào không?
Vinh ôm đầu, tuyệt vọng. Cậu hiểu ra rồi. Tất cả những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc được sắp xếp lại thành một bản án tử hình hoàn chỉnh dành cho cậu.
Nhưng tại sao... Vinh thều thào. Tại sao cô ta lại không báo cảnh sát ngay lúc đó nếu nghe thấy tiếng cãi nhau? Tại sao cô ta lại bỏ đi?
Cô ta khai rằng cô ta sợ. Ông Thành giải thích, giọng điệu có chút mỉa mai. Cô ta nghĩ đó là chuyện riêng tư của bà chủ, hoặc là chuyện nợ nần gì đó. Cô ta sợ bị vạ lây nên đã lặng lẽ lấy đồ và chuồn êm qua cửa sau. Mãi đến sáng hôm sau, khi nghe tin bà chủ bị sát hại, cô ta mới hối hận và đến trình báo. Một lời khai rất hợp lý, rất "con người", đúng không?
Vinh cười chua chát. Hợp lý đến mức tàn nhẫn. Thế là hết. Vinh lẩm bẩm. Cái bẫy này chặt quá. Tôi không còn đường thoát nữa rồi.
Luật sư Thành im lặng nhìn chàng trai trẻ đang sụp đổ trước mắt mình. Trong thâm tâm ông, những nghi vấn lại càng nảy sinh nhiều hơn. Tại sao một người giúp việc già dặn kinh nghiệm như Lành lại quay về nhà vào đúng giờ đó chỉ để lấy vài món đồ lặt vặt? Tại sao cô ta nghe thấy tiếng cãi vã mà không tò mò ngó xem, hay ít nhất là hắng giọng để cảnh báo? Hành động "bỏ chạy vì sợ" nghe có vẻ hợp lý, nhưng với một người đàn bà được mô tả là ghê gớm, nanh nọc, luôn bảo vệ bà chủ như Lành, thì sự nhút nhát đó thật đáng ngờ.
Ông Thành gấp hồ sơ lại, đứng dậy. Tiếng ghế ma sát xuống sàn nhà kéo Vinh ra khỏi vũng lầy tuyệt vọng.
Chưa hết đâu, Vinh. Ông Thành nói, giọng kiên định. Trong cái rủi có cái may. Lời khai của Lành tuy bất lợi, nhưng nó cũng chứa đựng những kẽ hở. Cô ta nói cô ta nghe thấy giọng "một người đàn ông". Cô ta không khẳng định đó là giọng của anh, dù cô ta biết anh rất rõ.
Nhưng tôi đã thừa nhận tôi ở đó... Vinh rên rỉ.
Anh ở đó, đúng. Nhưng liệu anh có phải là người đàn ông duy nhất ở đó không? – Ông Thành nheo mắt, ánh nhìn sắc như dao cau. – Anh nói bà Mẫn bảo "Nó về rồi". Vậy thì, cái giọng nói gay gắt mà Lành nghe thấy, là của anh, hay là của kẻ thứ ba kia? Và cô Lành, liệu cô ta có thực sự chỉ nghe thấy tiếng nói, hay cô ta đã nhìn thấy điều gì đó mà cô ta không dám nói ra?
Ông Thành bước ra phía cửa, rồi quay lại nhìn Vinh lần cuối: Hãy nhớ lại thật kỹ đêm đó. Mùi hương trong phòng, tiếng bước chân, hay bất cứ âm thanh lạ nào khác. Số phận của anh không nằm ở tờ di chúc, mà nằm ở cái khe cửa hẹp mà cô Lành đã hé mắt nhìn vào đêm hôm ấy. Tôi sẽ đi gặp người đàn bà này. Để xem, giữa một bà già giúp việc trung thành và một con cáo già trong nghề luật, ai sẽ là người lộ đuôi trước.
Cánh cửa sắt đóng sầm lại, để lại Vinh một mình trong bóng tối. Ngoài kia, tiếng mưa vẫn rơi rả rích, như tiếng khóc than cho một kiếp người, hay là khúc dạo đầu cho một màn kịch trinh thám mới chỉ vừa vén màn. Đêm trừ tịch năm ấy, rốt cuộc, bao nhiêu con quỷ đã cùng hội ngộ trong căn nhà cổ kính đó? Và ai mới là kẻ mang gương mặt người?
Vinh nhắm mắt lại, và trong đầu cậu, hình ảnh cô Lành với khuôn mặt lạnh tanh và đôi mắt ti hí hiện lên, nụ cười nửa miệng của bà ta như ám ảnh, như thách thức. Cuộc chiến này, bây giờ mới thực sự bắt đầu.