MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁn Mạng Ðêm Cuối NămChương 4: Chiếc Phao Cứu Sinh

Án Mạng Ðêm Cuối Năm

Chương 4: Chiếc Phao Cứu Sinh

1,966 từ · ~10 phút đọc

Một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm bên ngoài khung cửa sổ nhỏ hẹp, kéo theo tiếng sấm rền vang rung chuyển cả bốn bức tường phòng hỏi cung. Nhưng đối với Vinh, tiếng sấm ấy dường như lại là tiếng chuông báo hiệu sự giải thoát.

Từ tận cùng của sự tuyệt vọng, Vinh bỗng bật dậy khỏi ghế như một chiếc lò xo bị nén quá lâu. Đôi mắt cậu, vừa mới đây còn đờ đẫn vì sợ hãi, giờ sáng rực lên một niềm hy vọng mãnh liệt. Cậu nhìn thẳng vào luật sư Thành, giọng nói run rẩy nhưng đầy vẻ hấn hở không thể che giấu:

 Luật sư! Ông vừa nói... bà Lành quay lại nhà lúc chín giờ rưỡi đúng không? Chín giờ rưỡi tối?

Luật sư Thành khẽ nhíu mày trước phản ứng đột ngột của thân chủ, nhưng ông vẫn gật đầu xác nhận: Đúng vậy. Trong biên bản ghi rõ: 21 giờ 30 phút.

 Vậy là tôi thoát nạn rồi!  Vinh thốt lên, hai tay cậu giơ lên cao, khiến sợi xích còng tay va vào nhau leng keng vui tai. Tôi được cứu rồi! Cảm ơn trời phật, cảm ơn vong linh ông bà tổ tiên đã xui khiến bà Lành quay về đúng cái giờ khắc định mệnh ấy!

Luật sư Thành tháo kính, từ tốn lau những hạt bụi vô hình, vẻ mặt ông vẫn không hề giãn ra: Anh bình tĩnh lại đi. Tại sao mốc thời gian đó lại khiến anh vui mừng đến thế?

Vì vào lúc chín giờ rưỡi, tôi đã về tới nhà rồi! – Vinh nói nhanh, hơi thở dồn dập. Tôi nhớ như in. Lúc tôi chạy xe máy về đến cổng khu trọ, cái loa phường đang phát bản tin cuối ngày nhắc nhở người dân đề phòng cháy nổ dịp Tết. Tôi nhìn đồng hồ trên xe, đúng 21 giờ 30 phút. Lúc tôi bước vào phòng, vợ tôi đang ngồi gói lại mấy cái bánh chưng bị lỏng lạt. Cô ấy đã nhìn thấy tôi! Cô ấy chính là bằng chứng ngoại phạm vững chắc nhất của tôi!

Niềm vui sướng khiến khuôn mặt hốc hác của Vinh ửng hồng trở lại. Cậu tin rằng ác mộng đã chấm dứt. Nếu bà Lành nghe thấy tiếng cãi nhau ở nhà bà Mẫn lúc 9 rưỡi, mà lúc đó Vinh đang ở nhà với vợ, thì kẻ đang cãi nhau kia chắc chắn không phải là Vinh.

Thế nhưng, trái ngược với sự phấn khích của Vinh, nét mặt luật sư Thành vẫn đăm chiêu, thậm chí còn hằn lên những nếp nhăn lo âu sâu hơn. Ông không vội chia vui, mà châm một điếu thuốc mới, rít một hơi dài rồi nhả khói chậm rãi.

 Vinh ạ, sự đời nếu đơn giản như thế thì tôi đã chẳng phải ngồi đây giờ này. Giọng ông trầm đục. Nếu anh không phải là người ở đó lúc 9 rưỡi, vậy theo ý anh, ai đã giết bà cụ Mẫn?

Vinh khựng lại một giây, rồi nhanh nhảu đáp: Một tên cướp! Chắc chắn là một tên trộm cắp vãng lai nào đó. Ông biết đấy, tháng Chạp là "tháng củ mật", trộm cắp như rươi. Hắn ta nhân lúc trời mưa gió, lẻn vào nhà định vơ vét tài sản. Bị bà Mẫn phát hiện, hắn đã dùng thanh sắt... hay cái gì đó đập vào đầu bà để bịt đầu mối. Chẳng phải hiện trường có một cánh cửa sổ bị cạy phá sao? Chẳng phải có một số đồ cổ bị mất sao? Tất cả đều rành rành ra đó!

 Đúng là có dấu hiệu đột nhập. Ông Thành gật gù, nhưng ánh mắt sắc lẹm như dao cau liếc nhìn Vinh. Nhưng anh quên mất một chi tiết quan trọng mà tôi vừa nói ở chương trước sao? Bà Lành nghe thấy tiếng nói chuyện.

Vinh ngẩn người: Thì sao ạ?

 Một tên trộm lẻn vào nhà, bị chủ nhà phát hiện. Theo phản xạ thông thường, bà chủ sẽ hét lên "Cướp! Cướp!", hoặc tên trộm sẽ tấn công ngay lập tức. Đằng này, bà Lành lại nghe thấy tiếng đối thoại. Giọng người đàn ông gay gắt, giọng bà chủ van lơn. Anh có thấy ai đi "nói chuyện" tâm tình hay mặc cả với một tên cướp đột nhập qua cửa sổ không?

Câu hỏi của luật sư như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Vinh, dập tắt ngọn lửa hy vọng vừa nhen nhóm. Cậu ú ớ: Có thể... có thể hắn uy hiếp bà ấy... bắt bà ấy chỉ chỗ cất tiền...

 Nếu uy hiếp, giọng hắn sẽ phải đe dọa kiểu "Câm mồm", "Tiền đâu". Nhưng bà Lành mô tả đó là một cuộc tranh cãi, giống như hai người đã biết nhau từ trước. Sự việc không đơn giản như anh nghĩ đâu.Ông Thành gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. Hơn nữa, nếu hung thủ là người lạ, tại sao bà Mẫn lại mở cửa cho hắn vào phòng khách? Hay hắn vào bằng cửa sổ rồi mới nói chuyện? Dù kịch bản nào thì chi tiết "trò chuyện" cũng biến giả thuyết "kẻ cướp vãng lai" trở nên lỏng lẻo.

Vinh bối rối vò đầu bứt tai. Những lý lẽ của luật sư quá chặt chẽ. Nhưng cậu bám víu vào cái phao cứu sinh duy nhất của mình: Dù sao đi nữa, người đàn ông đó cũng không phải là tôi! Tôi có thể thề độc! Lúc 9 giờ rưỡi tôi đang ở nhà. Vợ tôi, Lan, cô ấy là người thật thà, cô ấy sẽ xác nhận lời khai của tôi. Xin ông, ông hãy đến gặp Lan ngay đi. Cô ấy đang đợi tin tôi. Chỉ cần cô ấy mở lời, cánh cửa nhà tù này sẽ phải mở ra!

Nhìn vẻ mặt khẩn thiết của Vinh, luật sư Thành thở dài. Ông biết, trong những vụ án mạng gia đình, lời khai của người vợ/người chồng có sức nặng ngàn cân, nhưng cũng là con dao hai lưỡi sắc bén nhất.

Được, tôi sẽ đến gặp vợ anh. Ông Thành ghi chép vào sổ tay. Nhưng trước khi đi, tôi cần làm rõ một chuyện tế nhị nữa. Một chuyện mà nếu không giải quyết, nó sẽ là động cơ giết người hoàn hảo mà bên công tố sẽ gán cho anh.

Chuyện gì nữa vậy? Vinh mệt mỏi hỏi.

 Bà Mẫn biết anh có vợ không?

 Dĩ nhiên là có! Vinh trố mắt. Ngay lần đầu tiên đến nhà, tôi đã kể cho bà nghe về hoàn cảnh gia đình mình. Tôi kể tôi đã lấy vợ, vợ tôi làm công nhân may, chúng tôi đang ở trọ và cuộc sống rất khó khăn. Bà ấy còn khen tôi là người có trách nhiệm với gia đình cơ mà.

Luật sư Thành nhìn sâu vào mắt Vinh, vẻ mặt đầy ái ngại: Anh nói anh kể. Nhưng có ai làm chứng cho việc anh kể không?

Chỉ có tôi và bà ấy... Vinh ấp úng.

 Đó là vấn đề. Ông Thành lật lại trang hồ sơ ghi lời khai của bà giúp việc Lành. Bởi vì trong biên bản này, bà Lành khai rằng: "Cậu Vinh chưa bao giờ dẫn vợ đến ra mắt bà chủ. Và bà chủ cũng chưa bao giờ nghe cậu ấy nhắc đến vợ con. Thậm chí..."

Ông Thành ngập ngừng một chút, như thể điều sắp nói ra quá nực cười nhưng lại quá nguy hiểm: "...Thậm chí, bà chủ còn tâm sự với tôi rằng, cậu Vinh vẫn còn độc thân. Bà ấy cảm nhận được cậu Vinh có tình cảm đặc biệt với bà ấy. Và bà ấy... có ý định sẽ tiến tới một mối quan hệ xa hơn, có thể là kết hôn với anh".

 Cái gì cơ? Vinh hét lên, giọng lạc đi vì kinh hoàng. Cậu đứng bật dậy lần nữa, mặt đỏ gay gắt. Kết hôn? Với tôi ư? Vô lý! Bà ta quá già! Bà ta đáng tuổi bà nội tôi! Làm sao có chuyện điên rồ như thế được?

 Chuyện tuổi tác không thành vấn đề trong pháp luật, cũng chẳng thành vấn đề trong những bi kịch tình tiền, Vinh ạ. – Ông Thành lạnh lùng đáp, giọng ông sắc bén như lưỡi dao mổ xẻ từng thớ thịt của vấn đề.  Ở cái xã hội này, chuyện "phi công trẻ lái máy bay bà già" để đào mỏ không thiếu. Nếu bên công tố dựng lên kịch bản rằng: Bà Mẫn si mê anh, muốn cưới anh và để lại gia tài cho anh. Nhưng sau đó bà phát hiện anh đã có vợ, anh lừa dối tình cảm của bà. Bà dọa sẽ cắt đứt viện trợ, dọa sẽ hủy di chúc, thậm chí dọa tố cáo anh lừa đảo. Trong cơn hoảng loạn và tức giận, anh đã ra tay sát hại bà...

Vinh nghe đến đâu, mồ hôi lạnh toát ra đến đó. Kịch bản mà luật sư vẽ ra nghe thật kinh khủng, nhưng nó lại logic đến rợn người. Nó giải thích được vì sao có cuộc cãi vã (bà Mẫn phát hiện sự thật), vì sao có án mạng (Vinh giết người diệt khẩu), và vì sao bà Lành nghe thấy tiếng tranh cãi của "người quen". Không... không phải như thế...Vinh lẩm bẩm, đầu óc quay cuồng. Bà Lành... mụ già đó... tại sao mụ lại bịa đặt trắng trợn đến thế? Mụ muốn dồn tôi vào chỗ chết sao?

Hoặc là Lành nói dối, hoặc là bà Mẫn đã tự huyễn hoặc mình, tự dệt mộng yêu đương trong sự cô đơn của tuổi già. Ông Thành gấp sổ tay lại, đứng lên chỉnh lại vạt áo vest. Dù là trường hợp nào, tình thế của anh cũng đang rất nguy cấp. Cái "động cơ giết người" đã thành hình rồi đấy.

Ông Thành bước ra cửa, rồi quay lại nhìn chàng trai trẻ đang ngồi thẫn thờ như một pho tượng sụp đổ giữa phòng giam.

 Tôi sẽ đi gặp vợ anh ngay bây giờ. Hãy cầu nguyện đi, Vinh ạ. Cầu nguyện rằng cô Lan vợ anh là một người phụ nữ vững vàng, và quan trọng hơn cả, cầu nguyện rằng cô ấy vẫn còn đứng về phía anh. Bởi vì trong tình cảnh này, cô ấy là người duy nhất nắm giữ chìa khóa sinh tử của anh. Nếu lời khai của cô ấy khớp với anh, cái tháp "động cơ" kia sẽ sụp đổ. Còn nếu không...

Ông Thành bỏ lửng câu nói, bước ra ngoài màn mưa xám xịt.

Vinh ngồi lại một mình, bóng tối bao trùm. Cậu nghĩ về Lan. Lan, người vợ tần tảo, hiền lành mà cậu yêu thương nhất mực. Lan chắc chắn sẽ cứu cậu. Lan biết cậu về nhà lúc 9 giờ rưỡi. Lan biết cậu không bao giờ phản bội cô để chạy theo một bà già giàu có. Lan là tất cả hy vọng của cậu.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí Vinh, một nỗi bất an mơ hồ bắt đầu len lỏi. Tại sao mấy ngày nay Lan không vào thăm cậu? Tại sao cô không gửi quần áo ấm cho cậu? Phải chăng... Không, Vinh lắc đầu xua đi ý nghĩ đen tối ấy. Lan yêu cậu. Chắc chắn là như thế.

Bên ngoài, gió bấc rít qua khe cửa sổ như tiếng cười nhạo báng của số phận. Con đường đến nhà trọ của Lan, nơi luật sư Thành đang hướng tới, dường như dài hun hút và đầy rẫy những cạm bẫy vô hình mà Vinh không thể nào lường trước được.

Màn đêm cuối năm chưa bao giờ dài và lạnh lẽo đến thế.