Ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh bắt đầu len lỏi qua các khe cửa sổ của căn phòng bỏ hoang, nhuộm lên da thịt Tần Vũ một màu vàng đồng dịu nhẹ. Anh nằm cuộn tròn trong vòng tay Lãnh Khael, cơ thể vẫn còn nhức mỏi và lưu luyến hơi ấm nóng rực của Alpha. Mối quan hệ giữa họ giờ đây đã vượt qua ranh giới của sự tò mò và hợp tác; nó đã trở thành một sự kết nối vật lý không thể đảo ngược được định hình bởi bản năng.
Khael đã thức dậy từ lâu. Anh ta đang chống khuỷu tay nhìn Tần Vũ, đôi mắt vàng hổ phách của anh ta giờ đây dịu đi, nhưng vẫn mang sự sở hữu thầm lặng.
"Cậu nhìn tôi làm gì?" Tần Vũ hỏi, giọng khàn khàn vì mệt mỏi và cảm xúc dâng trào.
"Nhìn Đồng hành của tôi," Khael đáp, giọng nói trầm ấm và chân thật một cách bất ngờ. "Tôi muốn chắc chắn rằng cậu vẫn ở đây, không phải là một giấc mơ."
Khael đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve má Tần Vũ. "Cậu đã đi quá giới hạn lý trí của mình, Thợ Săn. Cậu đã chấp nhận dấu ấn của tôi."
Tần Vũ thở dài. Anh không còn muốn chối cãi. "Tôi chấp nhận bản năng. Nhưng tôi vẫn cần sự thật. Tôi cần biết về anh, Khael. Anh là ai? Anh không giống những Người Sói khác. Anh không có bộ lạc, không có sự ràng buộc. Anh là một Kẻ Săn Mồi cô độc."
Khael ngồi dậy, dựa lưng vào tường, cơ bắp anh ta co giãn dưới ánh sáng mờ ảo, gợi lên một vẻ đẹp hoang dã và mạnh mẽ. Anh ta giữ Tần Vũ trong vòng tay, như thể đang che chở cho một bảo vật quý giá.
"Tôi sẽ nói cho cậu nghe, Tần Vũ. Đây là sự thật mà không ai ở Lyra này biết."
Khael bắt đầu kể. Giọng anh ta đều đều, nhưng mỗi từ ngữ đều nặng trĩu.
"Tôi không phải là Người Sói bị nguyền rủa hay bị biến đổi. Tôi là Alpha Cổ Đại của tộc Lyra – tộc sói đầu tiên cư ngụ tại thành phố này. Gia tộc tôi là những người giữ luật, người giám hộ cho Hiệp ước đầu tiên giữa các chủng tộc siêu nhiên và con người."
Tần Vũ kinh ngạc. "Anh là thủ lĩnh của tộc Lyra? Nhưng tộc Lyra đã biến mất hàng thế kỷ trước..."
"Họ không biến mất. Họ bị phản bội," Khael ngắt lời, giọng nói chợt trở nên sắc lạnh và đầy hận thù.
Khael giải thích rằng hàng trăm năm trước, khi Lyra mới được thành lập, tộc sói Lyra đã cố gắng duy trì sự cân bằng. Tuy nhiên, một bộ phận Thợ Săn cổ đại – không phải gia tộc Tần Vũ – đã lạm dụng lòng tin, sử dụng Bạc tinh khiết và ma thuật để tấn công bộ lạc Lyra trong một đêm trăng tròn.
"Chúng đã tiêu diệt gần hết bộ lạc của tôi. Chúng không chỉ săn mồi vì sợ hãi, mà vì tham lam quyền lực. Chúng muốn độc chiếm Lyra. Tôi là người duy nhất sống sót, và tôi đã buộc phải tự phong ấn sức mạnh của mình trong nhiều năm để trốn tránh sự truy lùng của chúng, chờ đợi cơ hội trả thù."
"Vậy việc anh săn lùng những kẻ vi phạm luật lệ..." Tần Vũ nhận ra. "Đó là cách anh duy trì luật pháp cổ xưa, và cũng là cách anh tìm kiếm thông tin về những kẻ đã phản bội anh."
"Chính xác. Những kẻ phá luật thường liên kết với các thế lực đen tối hơn. Bóng Đêm Bạc chỉ là một nhánh nhỏ của tổ chức lớn hơn đã săn lùng tôi." Khael siết chặt Tần Vũ hơn. "Tôi là Kẻ Săn Mồi vì tôi phải là như vậy. Đó là cách duy nhất để bảo vệ thành phố khỏi sự hỗn loạn và tìm lại công lý cho gia tộc tôi."
Sự thật này hoàn toàn thay đổi nhận thức của Tần Vũ. Khael không phải là một con quái vật vô pháp, mà là một chiến binh công lý bị lưu đày, mang trong mình gánh nặng của một bộ lạc đã mất.
"Gia tộc tôi... họ có liên quan không?" Tần Vũ hỏi, giọng đầy lo lắng.
"Không trực tiếp," Khael lắc đầu. "Gia tộc cậu là những người giữ Thỏa thuận. Họ trung lập và tôn trọng quy tắc. Nhưng họ quá yếu để chống lại tổ chức đã săn lùng tôi. Đó là lý do tôi không bao giờ tin tưởng Thợ Săn." Khael nhìn vào mắt Tần Vũ, một sự dịu dàng hiếm có hiện lên. "Cho đến khi tôi gặp cậu."
Khael đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa dịu vết cắn giả mà anh đã tạo ra trong cơn cuồng nhiệt đêm qua. "Mối quan hệ Đồng hành của chúng ta là một sự trớ trêu lịch sử. Thợ Săn và Alpha Lyra. Nó không chỉ là định mệnh, nó là cầu nối duy nhất giữa hai thế giới đã từng chiến đấu với nhau."
"Anh nói sự thật này với tôi... tại sao?"
"Vì cậu là điểm yếu của tôi, Tần Vũ. Và là sức mạnh của tôi. Kẻ săn mồi không thể hành động nếu điểm yếu của nó không được bảo vệ. Giờ đây, cậu đã biết toàn bộ sự thật, cậu có quyền lựa chọn: Rút lui và coi như chưa có gì xảy ra, hoặc ở lại và giúp tôi hoàn thành sứ mệnh của Alpha Lyra, cùng nhau xây dựng lại trật tự."
Tần Vũ cảm nhận được sự mãnh liệt và nỗi cô đơn sâu sắc đằng sau lời nói của Khael. Một Alpha hùng mạnh phải tự mình gánh vác sự sụp đổ của một bộ lạc.
Tần Vũ đưa tay lên, chạm vào những vết sẹo mờ trên lưng Khael – những vết thương cũ kỹ từ trận chiến hàng thế kỷ trước.
"Tôi sẽ không rút lui," Tần Vũ tuyên bố. "Tôi là sinh viên y khoa. Tôi tin vào việc chữa lành và trật tự. Anh không chỉ săn mồi. Anh đang cố gắng chữa lành một thế giới tan vỡ. Hợp đồng của chúng ta vẫn còn hiệu lực. Tôi sẽ giúp anh tìm thấy những kẻ đã phản bội gia tộc anh, và chúng ta sẽ cùng nhau đưa chúng ra ánh sáng."
Quyết định này không chỉ là sự chấp nhận Đồng hành, mà còn là sự chấp nhận định mệnh Thợ Săn của chính mình, nhưng dưới một góc nhìn hoàn toàn mới.
Khael nhìn Tần Vũ, đôi mắt anh ta ánh lên một sự biết ơn sâu sắc và tình yêu Alpha thuần túy. Anh ta ghì Tần Vũ vào lồng ngực mình, một cái ôm siết chặt và dứt khoát.
"Cảm ơn cậu, Tần Vũ," Khael thì thầm. "Chúng ta sẽ làm được. Và tôi sẽ bảo vệ cậu bằng mọi giá. Không ai được phép chạm vào Ánh Trăng của tôi."
Khael đã thừa nhận tình cảm của mình bằng ngôn ngữ của loài sói. Tần Vũ cảm thấy sự bình yên và sự sở hữu đang bao bọc lấy anh.
Họ dành thời gian còn lại của buổi sáng để lập kế hoạch chi tiết hơn, thảo luận về cách sử dụng mạng lưới Thợ Săn của Tần Vũ một cách kín đáo và cách truy vết các tổ chức tội phạm siêu nhiên. Mối quan hệ giữa họ, giờ đây, không chỉ là tình yêu cấm đoán, mà là một sự hợp tác chiến lược được định sẵn để thay đổi trật tự của thành phố Lyra.