Sau khi Sự Thật Của Alpha được phơi bày, Tần Vũ biết rằng để hợp tác hiệu quả với Khael, anh cần phải cải thiện khả năng của mình. Việc anh là Đồng hành của Khael khiến anh trở thành mục tiêu hàng đầu, và chỉ dựa vào lý trí thôi là không đủ.
"Cậu cần phải học cách sử dụng bản năng của mình," Khael nói. Họ đang ở một nhà kho khác của Khael, kín đáo và có hệ thống an ninh phức tạp hơn. Buổi tối hôm đó là buổi huấn luyện đầu tiên của Tần Vũ.
"Tôi là Thợ Săn dựa trên sự logic và công nghệ. Bản năng của tôi chỉ là những phản xạ sinh tồn cơ bản." Tần Vũ phản đối.
Khael cười, một nụ cười nguy hiểm và cuốn hút. Anh ta đứng đối diện Tần Vũ. "Không. Bản năng của cậu đã được kích hoạt bởi tôi. Nó đang ngủ quên, nhưng nó mạnh hơn cậu nghĩ. Bài học vật lý đầu tiên: Tiếp xúc."
Khael bắt đầu bài học bằng một động tác bất ngờ và dứt khoát. Anh ta lao vào Tần Vũ, không phải để tấn công, mà để áp đảo hoàn toàn. Tần Vũ không kịp phản ứng, bị Khael ghì chặt vào tường. Sự nóng bỏng của cơ thể Alpha truyền qua lớp vải, khiến Tần Vũ nghẹt thở.
"Phản xạ quá chậm," Khael thì thầm, giọng nói trầm khàn. "Trong chiến đấu, sự chậm trễ này là cái chết. Hãy cảm nhận sức mạnh của tôi, Tần Vũ. Hãy để nó kích thích phản xạ của cậu."
Khael thả lỏng tay, nhưng vẫn giữ Tần Vũ ở một khoảng cách gần đến mức anh có thể cảm nhận được nhịp tim và hơi thở của Khael. "Bây giờ, tấn công tôi."
Tần Vũ ngần ngại. "Tôi không thể."
"Hãy thử đi. Nếu cậu không học cách chống lại tôi, cậu sẽ không bao giờ chống lại được bất kỳ ai."
Tần Vũ tập trung, cố gắng tung một cú đấm vào vai Khael, nhưng Khael dễ dàng né tránh. Không chỉ né tránh, Khael còn dùng lực ly tâm kéo Tần Vũ quay lại và áp anh sát vào người mình từ phía sau.
"Sai. Quá lộ liễu. Quá dựa vào sức mạnh con người." Khael giữ tay Tần Vũ bằng một tay, ghì anh vào lồng ngực rắn chắc của mình. "Mục đích không phải là làm đau tôi, mà là phá vỡ sự kiểm soát của tôi. Hãy dùng sự nhanh nhẹn và sự nhạy cảm của cậu."
Khael bắt đầu di chuyển Tần Vũ cùng với anh ta. Đó là một vũ điệu của sức mạnh và sự khuất phục, Khael dạy Tần Vũ cách sử dụng trọng lượng cơ thể và tận dụng điểm yếu của đối phương. Tuy nhiên, mỗi động tác đều dẫn đến một sự tiếp xúc vật lý không thể tránh khỏi. Khael ghì eo Tần Vũ, nâng anh lên, xoay người anh.
"Lắng nghe nhịp điệu của tôi, Tần Vũ. Đây là cách Kẻ Săn Mồi di chuyển. Phải có sự dứt khoát và nhanh nhẹn," Khael hướng dẫn, giọng nói gần như là tiếng gầm gừ.
Sau khoảng mười phút huấn luyện căng thẳng, Tần Vũ thở dốc, mồ hôi ướt đẫm lưng. Khael cũng vậy. Sự hỗn loạn của adrenaline và sự gần gũi khiến cả hai đều căng thẳng tột độ.
Khael dừng lại, giữ Tần Vũ chặt trong vòng tay mình. "Đủ rồi. Cậu quá mệt."
"Tôi... tôi cần tiếp tục," Tần Vũ khàn giọng nói, cảm giác bản năng đang thúc giục anh không ngừng.
Khael xoay Tần Vũ đối diện với anh ta, đôi mắt vàng rực lên trong ánh sáng mờ ảo. "Bài học thứ hai của đêm nay: Giải phóng. Huấn luyện chỉ là một phần. Nếu không giải phóng sự căng thẳng này, cậu sẽ kiệt sức."
Khael không cho Tần Vũ cơ hội phản đối. Anh ta cưỡng đoạt một nụ hôn mãnh liệt. Nụ hôn này là sự pha trộn giữa sự thô bạo của một Alpha và sự nhu cầu của một người đàn ông. Anh ta khám phá miệng Tần Vũ một cách dứt khoát, như thể đang đòi lại những gì thuộc về mình.
Khael xốc bổng Tần Vũ lên, đặt anh lên một chiếc bàn thép gần đó. "Cậu cần phải học cách chấp nhận sự kiểm soát này, Tần Vũ. Nó sẽ khiến cậu mạnh mẽ hơn."
Anh ta bắt đầu cởi bỏ áo của Tần Vũ, động tác nhanh chóng và đầy quyền lực. Khael thờ dài khi nhìn thấy những dấu vết đỏ mờ mà anh đã để lại trên da Tần Vũ trong đêm trước.
"Mùi của tôi đã phai nhạt," Khael gầm gừ nhẹ, không phải là câu hỏi mà là một lời tuyên bố. "Chúng ta phải khắc sâu nó lại. Để không một Thợ Săn hay một con Sói nào dám nghi ngờ."
Khael bắt đầu khám phá cơ thể Tần Vũ bằng những nụ hôn và những cú chạm mạnh mẽ. Anh ta đánh dấu từng tấc da, từ cổ đến xương sườn. Mỗi nụ hôn đều là một lời tuyên bố quyền sở hữu không thể chối cãi. Tần Vũ ngửa cổ ra sau, nghẹt thở trong sự thống trị của Khael. Anh không còn là sinh viên y khoa lý trí nữa, mà là Đồng hành đang hoàn toàn khuất phục trước Alpha của mình.
Khael đưa tay nắm lấy cổ tay Tần Vũ, ghì chúng vào bàn. "Bây giờ, tấn công tôi," Khael thách thức, giọng anh ta khàn đặc vì ham muốn. "Hãy phá vỡ sự kiểm soát này, Tần Vũ. Hoặc tận hưởng nó."
Tần Vũ cố gắng chống cự, nhưng sự kích thích và bản năng thu phục của Khael đã áp đảo mọi lý trí. Anh lên tiếng trong sự giải thoát và chấp nhận tuyệt đối. Sự khuất phục này không đến từ sự yếu đuối, mà từ sự tin tưởng rằng Khael sẽ bảo vệ và dẫn dắt anh.
Khael mỉm cười chiến thắng. Anh ta biết, qua "bài học vật lý" này, Tần Vũ không chỉ học được cách chiến đấu, mà còn học được cách tận hiến cho Kẻ Săn Mồi của mình.