Sau khi đưa cô gái Sói an toàn đến khu vực trung lập, Tần Vũ và Khael quay trở lại căn phòng bỏ hoang. Mặc dù vừa hoàn thành nhiệm vụ nguy hiểm, Tần Vũ lại cảm thấy căng thẳng hơn bao giờ hết. Anh đã chứng kiến sức mạnh tàn bạo của Khael, và điều đó không làm anh sợ hãi, mà khiến anh khao khát sự kiểm soát đó.
Khael đang dựa lưng vào tường, cố gắng kiểm soát hơi thở và sự biến đổi đang rút đi khỏi cơ thể. Dù đã trở lại hình dạng con người, anh ta vẫn còn nguyên vẹn vẻ hoang dã của Người Sói. Những vết trầy xước nhỏ trên tay anh ta đang tự lành với tốc độ kinh hoàng.
"Cậu hành động tốt," Khael nói, giọng trầm khàn. "Cậu không phải là Thợ Săn yếu đuối như cậu nghĩ."
"Tôi chỉ làm những gì cần làm," Tần Vũ đáp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng đôi mắt anh không thể rời khỏi hình bóng mạnh mẽ của Khael.
"Cần làm?" Khael nhếch mép. Anh ta đứng dậy, sải bước lại gần Tần Vũ. "Hay là bản năng Đồng hành của cậu không cho phép cậu để Alpha của mình chiến đấu một mình?"
Khael nắm lấy tay Tần Vũ. "Ngón tay cậu còn run rẩy. Không phải sợ hãi, mà là adrenaline và khao khát."
Anh ta đưa tay Tần Vũ lên, chạm vào môi mình, rồi liếm nhẹ vết trầy xước nhỏ trên mu bàn tay anh. Hành động đơn giản nhưng đầy gợi cảm này khiến Tần Vũ nghẹt thở.
"Bản năng này," Khael nói, giọng thấp và nguy hiểm, "nó đang đòi hỏi. Nó muốn sự giải phóng hoàn toàn sau cuộc chiến. Nó muốn khẳng định rằng cậu vẫn thuộc về tôi, rằng không có bất kỳ Thợ Săn nào có thể chạm vào cậu."
Khael bắt đầu cởi chiếc áo da đã lấm lem bụi bẩn của Tần Vũ. Lần này, không còn sự vội vã giận dữ như lần trước, mà là một sự thăm dò chậm rãi, tinh tế, như một nghi thức thiêng liêng và riêng tư.
Anh ta ép Tần Vũ vào bàn, cơ thể Tần Vũ nằm ngửa trên bề mặt lạnh lẽo. Khael áp đảo lên trên, sự nóng bỏng của cơ thể anh ta lan truyền ngay lập tức, xua tan đi sự lạnh lẽo của căn phòng.
Khael cúi xuống, hôn Tần Vũ. Nụ hôn này là sự kết hợp giữa sự nhẹ nhàng và sự chiếm lĩnh, như thể anh ta đang khắc ghi sự an toàn và quyền sở hữu vào linh hồn Tần Vũ. Tần Vũ vòng tay ôm lấy cổ Khael, hồi đáp nụ hôn một cách mãnh liệt.
"Tôi sẽ khám phá tất cả những gì là của tôi," Khael tuyên bố, giọng nói trở nên khàn đặc vì ham muốn. "Từng điểm yếu, từng sự run rẩy, từng bí mật sâu kín nhất."
Khael bắt đầu di chuyển chậm rãi, sử dụng đôi bàn tay mạnh mẽ và chai sạn của mình để thăm dò và kích thích cơ thể Tần Vũ. Tần Vũ hít sâu, cảm giác như bị lên đỉnh chỉ bằng sự kỳ vọng vào những gì sắp xảy ra. Anh cảm thấy làn da bỏng rát và cảm giác choáng váng vì sự kiểm soát tuyệt đối của Khael.
Khael đưa tay lên, vuốt ve gò má Tần Vũ. "Nhìn tôi, Đồng hành. Nhìn Alpha của cậu. Tôi muốn thấy sự thuần phục trong đôi mắt cậu. Tôi muốn thấy cậu chấp nhận định mệnh này."
Tần Vũ nhìn vào đôi mắt vàng hổ phách, đôi mắt ấy chứa đựng bản năng hoang dã và sự sở hữu không thể lay chuyển. Anh gật đầu nhẹ, một cử chỉ khuất phục hoàn toàn trước quyền lực Alpha. Anh biết, đây không phải là tình dục, mà là nghi thức kết nối linh hồn của loài sói.
Khael mỉm cười, một nụ cười chiến thắng và thỏa mãn. Anh ta bắt đầu xâm nhập, từ tốn nhưng dứt khoát, như thể anh ta đang tìm kiếm điểm yếu sâu thẳm nhất của Tần Vũ. Tần Vũ nghẹt thở, cảm giác như bị xé toạc và tái tạo cùng một lúc.
Khael đẩy sâu hơn, giọng nói đầy uy quyền và cám dỗ: "Đây là Dấu Ấn Định Mệnh của chúng ta, Tần Vũ. Cậu là của tôi. Mãi mãi."
Tần Vũ vòng chân ôm lấy eo Khael, hoàn toàn tận hiến cho bản năng. Anh chấp nhận sức mạnh áp đảo và sự chiếm hữu tuyệt đối của Kẻ Săn Mồi. Dưới ánh trăng khuyết, mối quan hệ giữa Thợ Săn và Alpha đã được khắc ghi bằng bản năng thuần túy nhất.