Mùa xuân năm 1895 đến với Vienna không bằng hương hoa mà bằng mùi của ozone và những tia lửa điện xanh lét. Thành phố đang trong cơn sốt của kỷ nguyên mới: Điện năng. Những cột đèn gas dần bị thay thế bởi các cột đèn hồ quang rực rỡ, và trạm phát điện trung tâm tại Leopoldstadt vừa chính thức đi vào hoạt động, cung cấp dòng điện xoay chiều cho các cung điện và nhà máy. Thế nhưng, ánh sáng ấy cũng mang theo những cái bóng chết chóc.
Maximilian Roth đứng giữa sảnh lớn của tòa thị chính Vienna, nhìn chằm chằm vào cái xác của Nghị sĩ von Hapsburg. Nạn nhân nằm ngay dưới một chiếc đèn chùm lộng lẫy, gương mặt đen kịt như than hóa, quần áo bị xé rách bởi một lực tác động cực mạnh từ bên trong. Điều kỳ quái nhất là cả tòa nhà không hề có dấu hiệu bị sét đánh từ bên ngoài, và hệ thống dây điện vẫn hoàn toàn nguyên vẹn.
"Ngài Roth, ngài có tin vào quả báo không?" Thanh tra Muller hỏi, giọng run rẩy khi đứng xa cái xác vài mét. "Người ta nói von Hapsburg đã tham nhũng tiền xây dựng trạm điện, và giờ đây ông ta bị 'Lưỡi thiên lôi' hỏi tội ngay giữa phòng họp."
Roth không đáp. Ông đeo găng tay cao su, cúi xuống kiểm tra đôi giày của nạn nhân. Đế giày bằng da bị nung chảy một phần, và trên sàn đá cẩm thạch có một vết cháy hình tròn hoàn hảo.
"Đây không phải là quả báo, Muller. Đây là vật lý," Roth nói, đôi mắt ông sắc lẹm như dao cạo. "Nghị sĩ không bị sét đánh. Ông ấy bị biến thành một tụ điện khổng lồ."
Bác sĩ Thorne bước tới, cầm theo một thiết bị đo tĩnh điện thô sơ mà Roth đã chế tạo. Kim đồng hồ trên thiết bị vẫn còn dao động mạnh khi đưa lại gần cái xác.
"Roth, lượng điện năng chạy qua cơ thể này đủ để thắp sáng cả một khu phố trong một giờ," Thorne kinh ngạc. "Nhưng không có dây dẫn nào chạm vào ông ấy. Làm sao dòng điện có thể truyền qua không khí mà không tạo ra hồ quang?"
Roth đứng dậy, nhìn lên chiếc đèn chùm phía trên. Ông nhận thấy một sợi dây kim loại cực mảnh, mỏng hơn cả tóc người, đang rủ xuống từ một kẽ hở của trần nhà trang trí phù điêu.
"Sợi dây này được làm từ hợp kim Tungsten tinh khiết," Roth giải thích. "Nó hoạt động như một vật dẫn sóng mang điện tích cao tần. Kẻ sát nhân đã sử dụng một máy phát Tesla (Tesla Coil) đặt ở tầng áp mái. Hắn đẩy điện áp lên mức hàng triệu Volts nhưng với tần số cực cao. Theo hiệu ứng bề mặt (Skin effect), dòng điện này có thể truyền dọc theo những sợi dây siêu mảnh và phóng vào mục tiêu mà không gây nổ cầu chì của tòa nhà."
Họ bí mật đột nhập vào tầng áp mái của tòa thị chính. Giữa những đống đồ gỗ cũ kỹ và bụi bặm, một cỗ máy khổng lồ hiện ra. Nó bao gồm những cuộn dây đồng quấn quanh lõi sứ, được kết nối với một bộ ngắt mạch xoay nhanh như chớp. Tiếng rít trầm đục của năng lượng đang tích tụ khiến không khí xung quanh trở nên khô khốc, làm tóc của Thorne dựng đứng cả lên.
"Máy phát cộng hưởng cao tần," Roth lẩm bẩm. "Hội Huynh Đệ đã nâng tầm công nghệ của Tesla lên một mức độ hủy diệt. Hắn không cần chạm vào nạn nhân; hắn chỉ cần điều chỉnh tần số của máy phát trùng với tần số dẫn điện của môi trường xung quanh mục tiêu."
Đột nhiên, tiếng rít của cỗ máy thay đổi tông giọng. Một luồng điện xanh tím bắt đầu nhảy múa trên đỉnh cuộn dây thứ cấp. Cánh cửa áp mái sầm lại, và một giọng nói quen thuộc vang lên qua hệ thống loa điện thoại được lắp đặt sẵn.
"Maximilian, ngài luôn đến đúng lúc để chứng kiến sự khởi đầu của một thời đại mới," giọng Vector vang lên, nghe có chút rè vì nhiễu điện tử. "Âm thanh đã thất bại, nhưng ánh sáng thì không bao giờ. Tôi đã đặt năm cỗ máy tương tự tại các điểm nút của lưới điện Vienna. Trong mười phút nữa, tôi sẽ phóng một xung điện cực mạnh vào mạng lưới trung tâm. Toàn bộ hệ thống điện của thành phố sẽ biến thành một chiếc ghế điện khổng lồ cho bất kỳ ai đang chạm vào một vật kim loại."
"Ông sẽ giết chết hàng nghìn người vô tội, Vector!" Roth hét lên, tay ông nhanh chóng lục tìm bản sơ đồ đấu nối của máy phát.
"Tiến bộ luôn đòi hỏi sự hy sinh, thám tử ạ. Tôi đang dạy cho Vienna biết rằng năng lượng thực sự không thuộc về các nghị sĩ tham lam, mà thuộc về những kẻ nắm giữ quy luật của nó."
Roth quay sang Thorne. "Bác sĩ, ông phải tìm cách ngắt nguồn cung cấp hơi nước cho máy phát điện dự phòng ở dưới hầm. Tôi sẽ ở đây để làm mất cân bằng mạch cộng hưởng này!"
Thorne lao xuống cầu thang. Roth đứng lại một mình đối mặt với con quái vật điện từ. Ông biết rằng nếu chạm vào bất kỳ bộ phận kim loại nào của máy phát lúc này, ông sẽ bị thiêu cháy ngay lập tức. Ông lấy từ túi áo ra một cuộn dây bạc và một thanh nam châm vĩnh cửu.
"Theo định luật Faraday," Roth tự nhủ, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán dù căn phòng đang rất lạnh. "Sự thay đổi từ thông sẽ tạo ra dòng điện cảm ứng đối kháng."
Ông buộc thanh nam châm vào sợi dây bạc, rồi dùng hết sức ném nó vào giữa vòng tròn của cuộn dây sơ cấp đang quay tít. Thanh nam châm bị lực từ trường hút chặt vào trung tâm, tạo ra một sự đứt gãy tức thời trong dòng chảy của từ trường.
Một tiếng nổ chói tai vang lên. Những tia sét nhân tạo bắn tung tóe khắp phòng áp mái, thiêu rụi các vách gỗ. Roth ngã nhào ra sau, cảm thấy một luồng điện chạy qua da thịt khiến toàn thân tê dại. Nhưng cỗ máy đã bắt đầu rung lắc dữ dội. Sự mất cân bằng tần số khiến các cuộn dây bắt đầu tự đánh thủng lớp cách điện của chính mình.
Cùng lúc đó, dưới hầm tàu, Thorne đã thành công trong việc xả van hơi nước chính. Tiếng rít của máy phát điện tắt dần. Ánh sáng xanh tím trong phòng áp mái lịm đi, để lại một mùi khét lẹt của đồng nung chảy.
Roth gượng dậy, đôi tay ông vẫn còn run rẩy vì dư chấn điện từ. Ông bước tới bảng điều khiển của Vector. Trên đó, một bản đồ Vienna được thắp sáng bởi những đốm lửa nhỏ, chỉ ra vị trí của bốn cỗ máy còn lại. Một trong số đó nằm ngay bên dưới Dinh thự Schönbrunn – nơi ở của Hoàng gia.
"Hắn định ám sát Hoàng đế," Roth thầm thì.
Tiếng cười của Vector lại vang lên, lần này yếu ớt hơn. "Ngài đã dừng được một cái, Maximilian... nhưng bốn cái còn lại đã được kích hoạt tự động. Ngài không thể có mặt ở bốn nơi cùng một lúc. Trừ khi ngài có thể chạy nhanh hơn tốc độ của dòng điện."
Roth nhìn vào chiếc đồng hồ túi của mình. Nó đã bị hỏng hoàn toàn do từ trường, các kim đồng hồ quay cuồng loạn xạ. Nhưng trong đầu ông, các con số bắt đầu nhảy múa. Ông nhìn vào sơ đồ lưới điện của Vienna – một hệ thống hình sao với trạm Leopoldstadt làm tâm.
"Tôi không cần chạy nhanh hơn điện," Roth nói vào ống nghe điện thoại dù biết Vector có thể đã ngắt kết nối. "Tôi chỉ cần thay đổi điện thế của điểm trung tâm."
Ông chộp lấy chiếc rìu chữa cháy, đập nát hộp bảo vệ cáp quang học (một công cụ liên lạc thử nghiệm thời đó) nối với trạm trung tâm. Ông biết rằng nếu ông nối tắt mạng lưới điều khiển này với một nguồn điện nghịch pha, ông có thể tạo ra một vụ ngắn mạch toàn cục trước khi xung điện cao tần kịp phóng ra.
Đó là một hành động cực kỳ nguy hiểm. Roth quấn tấm áo choàng dạ dày lên tay để cách điện và thực hiện thao tác nối cầu chì thủ công. Một luồng sáng trắng lòa mắt bùng lên. Toàn bộ hệ thống điện của tòa thị chính sụp đổ trong bóng tối hoàn toàn.
Phía xa, trên bầu trời đêm của Vienna, bốn luồng sáng xanh rực rỡ từ bốn hướng khác nhau bỗng nhiên phụt tắt. Một sự im lặng bao trùm lấy thành phố. Kế hoạch của Hội Huynh Đệ đã bị đánh sập bởi chính sự phụ thuộc của các máy phát vào lưới điện ổn định.
Roth quỵ xuống sàn nhà áp mái, phổi ông rát buốt vì khói ozone. Thorne chạy lên, thở phào khi thấy bạn mình còn sống.
"Chúng ta đã chặn đứng nó, Roth! Hoàng gia an toàn!"
Roth nhìn ra cửa sổ, nơi những ánh đèn gas cũ kỹ bắt đầu được thắp lại bởi các nhân viên thành phố. Ánh sáng yếu ớt của chúng trông thật hiền hòa so với cơn bạo bệnh của dòng điện cao thế vừa qua.
"Hội Huynh Đệ đang trở nên liều lĩnh hơn, Thorne," Roth nói, giọng ông trầm buồn. "Chúng không còn giấu mình trong bóng tối nữa. Chúng đang thách thức cả nền văn minh bằng chính những thứ kiến tạo nên nó. Hôm nay là âm thanh và điện năng, ngày mai có thể là phóng xạ hoặc những thứ chúng ta chưa có tên gọi."
Ông nhặt lên một mảnh sứ vỡ từ cuộn dây đã cháy. Trên đó, không còn là ký hiệu tam giác lồng vòng tròn đơn giản nữa. Kẻ nào đó đã vẽ thêm một hình con rắn đang tự cắn đuôi mình (Ouroboros) bao quanh biểu tượng cũ.
"Sự trở lại vĩnh cửu," Roth nhíu mày. "Vector không chỉ muốn phá hủy. Hắn muốn tái cấu trúc thế giới theo một trật tự tàn bạo của các định luật vật lý khô khan. Và hắn coi tôi là biến số duy nhất cần phải triệt tiêu."
Roth đứng dậy, chỉnh lại chiếc mũ phớt đã cháy sém một góc. Cuộc chiến ánh sáng đã kết thúc, nhưng một chương mới của bóng tối đang mở ra.